Thẩm Quốc Hùng tiếp con gái trong thư phòng riêng vào sáng ngày thứ tư, sau bữa sáng. Ông là người đàn ông sáu mươi lăm tuổi với mái tóc muối tiêu chải gọn, đôi mắt sắc sảo ẩn sau tròng kính dày, và bàn tay chai cứng của người đã làm việc bằng tay trần suốt hai mươi năm trước khi trở thành doanh nhân.
Ông yêu hai con gái — theo cách riêng của ông, lạnh lùng và thực dụng, nhưng thật. Điều đó không có nghĩa là ông không mắc sai lầm với họ.
Thẩm Hy Nguyệt
Bố, con muốn nói chuyện về kế hoạch tái cơ cấu.
Thẩm Quốc Hùng nhìn con gái qua tròng kính, không ngạc nhiên — ông hiếm khi ngạc nhiên với bất cứ điều gì.
Thẩm Quốc Hùng
Con biết về kế hoạch đó à? Bố chưa công bố.
Thẩm Hy Nguyệt
Con nghe ngóng. — Bà ngồi xuống đối diện cha, không nhìn xuống. — Bố định chia tách mảng bất động sản thương mại ra thành công ty con độc lập và mời nhà đầu tư chiến lược vào, đúng không?
Một thoáng gì đó lướt qua mắt ông — có thể là kinh ngạc, có thể là thán phục.
Thẩm Quốc Hùng
Bố muốn biết con nghĩ sao.
Thẩm Hy Nguyệt
Con nghĩ đó là quyết định đúng về mặt chiến lược. Nhưng con lo về việc thực thi. — Bà ngừng lại đúng một nhịp. — Bố có chắc mình biết ai đang thật sự muốn điều tốt cho Thẩm Thị trong số những người xung quanh mình không?
Câu hỏi đó treo lơ lửng giữa hai cha con. Thẩm Quốc Hùng nhìn con gái một lúc lâu — cái nhìn của người đang cân nhắc xem nên nói bao nhiêu.
Thẩm Quốc Hùng
Con đang ám chỉ ai?
Thẩm Hy Nguyệt
Chưa ai cụ thể. Con chỉ muốn bố biết rằng con đang chú ý. Và con muốn bố cho phép con tham gia vào quá trình chuẩn bị cho cuộc họp Hội đồng Quản trị tuần tới — không phải với tư cách quan sát viên mà với tư cách người kế nhiệm được chỉ định.
Đây là yêu cầu mà đời trước Nguyệt chưa bao giờ dám đưa ra — vì đời trước bà không biết rằng mình có quyền đó theo di chúc trung gian mà cha ký. Bây giờ bà biết.
Thẩm Quốc Hùng đặt tay lên mặt bàn, nhìn con gái với ánh mắt mà Nguyệt nhận ra là hiếm lắm mới thấy — ánh mắt của người thực sự đang nhìn cô.
Thẩm Quốc Hùng
Được. Con có thể tham dự. Nhưng chỉ quan sát — chưa phát biểu.
Thẩm Hy Nguyệt
Cảm ơn bố. Đó là đủ rồi.
Bà đứng dậy, cúi đầu, bước ra. Đủ — vì ngồi quan sát trong phòng họp Hội đồng Quản trị là đủ để bà ghi nhận ai nhìn ai, ai tránh ánh mắt ai, và ai đang che giấu điều gì.
✦ ✦ ✦
Cuộc họp Hội đồng diễn ra vào chiều thứ Năm tuần đó — sớm hơn lịch công bố ba ngày vì Thẩm Quốc Hùng thay đổi lịch đột ngột. Nguyệt nghi đây là động thái ông ấy dùng để kiểm tra xem ai được thông báo trước.
Kết quả: Thẩm Kiến Minh xuất hiện đúng giờ, chuẩn bị kỹ — chứng tỏ có người báo ông ta trước. Trần Hiểu Đông đến muộn năm phút với vẻ bình thản cố tình — báo hiệu ông ta đang cố che giấu phản ứng. Lưu Gia Kỳ không có mặt vì không được mời — anh ta chỉ là chồng của Nguyệt, không phải thành viên Hội đồng.
Thẩm Hy Nguyệt ngồi ở góc phòng, không có ghế trên bàn họp, tay cầm cuốn sổ và bút. Cô quan sát. Ghi chép. Và bắt đầu hiểu rõ hơn mạng lưới quyền lực trong căn phòng này.
Đặc biệt, cô ghi nhận một chi tiết quan trọng: khi Thẩm Kiến Minh đề xuất tên nhà đầu tư chiến lược — Lệ Châu Capital — Trần Hiểu Đông không phản ứng gì. Không hỏi, không ngạc nhiên. Như đã biết trước.
Về đến phòng, Nguyệt ghi lại tất cả và gửi cho Tuyết.
Em gái nhắn lại trong vòng mười phút: Tao đã xác nhận được Lệ Châu Capital và Trần Hiểu Đông có liên kết qua ba lớp công ty trung gian. Bằng chứng đủ rồi. Khi nào chị muốn dùng?
Nguyệt nhìn tin nhắn đó một lúc, rồi gõ phím trả lời: Chưa. Còn ba ngày nữa. Chúng ta chờ họ đi thêm một bước.