Sáng sớm ngày thứ hai, Thẩm Hy Nguyệt mặc vest trắng, đeo đồng hồ Patek Philippe dây da nâu của cha — chiếc đồng hồ ông luôn đeo trong các buổi họp quan trọng — và xuất hiện ở bàn ăn sáng gia đình đúng bảy giờ, trước cả Thẩm Quốc Hùng.
Đây là điều chưa từng xảy ra. Đời trước, Nguyệt luôn ngủ muộn, ăn sáng một mình trong phòng, và tránh các buổi ăn gia đình càng nhiều càng tốt — vì bàn ăn gia tộc họ Thẩm không phải nơi để nghỉ ngơi mà là đấu trường thu nhỏ, nơi mỗi câu nói đều có ngụ ý và mỗi cử chỉ đều được diễn giải.
Lần này bà đến sớm để quan sát.
Thẩm Kiến Minh xuất hiện lúc bảy giờ mười lăm — đúng giờ thường lệ của ông ta. Khi nhìn thấy Nguyệt ngồi ở đầu bàn — vị trí thường chỉ dành cho Thẩm Quốc Hùng — ông ta khựng lại một giây rất nhỏ trước khi bước vào và ngồi xuống với nụ cười quen thuộc.
Thẩm Kiến Minh
Ồ, Tiểu Nguyệt dậy sớm hôm nay. Có chuyện gì à?
Thẩm Hy Nguyệt
Không có gì, chú. Con chỉ muốn ăn sáng cùng gia đình. — Bà nhìn thẳng vào mắt ông, giọng nhẹ nhàng hoàn toàn. — Lâu quá rồi chúng ta không ngồi ăn đủ mặt.
Thẩm Kiến Minh gật đầu, cười. Nhưng Nguyệt thấy — với mắt của người đã quan sát ông ta mười hai năm — rằng cơ hàm ông ta căng lên một chút.
Bà đã tạo ra sự bất ổn đầu tiên. Nhỏ thôi, không đáng kể với người khác. Nhưng với người đang che giấu điều gì đó, sự xuất hiện bất ngờ của kẻ mà họ sắp hại là một tín hiệu khó chịu không thể giải thích.
✦ ✦ ✦
Buổi chiều, Nguyệt đến văn phòng luật sư Hạ Minh Tuấn — người mà đời trước bà không hề biết đến vì không ai giới thiệu, và người mà bây giờ bà biết là luật sư giỏi nhất trong lĩnh vực luật doanh nghiệp và quản trị công ty ở Thượng Hải.
Hạ Minh Tuấn năm nay bốn mươi hai tuổi, tóc điểm bạc sớm, mặt phẳng lặng như mặt hồ không gió. Ông tiếp Nguyệt trong văn phòng tầng ba mươi nhìn xuống sông Hoàng Phố, pha trà Long Tỉnh và lắng nghe cô gái hai mươi tuổi ngồi trước mặt trình bày vấn đề.
Nguyệt không kể toàn bộ — bà không thể nói mình đã trọng sinh và biết trước mọi chuyện. Bà chỉ nói rằng bà nghi ngờ có người đang xây dựng liên minh để thâu tóm quyền kiểm soát Thẩm Thị trước khi cha bà thực hiện kế hoạch tái cơ cấu, và bà cần tư vấn về cách bảo vệ phần cổ phần do bà thừa hưởng theo di chúc trung gian mà cha bà đã ký.
Hạ Minh Tuấn nghe xong, đặt chén trà xuống, nhìn cô gái trước mặt với ánh mắt đánh giá thật sự.
Hạ Minh Tuấn
Cô Thẩm, cô bao nhiêu tuổi?
Thẩm Hy Nguyệt
Hai mươi tuổi. Tại sao luật sư hỏi vậy?
Hạ Minh Tuấn
Vì những gì cô vừa phân tích — tôi đã làm luật sư doanh nghiệp hai mươi năm và hiếm khi nghe người trẻ như cô nói chuyện với chiều sâu như vậy.
Thẩm Hy Nguyệt
Tôi đã quan sát gia tộc mình từ nhỏ, luật sư ạ. Bàn ăn tối của họ Thẩm là lớp học tốt nhất.
Hạ Minh Tuấn gật đầu, lấy bút ra.
Hạ Minh Tuấn
Được. Cô muốn bắt đầu từ đâu?
Thẩm Hy Nguyệt
Từ điều khoản bảo vệ cổ đông thiểu số trong điều lệ công ty Thẩm Thị hiện hành. Và từ câu hỏi này: nếu Hội đồng Quản trị thông qua quyết định tái cơ cấu pha loãng cổ phần của cổ đông sáng lập mà không có sự đồng ý của người thừa kế được chỉ định — điều đó có vi phạm điều lệ không?
Hạ Minh Tuấn dừng bút, nhìn bà lần thứ hai trong buổi gặp hôm đó.
Hạ Minh Tuấn
Tùy thuộc vào ngôn ngữ cụ thể trong điều lệ. Nhưng nếu có điều khoản đó... thì có vi phạm.
Thẩm Hy Nguyệt
Điều khoản đó tồn tại. Điều 47, khoản 3, bản điều lệ sửa đổi năm ngoái. Tôi cần luật sư xác nhận bằng văn bản và chuẩn bị hồ sơ để sử dụng nếu cần thiết.
Hạ Minh Tuấn nhìn cô gái hai mươi tuổi ngồi thẳng lưng trước mặt mình, giọng bình tĩnh như người đã làm chuyện này trăm lần. Ông khe khẽ gật đầu.
Hạ Minh Tuấn
Tôi nhận vụ này. Phí dịch vụ tôi sẽ gửi hợp đồng sau.
Thẩm Hy Nguyệt
Cảm ơn luật sư. Và một điều nữa — — bà đứng dậy, khoác áo, nhìn thẳng vào mắt ông — tôi cần sự bảo mật tuyệt đối. Không một ai trong Thẩm Thị, kể cả cha tôi, được biết chúng ta đã gặp nhau.
Buổi chiều đó, Thẩm Hy Nguyệt bước ra khỏi văn phòng luật sư Hạ Minh Tuấn với bản sao điều 47 trong túi và một đồng minh đầu tiên trong tay.
Một điểm tựa pháp lý. Đủ để bắt đầu.