Tập đoàn Thẩm Thị được Thẩm Quốc Hùng xây dựng từ một công ty vật liệu xây dựng nhỏ ở ngoại ô Thượng Hải vào những năm đầu thập kỷ tám mươi. Bốn mươi năm sau, Thẩm Thị đã là một trong mười tập đoàn bất động sản và đầu tư hàng đầu miền Đông Trung Quốc, với tổng tài sản vượt ngưỡng hai trăm tỷ nhân dân tệ, hoạt động trải dài từ Thượng Hải đến Bắc Kinh, Thành Đô và Quảng Châu.
Và đó là đế chế mà bốn kẻ phản bội đang lên kế hoạch chia nhau.
Chiều hôm đó, Thẩm Hy Nguyệt ngồi trong thư phòng của mình — căn phòng nhỏ mà bà vẫn giữ lại ở biệt thự gia tộc dù đã có nhà riêng — và lần lượt phân tích từng đối thủ trên tờ giấy trải rộng trước mặt.
Thẩm Kiến Minh, chú hai, năm mươi lăm tuổi. Em trai của Thẩm Quốc Hùng, giữ chức Phó Chủ tịch thứ nhất, phụ trách mảng đầu tư tài chính. Người đàn ông này đã chờ đợi suốt ba mươi năm để thay thế anh trai ngồi vào ghế Chủ tịch — chờ đợi trong im lặng, xây dựng liên minh trong bóng tối, và đến khi cơ hội đến, ông ta không do dự. Điểm yếu của ông ta: quá tham lam, không biết dừng lại đúng lúc, và có khoản nợ ngoại bảng với ngân hàng Hồng Kông mà Nguyệt vô tình biết được hai năm trước khi chết.
Lưu Gia Kỳ, chồng cũ của Nguyệt, ba mươi lăm tuổi. Cái tên này khiến ngón tay Nguyệt dừng lại trên tờ giấy một nhịp. Họ kết hôn khi bà hai mươi sáu tuổi — kết hôn vì gia đình sắp xếp, vì Lưu Gia Kỳ trông có vẻ đứng đắn, học vấn tốt, xuất thân từ gia đình doanh nhân miền Nam. Nguyệt không yêu anh ta nhưng tôn trọng anh ta. Bà đã nhầm. Lưu Gia Kỳ từ đầu chỉ nhắm vào cổ phần Thẩm Thị mà Nguyệt sẽ thừa hưởng. Khi biết bà không thể sinh con, anh ta bắt đầu liên lạc với Thẩm Kiến Minh. Điểm yếu: háo danh, thích được khen ngợi, và đang ngoại tình với thư ký riêng từ sáu tháng trước — bằng chứng mà Tuyết sẽ thu thập.
Trần Hiểu Đông, giám đốc tài chính, bốn mươi tuổi. Con người này là nguy hiểm nhất trong bốn kẻ — không phải vì quyền lực mà vì sự thận trọng. Anh ta không bao giờ để lộ dấu vết, không bao giờ ký tên vào điều gì không thể giải thích được về mặt kế toán. Mười hai năm làm việc tại Thẩm Thị, anh ta âm thầm chuyển dịch tài sản qua một mạng lưới công ty vỏ bọc ở đảo Cayman và Luxembourg. Đời trước, Nguyệt phát hiện điều này ba tháng trước khi chết — nhưng quá muộn. Lần này bà có tên của mọi công ty vỏ bọc đó trong đầu.
Và Thẩm Hy Mai. Chị họ, ba mươi lăm tuổi, con gái Thẩm Kiến Minh. Người phụ nữ này là kẻ mà Nguyệt từng coi như chị ruột — cùng học một trường, cùng lớn lên trong biệt thự gia tộc, cùng chia sẻ bí mật của nhau. Và cũng là người đã đứng cạnh quan tài của Nguyệt với nụ cười che sau vành khăn tang. Điểm yếu: ái kỷ, không chịu được việc bị coi thường trước mặt người khác, và có dính líu đến vụ làm giả chứng chỉ học thuật mà bà đã dùng để vào Hội đồng Quản trị.
Bốn con người. Bốn bộ hồ sơ đầy đủ trong ký ức của Thẩm Hy Nguyệt — không thiếu một chi tiết.
✦ ✦ ✦
Phòng Tuyết nằm cách đó hai cánh cửa. Em gái bà đang làm việc riêng — và theo thỏa thuận của hai chị em, họ không vào phòng nhau trong ba tiếng đầu, mỗi người tự lập bản đồ thông tin của riêng mình dựa trên ký ức, sau đó mới đối chiếu.
Khi hai chị em gặp nhau lúc sáu giờ chiều trong thư phòng, tờ giấy của Tuyết dày hơn của Nguyệt — em gái bà có trí nhớ chi tiết đáng sợ, đặc biệt với con số, ngày tháng và những chi tiết nhỏ mà người khác bỏ qua.
Thẩm Hy Tuyết
Chị nhớ buổi tiệc sinh nhật lần thứ hai mươi tám của Hy Mai không? Có một người đàn ông tóc bạc, mặc vest xanh đậm, nói chuyện với chú Kiến Minh trong phòng hút thuốc suốt bốn mươi phút?
Thẩm Hy Nguyệt
Có. Tao không biết hắn là ai.
Thẩm Hy Tuyết
Tao biết. Đó là Vương Thiên Lộc — đại diện của quỹ đầu tư Lệ Châu Capital ở Hồng Kông. Lệ Châu Capital là bên nắm giữ chéo cổ phần Thẩm Thị qua hai công ty vỏ bọc của Trần Hiểu Đông. Nói cách khác... — Tuyết gõ nhẹ ngón tay lên bàn — chú Kiến Minh và Trần Hiểu Đông đã bắt đầu liên kết với nhau từ ít nhất ba năm trước khi chúng ta chết.
Nguyệt ngồi thẳng lại. Ba năm. Không phải cơ hội, không phải bốc đồng — mà là kế hoạch dài hơi, cẩn thận và được xây dựng trong thời gian dài.
Thẩm Hy Nguyệt
Điều đó có nghĩa là khi bố công bố quyết định tái cơ cấu vào ngày mười chín — họ đã sẵn sàng. Không phải phản ứng mà là thực thi kế hoạch.
Thẩm Hy Tuyết
Đúng. Và chúng ta phải phá kế hoạch đó trước khi nó bắt đầu. Không phải sau khi bố công bố — mà trước.
Hai chị em nhìn nhau. Nắng chiều đổ qua cửa sổ, tô một vệt vàng dài trên sàn gỗ. Đâu đó trong tòa biệt thự rộng lớn, tiếng người hầu dọn bàn ăn tối vang lên khẽ khàng.
Thẩm Hy Nguyệt
Bảy ngày. Đủ không?
Thẩm Hy Tuyết
— một nụ cười nhỏ, lạnh và sắc — Với những gì chúng ta biết, bảy ngày là thừa.