Thẩm Hy Nguyệt mở mắt ra và nhận ra mình chưa chết.
Ký ức ùa về như thác lũ — chiếc xe Mercedes màu đen lao thẳng vào cabin thang máy kính trên tầng hai mươi tám của tòa nhà Thẩm Thị, tiếng kính vỡ như pháo hoa, tiếng em gái gọi tên mình, rồi tất cả tối đen. Ba mươi hai tuổi, Thẩm Hy Nguyệt — Phó Chủ tịch Tập đoàn Thẩm — đã chết trong một "tai nạn" được dàn dựng hoàn hảo bởi chính những người bà tin tưởng nhất.
Nhưng bây giờ bà đang nằm trên chiếc giường đôi quen thuộc trong căn phòng ngủ của biệt thự gia tộc, trần nhà màu trắng ngà với đường viền chạm khắc cúc vàng — căn phòng mà bà đã rời đi từ năm hai mươi lăm tuổi khi lấy chồng. Mùi hoa mộc lan từ khu vườn thoang thoảng qua cửa sổ hé mở. Ánh nắng sáng sớm màu vàng nhạt.
Và từ chiếc giường kế bên — cách một tấm bình phong gỗ chạm rồng phượng — có tiếng thở dốc.
Thẩm Hy Tuyết
Chị... chị Nguyệt, chị tỉnh không?
Giọng em gái. Thẩm Hy Nguyệt ngồi bật dậy, tim đập loạn xạ. Bên kia tấm bình phong, Thẩm Hy Tuyết — em gái sinh đôi của bà, kém bà đúng mười lăm phút — đang ngồi trên giường, tóc xổ tung, mặt tái nhợt nhưng mắt sáng rực với thứ ánh sáng mà Nguyệt nhận ra ngay: đó không phải mắt của cô em gái hai mươi tuổi ngây thơ mà đáng lẽ phải đang ngủ lúc này. Đó là mắt của người đã sống qua mười hai năm địa ngục và vừa được sống lại.
Thẩm Hy Nguyệt
Tuyết... mày cũng nhớ hết à?
Thẩm Hy Tuyết
Nhớ hết. Từng chữ. Từng mặt người. — Giọng em gái run nhẹ, nhưng cứng. — Chị ơi, hôm nay là ngày mấy?
Nguyệt nhìn ra cửa sổ. Cây mộc lan trong vườn đang nở rộ — đúng mùa nở của nó. Trên bàn đầu giường có tờ lịch chưa xé: ngày mười hai tháng Ba năm hai mươi tuổi của họ. Đúng bảy ngày trước khi Thẩm Quốc Hùng — cha họ — công bố quyết định tái cơ cấu tập đoàn, quyết định mà đời trước là khởi đầu của mọi thảm họa.
Thẩm Hy Nguyệt
Mười hai tháng Ba. Chúng ta có bảy ngày trước khi bố công bố quyết định.
Im lặng một giây. Rồi Tuyết trượt xuống khỏi giường, bước qua tấm bình phong, ngồi xuống cạnh chị trên mép giường. Hai chị em nhìn nhau — hai gương mặt giống nhau đến mức người lạ không thể phân biệt, chỉ khác ở ánh mắt. Nguyệt luôn nhìn thẳng, Tuyết thường nhìn nghiêng — thói quen quan sát của người làm truyền thông.
Thẩm Hy Tuyết
Chị nhớ danh sách không? Những người đã phản bội chúng ta?
Thẩm Hy Nguyệt
Nhớ hết. Thẩm Kiến Minh — chú hai. Lưu Gia Kỳ — chồng cũ của chị. Trần Hiểu Đông — giám đốc tài chính. Và... — bà dừng lại, giọng trở nên lạnh — Thẩm Hy Mai — chị họ chúng ta.
Tuyết gật đầu chậm rãi. Bốn cái tên. Bốn người đã cùng nhau lên kế hoạch lấy đi tập đoàn từ tay hai chị em họ, dàn dựng cái chết của họ, và chia nhau đế chế mà cha họ xây dựng suốt bốn mươi năm.
Thẩm Hy Tuyết
Lần trước chúng ta thua vì tin người và vì không có thông tin. Lần này... — cô nhìn chị, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh người — chúng ta biết tất cả. Từng bước đi của họ. Từng lỗ hổng trong kế hoạch của họ.
Thẩm Hy Nguyệt
Và chúng ta có bảy ngày để chuẩn bị. — Nguyệt đứng dậy, bước đến cửa sổ nhìn ra khu vườn. — Tuyết, chị cần mày phụ trách phần truyền thông và thông tin. Chị sẽ lo phần kinh doanh và pháp lý. Chúng ta làm việc độc lập nhưng phối hợp. Không ai được biết chúng ta đã trọng sinh — kể cả bố.
Thẩm Hy Tuyết
Hiểu. Nhưng chị ơi, có một điều chị cần biết — điều mà đời trước chúng ta không biết cho đến khi quá muộn.
Nguyệt quay lại nhìn em.
Thẩm Hy Tuyết
Bố... bố biết một phần âm mưu từ rất sớm. Ông không ngăn lại vì ông nghĩ ông có thể kiểm soát nó. Ông sai. Và cái sai đó đã giết chúng ta.
Căn phòng yên lặng. Bên ngoài, tiếng chim sẻ hót trên cành mộc lan. Ánh nắng sáng lên thêm một bậc.
Thẩm Hy Nguyệt nhìn em gái trong im lặng một lúc lâu. Rồi bà gật đầu, chậm và dứt khoát.
Thẩm Hy Nguyệt
Vậy thì lần này, chúng ta sẽ kiểm soát tất cả. Kể cả bố — theo cách của chúng ta. Bắt đầu từ hôm nay.
Đó là buổi sáng đầu tiên của cuộc đời thứ hai. Hai chị em họ Thẩm ngồi lại với nhau trong căn phòng tuổi thơ, trải tờ giấy trắng ra giữa giường và bắt đầu viết — không phải nhật ký, không phải tâm thư, mà là bản đồ chiến trận của hai người phụ nữ đã chết một lần và biết rõ kẻ thù đang đứng ở đâu.
Họ viết đến tận trưa, không ăn sáng, không ngủ thêm. Khi người hầu gõ cửa hỏi thăm, Tuyết trả lời bình thản rằng hai chị em đang ôn bài cho kỳ thi cuối kỳ. Người hầu lui ra. Nguyệt nhìn em, khẽ cười — lần đầu tiên trong hai cuộc đời bà cười mà không có vị đắng.
Thẩm Hy Nguyệt
Ôn bài. Đúng. Chúng ta đang ôn bài — bài học mà đời trước chúng ta học quá muộn.