Ba người bắt đầu hành trình khám phá hòn đảo, với Cố Dịch Thần dẫn đầu, cẩn thận quan sát địa hình để tìm ra hướng đi an toàn nhất. Ý Như, dù chưa từng trải qua bất kỳ khóa huấn luyện sinh tồn nào, nhưng nhờ vào những kiến thức đọc được từ sách vở, cùng bản năng quan sát nhạy bén, cũng đóng góp không ít ý kiến hữu ích trong quá trình tìm kiếm nguồn nước, thực phẩm.
"Nhìn kìa, có vẻ như phía trước có một dòng suối nhỏ." Ý Như chỉ tay về phía một khe núi nhỏ, nơi có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách vọng lại.
Cả ba người vội vàng tiến đến, và đúng như dự đoán của Ý Như, một dòng suối nước ngọt trong vắt đang chảy từ trên núi xuống, tạo thành một hồ nước nhỏ giữa những tảng đá phủ đầy rêu xanh. "Đây thực sự là một phát hiện quan trọng, chúng ta sẽ không phải lo lắng về nguồn nước uống nữa." Cố Dịch Thần nhận xét, giọng anh có phần nhẹ nhõm hơn.
Diệp Tinh Nhi, dù vẫn còn tỏ ra khá yếu đuối, sợ hãi trước hoàn cảnh xa lạ, cũng cố gắng góp sức, giúp Ý Như thu thập những trái cây dại có vẻ ăn được mà họ tìm thấy dọc đường, dù cả hai đều không dám chắc chắn hoàn toàn về tính an toàn của chúng.
"Chúng ta cần phải cẩn thận, không nên ăn bất kỳ loại quả nào mà không chắc chắn về độ an toàn." Cố Dịch Thần cảnh báo, sử dụng những kiến thức sinh tồn cơ bản mà anh từng học được qua các khóa đào tạo dành cho doanh nhân, vốn đôi khi bao gồm cả những chuyến dã ngoại mạo hiểm để rèn luyện bản lĩnh.
Anh cẩn thận kiểm tra từng loại quả, dựa vào màu sắc, hình dáng, mùi vị để phân loại những loại có khả năng ăn được cao, loại bỏ những loại có dấu hiệu đáng ngờ. Nhờ vào sự cẩn trọng ấy, đến cuối buổi chiều, họ đã thu thập được một lượng thực phẩm tạm đủ để duy trì qua đêm đầu tiên.
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, cả ba người quyết định dựng một nơi trú ẩn tạm thời gần khu vực bãi biển, sử dụng những cành cây, lá dừa mà họ tìm được để tạo thành một mái che đơn giản, tránh sương đêm cùng những cơn mưa bất chợt có thể xảy ra.
"Tôi sẽ đi tìm thêm củi để đốt lửa, giữ ấm và xua đuổi thú dữ trong đêm." Cố Dịch Thần nói, chuẩn bị rời đi để thực hiện nhiệm vụ quan trọng này.
"Để tôi đi cùng anh, sẽ nhanh hơn nếu có hai người." Ý Như đề nghị, không muốn để Tinh Nhi phải ở lại một mình trong tình trạng còn hoảng loạn, đồng thời cũng cảm thấy, mình cần phải đóng góp nhiều hơn vào công việc chung thay vì chỉ ngồi chờ đợi.
Cố Dịch Thần gật đầu đồng ý, và cả hai cùng nhau đi sâu vào khu rừng gần đó để tìm kiếm củi khô. Trong lúc di chuyển, một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm giữa hai người, dù cả hai đã được đính ước từ nhỏ nhưng lại chưa từng có cơ hội trò chuyện thân mật, hiểu rõ về nhau ngoài những cuộc gặp gỡ xã giao ngắn ngủi trong các buổi tiệc gia đình.
"Tống tiểu thư, cảm ơn cô vì đã giúp đỡ trong tình huống khó khăn này." Cố Dịch Thần lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng anh có phần trang trọng, xa cách theo thói quen giao tiếp thường ngày.
"Không cần phải khách sáo như vậy, chúng ta đang cùng chung một hoàn cảnh, giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm." Ý Như đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên, dù trong lòng cô cũng cảm thấy một sự ngượng ngùng nhất định khi lần đầu tiên có cơ hội trò chuyện riêng tư với vị hôn phu mà cô vẫn luôn cảm thấy xa cách.
Cả hai tiếp tục thu thập củi trong im lặng, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn gọn về công việc đang làm. Khi họ đã thu thập được một lượng củi kha khá, chuẩn bị quay trở về, Ý Như bất chợt trượt chân trên một tảng đá phủ rêu trơn trượt, suýt ngã nhào xuống một khe đá nhỏ.
"Cẩn thận!" Cố Dịch Thần phản ứng nhanh nhạy, vươn tay kéo Ý Như lại, khiến cả hai va chạm gần nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy bất ngờ.
"Cảm... cảm ơn anh." Ý Như lắp bắp, gương mặt cô đỏ bừng vì ngượng ngùng khi nhận ra khoảng cách quá gần giữa hai người, cùng hơi ấm từ bàn tay to lớn của Cố Dịch Thần vẫn còn đang nắm chặt lấy tay cô.
Cố Dịch Thần cũng có phần bối rối, nhanh chóng buông tay ra, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Cô cần phải cẩn thận hơn, địa hình ở đây khá nguy hiểm."
"Tôi biết rồi, cảm ơn anh đã nhắc nhở." Ý Như đáp, cả hai tiếp tục im lặng quay trở về khu vực trại tạm, mang theo một cảm giác kỳ lạ, khó tả sau khoảnh khắc va chạm bất ngờ ấy.
Khi trở về, họ thấy Tinh Nhi đang ngồi co ro một mình, ánh mắt cô đầy sự lo lắng khi thấy cả hai trở về muộn hơn dự kiến. "Cuối cùng hai người cũng về rồi, em cứ lo lắng mãi."
"Xin lỗi vì đã để em phải chờ đợi." Cố Dịch Thần nói, ngay lập tức đến bên cạnh Tinh Nhi, thể hiện sự quan tâm chăm sóc mà Ý Như không khỏi cảm thấy một chút chạnh lòng khi chứng kiến.
Cả ba người cùng nhau nhóm lửa, quây quần bên đống lửa nhỏ giữa màn đêm buông xuống trên hòn đảo hoang vắng. Ánh lửa bập bùng chiếu sáng những gương mặt đầy lo âu nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên cường nhất định trước hoàn cảnh khắc nghiệt mà họ đang phải đối mặt.
"Chúng ta cần phải bàn bạc về kế hoạch cho những ngày tới." Cố Dịch Thần nói, giọng anh trở lại vẻ nghiêm túc, quyết đoán thường thấy của một vị tổng tài dày dạn kinh nghiệm. "Đầu tiên, chúng ta cần tìm cách phát tín hiệu cầu cứu, có thể là đốt lửa lớn tại một vị trí cao, dễ quan sát từ xa, hoặc tìm cách tạo ra các ký hiệu SOS bằng đá, cành cây trên bãi biển."
"Tôi nghĩ, chúng ta cũng nên thử leo lên điểm cao nhất của đảo để quan sát tổng thể địa hình, xem có dấu hiệu của bất kỳ hòn đảo nào khác gần đó, hay tuyến đường biển nào thường có tàu bè qua lại không." Ý Như bổ sung, thể hiện tư duy phân tích logic mà cô đã được rèn luyện qua nhiều năm học tập chăm chỉ.
Cố Dịch Thần nhìn Ý Như với một ánh mắt đánh giá cao hơn, không ngờ, cô tiểu thư trẻ tuổi này lại có thể đưa ra những đề xuất hợp lý, sắc bén đến vậy. "Đề xuất này rất hay, ngày mai chúng ta sẽ thực hiện theo kế hoạch này."
Đêm đó, khi Tinh Nhi đã chìm vào giấc ngủ bên đống lửa, Ý Như và Cố Dịch Thần vẫn còn thức, luân phiên canh gác để đảm bảo an toàn cho cả nhóm. Trong khoảng thời gian yên tĩnh ấy, cả hai có cơ hội trò chuyện nhiều hơn, dần dần hiểu thêm về nhau, về những suy nghĩ, cảm xúc mà trước đây, họ chưa từng có dịp chia sẻ trong những cuộc gặp gỡ xã giao ngắn ngủi.
"Tôi luôn nghĩ, hôn ước giữa hai gia đình chúng ta chỉ là một sự sắp đặt lạnh lùng, không có tình cảm thực sự." Ý Như bất chợt chia sẻ, ánh mắt cô nhìn xa xăm vào ngọn lửa đang cháy. "Nhưng giờ đây, trong hoàn cảnh này, tôi lại cảm thấy, có lẽ, chúng ta cần phải hiểu nhau nhiều hơn trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào."
Cố Dịch Thần trầm ngâm một lúc trước khi đáp, giọng anh có phần chân thành hơn so với vẻ lạnh lùng, xa cách thường thấy. "Tôi cũng có suy nghĩ tương tự. Có lẽ, đây chính là cơ hội để chúng ta thực sự hiểu rõ về nhau, thay vì chỉ dựa vào những ấn tượng hời hợt từ những buổi gặp gỡ ngắn ngủi trước đây."
Cuộc trò chuyện chân thành ấy, dù ngắn ngủi, nhưng đã bắt đầu gieo những hạt mầm đầu tiên cho một sự thay đổi trong mối quan hệ giữa hai người, một sự thay đổi mà cả hai đều chưa thể lường trước được sẽ dẫn đến đâu trong hành trình sinh tồn đầy thử thách phía trước.
"Anh có thể kể cho tôi nghe thêm về bản thân anh không? Chúng ta đã đính ước từ nhỏ, nhưng thực ra, tôi biết rất ít về những sở thích, ước mơ thực sự của anh." Ý Như hỏi, giọng cô đầy sự tò mò chân thành, muốn tận dụng cơ hội hiếm hoi này để hiểu rõ hơn về người đàn ông mà số phận đã sắp đặt gắn bó với cô suốt cuộc đời.
Cố Dịch Thần trầm ngâm một lúc, có lẽ đã lâu rồi không ai hỏi anh những câu hỏi mang tính cá nhân, chân thành như vậy, khi phần lớn thời gian, anh chỉ quen với những cuộc trò chuyện mang tính công việc, giao dịch trong giới kinh doanh. "Thực ra, trước khi tiếp quản công ty gia đình, tôi từng mơ ước trở thành một kiến trúc sư, thích thiết kế những công trình mang đậm dấu ấn cá nhân, hài hòa với thiên nhiên."
"Vậy tại sao anh lại không theo đuổi ước mơ đó?" Ý Như hỏi, ngạc nhiên trước thông tin bất ngờ này.
"Là con trai trưởng trong gia đình, tôi có trách nhiệm phải tiếp quản công ty, đó là điều mà tôi đã chấp nhận từ rất sớm." Cố Dịch Thần đáp, giọng anh có phần trầm lắng. "Đôi khi, tôi vẫn tự hỏi, cuộc sống của mình sẽ khác biệt như thế nào nếu tôi có thể tự do theo đuổi đam mê của bản thân."
Ý Như cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc trước những chia sẻ chân thành này, nhận ra, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, thành đạt của một vị tổng tài, Cố Dịch Thần cũng mang trong lòng những khát khao, tiếc nuối rất con người mà cô chưa từng nghĩ tới trước đây. "Tôi tin rằng, dù ở vị trí nào, anh cũng có thể tìm cách lồng ghép niềm đam mê kiến trúc vào công việc hiện tại, ví dụ như việc tham gia vào các dự án phát triển bất động sản của công ty."
Cố Dịch Thần nhìn Ý Như với ánh mắt đầy sự ngạc nhiên, không ngờ, cô lại có thể đưa ra một góc nhìn thấu đáo, thực tế đến vậy. "Đó là một ý tưởng thú vị, tôi chưa từng nghĩ đến theo hướng này."
Cuộc trò chuyện tiếp tục kéo dài, khi cả hai chia sẻ thêm về những kỷ niệm thời thơ ấu, những ước mơ, hoài bão mà mỗi người đều ấp ủ, dần dần xây dựng nên một sự thấu hiểu, gắn kết mới mẻ giữa hai người vốn chỉ quen biết nhau qua những cuộc gặp gỡ xã giao hời hợt trước đây.
"Còn cô thì sao? Cô có ước mơ gì cho tương lai không?" Cố Dịch Thần hỏi, muốn tìm hiểu thêm về Ý Như, người mà anh nhận ra, mình biết quá ít ỏi dù đã được đính ước từ nhỏ.
"Tôi luôn mơ ước được trở thành một bác sĩ, có thể giúp đỡ, chữa lành cho những người gặp khó khăn về sức khỏe." Ý Như chia sẻ, ánh mắt cô sáng lên đầy nhiệt huyết khi nói về ước mơ ấp ủ từ lâu. "Đó cũng là lý do tôi đã chọn ngành y khi đăng ký nguyện vọng đại học."
"Vậy những kiến thức sơ cứu mà cô thể hiện trong những ngày qua, có phải cũng xuất phát từ niềm đam mê này?" Cố Dịch Thần hỏi, giờ đây đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc của sự tự tin, chuyên nghiệp mà Ý Như thể hiện khi xử lý các tình huống khẩn cấp.
"Đúng vậy, tôi đã tự học thêm rất nhiều kiến thức y khoa cơ bản ngoài chương trình học ở trường, vì tôi thực sự đam mê lĩnh vực này." Ý Như đáp, không giấu được niềm tự hào khi chia sẻ về đam mê của mình.
Cố Dịch Thần lắng nghe với sự chăm chú, ngưỡng mộ, nhận ra, Ý Như không chỉ đơn thuần là một cô tiểu thư được nuông chiều trong nhung lụa như anh từng nghĩ, mà là một người phụ nữ có hoài bão, đam mê riêng, sẵn sàng nỗ lực để theo đuổi những giá trị mà cô tin tưởng. Sự khám phá này càng khiến anh thêm phần tò mò, mong muốn được hiểu rõ hơn về con người thực sự của người vợ tương lai mà số phận đã sắp đặt cho mình.
Khi màn đêm dần buông xuống, cả ba người cùng nhau chuẩn bị cho giấc ngủ đầu tiên trên hòn đảo hoang vắng, mỗi người đều mang trong lòng những cảm xúc, suy nghĩ riêng biệt về hành trình đầy bất định đang chờ đợi phía trước.