Sáng hôm sau, cả ba người thức dậy sớm để bắt đầu thực hiện kế hoạch đã bàn bạc từ đêm trước. Cố Dịch Thần dẫn đầu đoàn leo lên điểm cao nhất của hòn đảo, một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cây cối rậm rạp, đòi hỏi phải vượt qua địa hình khá hiểm trở.
Trong quá trình leo núi, Diệp Tinh Nhi liên tục tỏ ra mệt mỏi, than vãn về sự vất vả của hành trình, khiến tốc độ di chuyển của cả nhóm bị chậm lại đáng kể. "Dịch Thần, em không thể đi tiếp được nữa, chân em đau quá rồi."
Cố Dịch Thần ngay lập tức dừng lại, ân cần hỗ trợ Tinh Nhi, thậm chí đề nghị cõng cô trên một đoạn đường dốc khó đi. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Ý Như không khỏi cảm thấy một sự phức tạp trong lòng — vừa hiểu cho sự yếu đuối tự nhiên của một cô gái chưa từng trải qua hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một chút tủi thân khi nhận ra, dường như, mọi sự quan tâm, chăm sóc của Cố Dịch Thần đều dành trọn cho Tinh Nhi.
"Tôi tự đi được, không cần phải lo lắng cho tôi." Ý Như nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản, tự lập vượt qua những đoạn đường khó khăn mà không cần đến sự hỗ trợ của bất kỳ ai, dù trong lòng cô cũng cảm thấy mệt mỏi không kém.
Sau gần hai giờ đồng hồ vất vả, cuối cùng cả ba người cũng lên đến đỉnh đồi, nơi có thể quan sát được toàn cảnh hòn đảo cùng vùng biển xung quanh. Nhưng những gì họ nhìn thấy lại không mang đến nhiều hy vọng — không có bất kỳ hòn đảo nào khác trong tầm mắt, cũng không thấy dấu hiệu của bất kỳ tuyến đường biển nào có tàu bè qua lại thường xuyên.
"Có vẻ như, chúng ta đang mắc kẹt ở một khu vực khá hẻo lánh." Cố Dịch Thần nhận định, giọng anh đầy sự lo lắng dù cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh trước mặt hai cô gái.
Ý Như, dù cũng cảm thấy thất vọng trước tình hình, vẫn cố gắng tìm ra những khía cạnh tích cực. "Ít nhất, chúng ta đã xác định được, hòn đảo này có đủ nguồn nước ngọt, thực phẩm để duy trì sự sống trong thời gian dài nếu cần thiết. Chúng ta cần phải tập trung vào việc xây dựng một nơi trú ẩn vững chắc hơn, đồng thời duy trì tín hiệu cầu cứu liên tục."
Trên đường xuống núi, một sự cố bất ngờ đã xảy ra — khi băng qua một đoạn dốc trơn trượt, Tinh Nhi bất ngờ mất thăng bằng, suýt ngã xuống vực nếu không có Cố Dịch Thần kịp thời phản ứng, ôm chặt lấy cô để giữ thăng bằng.
Khoảnh khắc ấy, khi Cố Dịch Thần ôm Tinh Nhi trong vòng tay, ánh mắt cả hai giao nhau đầy sự lo lắng, quan tâm, khiến Ý Như đứng phía sau không khỏi cảm thấy một nỗi đau nhói trong lòng. Dù biết rõ, đây chỉ là phản ứng bản năng trong tình huống nguy hiểm, nhưng hình ảnh ấy vẫn khắc sâu vào tâm trí cô, nhắc nhở về vị trí thực sự của mình trong mối quan hệ tay ba đầy phức tạp này.
"Cảm ơn anh, Dịch Thần." Tinh Nhi nói, giọng cô run rẩy vì vừa trải qua khoảnh khắc nguy hiểm, tay vẫn còn bám chặt lấy áo Cố Dịch Thần.
"Không sao, em cần phải cẩn thận hơn." Cố Dịch Thần đáp, giọng anh đầy sự dịu dàng mà Ý Như chưa từng được nghe thấy khi anh nói chuyện với chính mình.
Buổi chiều hôm đó, khi cả ba người trở về khu vực trại, không khí giữa Ý Như và Cố Dịch Thần trở nên có phần gượng gạo hơn so với sự gần gũi đã bắt đầu hình thành từ đêm hôm trước. Ý Như chủ động tách ra, tập trung vào việc củng cố thêm nơi trú ẩn, trong khi Cố Dịch Thần dành phần lớn thời gian ở bên cạnh Tinh Nhi, giúp cô thích nghi dần với hoàn cảnh khắc nghiệt.
Đến tối, khi chuẩn bị bữa ăn từ những thực phẩm đã thu thập được, một cuộc tranh luận nhỏ đã nổ ra khi Tinh Nhi tỏ ý không muốn ăn những loại quả dại mà Ý Như đã cẩn thận kiểm tra, phân loại từ trước đó. "Em không dám ăn những thứ này, lỡ có độc thì sao?"
"Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng rồi, những loại quả này hoàn toàn an toàn." Ý Như giải thích, cố gắng giữ sự kiên nhẫn dù trong lòng có phần khó chịu trước thái độ có phần đỏng đảnh của Tinh Nhi.
"Nhưng em vẫn cảm thấy lo lắng..." Tinh Nhi nói, ánh mắt cô hướng về phía Cố Dịch Thần như đang tìm kiếm sự ủng hộ.
Cố Dịch Thần, đứng giữa hai người phụ nữ, cảm thấy một sự khó xử nhất định. "Tinh Nhi, Tống tiểu thư đã rất cẩn thận trong việc kiểm tra, tôi nghĩ, chúng ta nên tin tưởng vào sự phán đoán của cô ấy trong tình huống này."
Lời nói ấy, dù mang tính khách quan, hợp lý, nhưng cũng khiến Tinh Nhi có phần không hài lòng, cô im lặng, chỉ miễn cưỡng ăn một lượng nhỏ thức ăn trước khi rút vào góc trại, tỏ ra buồn bã.
Ý Như, chứng kiến toàn bộ tình huống, không khỏi cảm thấy mình đang bị đặt vào một vị trí khó xử, khi phải liên tục chứng minh năng lực, sự đúng đắn của bản thân trước sự nghi ngờ, so sánh ngầm với Tinh Nhi. Cô lặng lẽ rời khỏi khu vực trại, tìm đến bờ biển để một mình đối diện với những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng.
Ngồi một mình trên bãi cát, ngắm nhìn ánh trăng phản chiếu lung linh trên mặt biển, Ý Như không kìm được những giọt nước mắt lăn dài trên má. "Tại sao mình lại phải chịu đựng cảm giác này? Nếu không phải vì hôn ước do gia đình sắp đặt, có lẽ mình đã không phải trải qua những cảm xúc rối bời như vậy."
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện phía sau cô — Cố Dịch Thần, người đã nhận ra sự vắng mặt của Ý Như và quyết định đi tìm. "Tống tiểu thư, cô không sao chứ?"
Ý Như vội vàng lau nước mắt, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Tôi không sao, chỉ là ra đây hóng gió một chút thôi."
Cố Dịch Thần ngồi xuống bên cạnh cô, im lặng một lúc trước khi lên tiếng, giọng anh có phần áy náy. "Tôi xin lỗi nếu những gì xảy ra hôm nay khiến cô cảm thấy không thoải mái. Tôi biết, tình huống này khá phức tạp đối với cả ba chúng ta."
"Không sao đâu, tôi hiểu." Ý Như đáp, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang những cảm xúc chưa thể giải tỏa hoàn toàn.
Cả hai ngồi trong im lặng một lúc lâu, ngắm nhìn biển đêm tĩnh lặng, mỗi người đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng về mối quan hệ phức tạp đang dần hình thành giữa ba người họ, giữa nghĩa vụ, tình cảm chân thật, và những ràng buộc từ quá khứ mà không ai có thể dễ dàng buông bỏ.
"Cô biết không, khi còn nhỏ, tôi từng rất mong chờ được gặp cô, người con gái mà gia đình đã chọn cho tôi." Cố Dịch Thần bất chợt chia sẻ, giọng anh đầy sự hoài niệm. "Nhưng qua thời gian, khi bận rộn với việc học tập, sự nghiệp, tôi dần quên đi cảm giác háo hức ấy, chỉ còn coi hôn ước như một trách nhiệm cần hoàn thành."
"Tôi cũng vậy." Ý Như đáp, một nụ cười buồn thoáng qua trên môi. "Có lẽ, chúng ta đã để cho áp lực, kỳ vọng từ gia đình làm lu mờ đi những cảm xúc chân thật mà lẽ ra, chúng ta nên dành thời gian để khám phá."
"Có lẽ, đây chính là cơ hội để chúng ta bắt đầu lại, không bị ràng buộc bởi những kỳ vọng, áp lực từ bên ngoài, mà chỉ đơn giản là hai con người đang cố gắng hiểu nhau, tôn trọng lẫn nhau." Cố Dịch Thần nói, ánh mắt anh nhìn Ý Như với một sự chân thành mới mẻ.
Ý Như gật đầu đồng tình, cảm nhận được một tia hy vọng mới mẻ đang nhen nhóm trong lòng, dù cô vẫn còn đó những lo lắng về vị trí của Tinh Nhi trong bức tranh tình cảm phức tạp này. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc yên tĩnh giữa đêm khuya trên hòn đảo hoang vắng ấy, cô cảm nhận được một sự kết nối chân thật, đáng trân trọng đang dần hình thành giữa hai người.
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, cả nhóm thức dậy để tiếp tục công việc củng cố nơi trú ẩn, tìm kiếm thêm nguồn thực phẩm. Nhưng không khí giữa ba người, dù đã có những cải thiện nhất định sau cuộc trò chuyện đêm qua, vẫn còn đó những khoảnh khắc gượng gạo, đặc biệt là khi Tinh Nhi vô tình bắt gặp ánh mắt trao đổi đầy ý nghĩa giữa Ý Như và Cố Dịch Thần trong lúc cả hai đang cùng nhau sửa chữa lại mái che của lều trại.
"Hai người có vẻ hợp tác ăn ý quá nhỉ." Tinh Nhi nhận xét, giọng cô mang một chút gì đó khó đoán, không hẳn là ghen tuông rõ ràng, nhưng cũng không hoàn toàn là sự thờ ơ.
"Chúng tôi chỉ đang cố gắng hoàn thành công việc một cách hiệu quả nhất thôi." Ý Như đáp, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên, dù trong lòng cô cũng cảm nhận được sự nhạy cảm trong câu nói của Tinh Nhi.
Cố Dịch Thần, nhận ra sự căng thẳng tiềm ẩn trong cuộc trao đổi này, nhanh chóng tìm cách xoa dịu tình hình. "Tinh Nhi, em cũng đã đóng góp rất nhiều cho cả nhóm trong những ngày qua, chúng ta đều đang cùng nhau cố gắng vì mục tiêu chung."
Lời nói ấy, dù mang tính hòa giải, nhưng cũng không thể hoàn toàn xóa bỏ sự căng thẳng ngấm ngầm đang tồn tại giữa ba người, một thực tế mà cả Ý Như và Cố Dịch Thần đều nhận thức rõ ràng, cần phải được giải quyết một cách khéo léo, tế nhị trong những ngày tiếp theo để tránh gây ra những rạn nứt sâu sắc hơn trong mối quan hệ tay ba đầy phức tạp này.