Tống Ý Như vừa thi đại học xong được ba ngày, ông nội đã dúi vào tay cô một tấm vé du thuyền hạng sang, ánh mắt ông đầy sự trìu mến. "Cái này là do một người bạn chí cốt của ông tặng, cháu cứ ra khơi chơi một chuyến cho khuây khỏa đầu óc sau những ngày ôn thi vất vả."
"Ông ơi, cháu không cần đâu, ở nhà nghỉ ngơi cũng được rồi." Ý Như cười, cố gắng từ chối, nhưng nhìn ánh mắt mong mỏi của ông nội, cô không nỡ khiến ông thất vọng.
"Con gái à, cứ đi đi, coi như món quà tốt nghiệp mà ông dành cho cháu." Ông nội nói, giọng ông đầy sự kiên quyết pha lẫn một chút gì đó khó đoán mà Ý Như không kịp để ý, mải mê với niềm vui được đi du lịch sau kỳ thi căng thẳng.
Không nỡ từ chối lòng tốt của ông, Ý Như đành nhận lấy tấm vé, thu xếp hành lý lên đường ngay hôm sau. Du thuyền sang trọng, lộng lẫy vượt xa những gì cô từng tưởng tượng, với những phòng khách rộng rãi, bể bơi trên boong tàu, cùng đội ngũ phục vụ chuyên nghiệp, chu đáo.
Vừa lên tàu, một nhân viên phục vụ đã mang đến cho cô một ly nước dừa mát lạnh, tươi ngon. "Chào mừng quý khách, đây là thức uống chào mừng dành riêng cho hành khách VIP."
Ý Như, không hề nghi ngờ gì, vui vẻ nhận lấy ly nước, uống cạn một hơi để giải khát sau chặng đường di chuyển dài. Nhưng chỉ ít phút sau, cô bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, cơ thể mềm nhũn, không thể kiểm soát được, và trước khi kịp gọi ai đó đến giúp đỡ, cô đã lịm đi lúc nào không biết.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Ý Như cảm nhận được là cái nắng gay gắt chiếu thẳng vào mặt, cùng tiếng sóng biển rì rào vọng đến bên tai. Cô bàng hoàng mở mắt, phát hiện mình đang nằm chơ vơ trên bãi cát trắng của một hòn đảo hoang, xung quanh không một bóng người, chỉ có biển cả mênh mông trải dài đến tận chân trời.
"Đây... đây là đâu?" Cô lảo đảo ngồi dậy, đầu óc vẫn còn choáng váng vì tác dụng của thứ gì đó đã được pha vào ly nước dừa. Nhìn xuống người mình, cô nhận ra, trang phục vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu của bất kỳ sự xâm hại nào, điều đó phần nào khiến cô yên tâm hơn một chút giữa cơn hoảng loạn.
Quay đầu nhìn xung quanh, Ý Như sững sờ khi phát hiện, bên trái mình, một người đàn ông cao lớn, dáng vẻ lạnh lùng nhưng tuấn tú đang nằm bất tỉnh trên cát — không ai khác chính là Cố Dịch Thần, vị hôn phu mà cô đã được đính ước từ nhỏ qua lời hứa giữa hai gia đình, một vị tổng tài trẻ tuổi tài giỏi, lạnh lùng mà cô chỉ mới gặp gỡ vài lần trong những buổi tiệc gia đình.
Và bên phải cô, một cô gái xinh đẹp khác cũng đang nằm bất tỉnh — Diệp Tinh Nhi, người mà Ý Như biết rõ, chính là mối tình đầu, cũng là "bạch nguyệt quang" trong lòng Cố Dịch Thần, người mà anh chưa bao giờ thực sự quên được dù đã đính hôn với cô theo sự sắp đặt của gia đình.
"Tại sao... tại sao cả ba chúng ta lại cùng ở đây?" Ý Như thì thầm, cảm giác hoang mang, bối rối dâng trào trong lòng khi nhận ra, đây rõ ràng không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà dường như có ai đó đã cố tình sắp đặt cho cả ba người họ cùng gặp nạn, cùng trôi dạt đến hòn đảo hoang vắng này.
Đúng lúc đó, Cố Dịch Thần cũng bắt đầu tỉnh lại, anh nhíu mày, từ từ mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua khung cảnh xa lạ xung quanh trước khi dừng lại ở Ý Như. "Cô... Tống tiểu thư? Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"Tôi... tôi cũng không biết. Tôi chỉ nhớ, mình đã uống một ly nước dừa trên du thuyền, sau đó thì ngất đi, và khi tỉnh lại thì đã ở đây rồi." Ý Như đáp, giọng cô vẫn còn run rẩy vì hoảng loạn.
Cố Dịch Thần ngồi dậy, cơ thể anh cũng có phần loạng choạng vì tác dụng của thuốc mê vẫn chưa tan hết, nhưng ánh mắt anh đã nhanh chóng lấy lại được sự tỉnh táo, sắc bén thường thấy của một vị tổng tài dày dạn kinh nghiệm đối mặt với khủng hoảng. "Có vẻ như, chúng ta đã bị bỏ thuốc mê một cách có chủ đích. Nhưng ai lại có thể làm việc này, và với mục đích gì?"
Đúng lúc đó, Diệp Tinh Nhi cũng tỉnh lại, cô hoảng loạn bật dậy khi nhận ra hoàn cảnh xa lạ xung quanh. "Dịch Thần! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chúng ta đang ở đâu?"
Cố Dịch Thần quay sang, ánh mắt anh có phần dịu lại khi nhìn thấy Tinh Nhi, một phản ứng tự nhiên mà Ý Như không thể không nhận ra, dù trong lòng cô cũng hiểu rõ, đây chỉ là hệ quả của tình cảm sâu đậm mà anh dành cho mối tình đầu suốt nhiều năm qua. "Tinh Nhi, em bình tĩnh lại. Chúng ta có vẻ như đã bị đưa đến một hòn đảo hoang nào đó. Chúng ta cần phải giữ bình tĩnh để tìm cách xử lý tình huống này."
Ba người, sau khi đã trấn tĩnh lại phần nào, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hơn xung quanh khu vực họ đang đứng. Bãi biển trải dài với cát trắng mịn, phía sau là một khu rừng nhiệt đới rậm rạp, và ngay trên đầu họ, một chiếc ba lô chống nước màu đen được đặt cẩn thận, như thể ai đó đã cố tình sắp xếp để họ có thể tìm thấy ngay khi tỉnh dậy.
"Đây là cái gì?" Ý Như tiến lại gần, cẩn thận mở chiếc ba lô ra, bên trong là một số nhu yếu phẩm cơ bản — vài chai nước lọc, một ít lương khô, một con dao nhỏ, một hộp diêm chống nước, cùng một tấm bản đồ đơn giản không rõ chi tiết về hòn đảo mà họ đang mắc kẹt.
"Có vẻ như, kẻ đã sắp đặt chuyện này không muốn chúng ta chết ngay lập tức, mà muốn chúng ta phải trải qua một thử thách sinh tồn nào đó." Cố Dịch Thần nhận định, giọng anh đầy sự cảnh giác, phân tích sắc bén. "Điều này khiến tôi càng thêm lo ngại về động cơ thực sự đằng sau tất cả những chuyện này."
Diệp Tinh Nhi, vẫn còn chưa hết hoảng loạn, bám chặt lấy tay Cố Dịch Thần. "Dịch Thần, em sợ lắm. Chúng ta phải làm sao đây?"
Cố Dịch Thần vỗ nhẹ vai Tinh Nhi trấn an, trước khi quay sang nhìn Ý Như với một ánh mắt phức tạp. "Tống tiểu thư, tôi nghĩ, trong tình huống này, ba chúng ta cần phải hợp tác với nhau để có thể sinh tồn, tìm cách trở về an toàn. Dù có bất kỳ hiềm khích, hiểu lầm nào trong quá khứ, tôi hy vọng, chúng ta có thể tạm gác lại để cùng nhau vượt qua thử thách này."
Ý Như gật đầu, dù trong lòng không khỏi cảm thấy một sự tủi thân nhất định khi chứng kiến sự quan tâm mà Cố Dịch Thần dành cho Tinh Nhi, trong khi đối với cô, vị hôn phu này dường như chỉ coi là một nghĩa vụ phải hoàn thành theo sắp đặt của gia đình. Nhưng cô cũng hiểu rõ, đây không phải là lúc để suy nghĩ về những cảm xúc cá nhân, khi sự sống còn của cả ba người đang bị đe dọa nghiêm trọng.
"Được, tôi đồng ý hợp tác." Ý Như đáp, giọng cô cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, kiên định. "Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm hiểu về hòn đảo này, xác định xem có nguồn nước ngọt, thực phẩm nào có thể khai thác được không, đồng thời tìm cách phát tín hiệu cầu cứu."
Cố Dịch Thần nhìn Ý Như với một ánh mắt hơi ngạc nhiên, có lẽ không ngờ, cô tiểu thư mà anh vẫn nghĩ chỉ biết ăn diện, hưởng thụ cuộc sống xa hoa, lại có thể đưa ra những đề xuất thực tế, hợp lý đến vậy trong tình huống khủng hoảng này. "Tống tiểu thư nói có lý. Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc khám phá khu vực xung quanh trước khi trời tối."
Ba người, dù mang trong lòng những tâm trạng phức tạp khác nhau, cùng nhau đứng dậy, chuẩn bị cho hành trình sinh tồn đầy thử thách sắp tới trên hòn đảo hoang vắng này, không ai trong số họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những biến cố sẽ dần dần thay đổi hoàn toàn số phận, tình cảm của cả ba người.
Trước khi bắt đầu di chuyển, Ý Như tranh thủ ngồi lại một chút, cố gắng ôn lại toàn bộ những gì đã xảy ra trước khi cô ngất đi trên du thuyền. Cô nhớ lại ánh mắt kỳ lạ của ông nội khi trao tấm vé cho mình, cùng với việc, chuyến đi này vốn dĩ chỉ có một mình cô tham gia, vậy tại sao Cố Dịch Thần và Diệp Tinh Nhi cũng lại xuất hiện trên cùng chuyến du thuyền, cùng bị ngất đi và trôi dạt đến hòn đảo này?
"Chuyện này thực sự rất kỳ lạ." Cô lẩm bẩm, cảm giác một sự nghi ngờ mơ hồ bắt đầu hình thành trong lòng, dù chưa đủ manh mối để có thể đưa ra bất kỳ kết luận rõ ràng nào.
Trong lúc đó, Cố Dịch Thần cũng đang âm thầm quan sát, đánh giá tình huống với con mắt sắc bén của một doanh nhân đã quen với việc phân tích, xử lý những vấn đề phức tạp. Anh nhận thấy, chiếc ba lô được chuẩn bị quá chu đáo, quá đầy đủ để có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, điều này càng củng cố thêm nghi ngờ của anh về việc, có ai đó đã cố tình sắp đặt toàn bộ tình huống này.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng, không loại trừ khả năng, đây là một âm mưu có chủ đích nào đó nhắm vào một trong ba chúng ta, hoặc thậm chí là cả gia đình." Cố Dịch Thần nói, giọng anh đầy sự thận trọng của một người đã quen với việc đối mặt với những nguy cơ tiềm ẩn trong giới kinh doanh đầy cạnh tranh.
Diệp Tinh Nhi, nghe vậy, không khỏi cảm thấy hoảng sợ hơn. "Anh nghĩ, có ai đó thực sự muốn hãm hại chúng ta sao?"
"Tôi không dám khẳng định điều đó, nhưng chúng ta cần phải đề phòng mọi khả năng có thể xảy ra." Cố Dịch Thần đáp, cố gắng giữ giọng điệu trấn an dù bản thân cũng không thể hoàn toàn loại bỏ những lo lắng đang dâng trào trong lòng.
Cả ba người, với những suy nghĩ, lo lắng riêng biệt nhưng đều hướng đến một mục tiêu chung là sinh tồn, bắt đầu cuộc hành trình khám phá hòn đảo hoang vắng, đánh dấu sự khởi đầu cho một chương mới đầy biến động trong cuộc đời của cả ba người, nơi những ràng buộc, ấn tượng cũ sẽ dần dần được thử thách, thay đổi qua từng trải nghiệm thực tế mà họ sẽ cùng nhau đối mặt.
Trước khi rời khỏi bãi biển nơi họ tỉnh dậy, Ý Như đề xuất, cả nhóm nên đánh dấu lại vị trí này bằng cách xếp những viên đá lớn thành hình mũi tên, hướng về phía họ dự định di chuyển, để có thể dễ dàng quay trở lại nếu cần thiết, hoặc để bất kỳ đội cứu hộ nào có thể tình cờ phát hiện ra dấu vết của họ.
"Đây là một ý tưởng cẩn thận, chu đáo." Cố Dịch Thần nhận xét, không giấu được sự ấn tượng trước tư duy logic, có hệ thống của Ý Như ngay từ những bước đi đầu tiên trong hành trình sinh tồn đầy thử thách này.
Cả ba người cùng nhau thu thập những viên đá lớn, xếp thành một hình mũi tên rõ ràng trên bãi cát, đánh dấu điểm khởi đầu quan trọng này trước khi tiến sâu hơn vào khu vực rừng rậm phía sau bãi biển. Trong quá trình di chuyển, Diệp Tinh Nhi, với đôi giày cao gót không phù hợp với địa hình gồ ghề, nhanh chóng gặp khó khăn, khiến tốc độ di chuyển của cả nhóm bị ảnh hưởng đáng kể.
"Tôi nghĩ, cô nên tháo giày ra, đi chân trần sẽ thuận tiện hơn nhiều trong địa hình này." Ý Như đề xuất, cố gắng giúp đỡ Tinh Nhi dù trong lòng cũng cảm thấy một chút phức tạp khi phải tương tác với người phụ nữ mà cô biết rõ, chính là mối tình đầu sâu đậm của vị hôn phu mình.
Tinh Nhi, dù ban đầu có phần do dự, cuối cùng cũng làm theo lời khuyên, và quả thực, việc di chuyển trở nên dễ dàng hơn nhiều khi không còn bị đôi giày cao gót cản trở. "Cảm ơn chị đã gợi ý, tôi chưa từng nghĩ đến điều này."
Qua vài giờ đồng hồ khám phá, cả ba người dần dần nắm bắt được cấu trúc tổng thể của hòn đảo — một khu vực bãi biển trải dài ở phía Đông, tiếp giáp với một khu rừng nhiệt đới rậm rạp ở trung tâm, và một dãy núi nhỏ ở phía Tây, nơi có thể sẽ cung cấp một điểm quan sát cao, hữu ích cho việc phát tín hiệu cầu cứu trong tương lai.