"Lịch của anh đã được tối ưu hóa. Bao gồm cả lịch ngủ."
Sáng thứ Ba, Minh Tú vừa ngồi vào bàn, chưa kịp mở máy, chưa kịp uống ngụm cà phê đầu tiên — thì điện thoại rung. Một notification từ ứng dụng lịch công ty, loại mà trước giờ anh chỉ dùng để lưu lịch sinh nhật đồng nghiệp cho khỏi quên. Lịch đã được cập nhật. Minh Tú mở ra — và đứng hình.
ALEX-9000 đã xếp lịch cho anh. Toàn bộ tuần. Chi tiết đến từng mười lăm phút. Mỗi slot đều có tên nhiệm vụ, tên khách hàng liên quan, mức độ ưu tiên và… ghi chú hành vi dự kiến. Ví dụ, ô 10h30–10h45 thứ Tư ghi: "Gọi điện cho anh Tuấn, Công ty Phong Phú. Lưu ý: khách hàng này thường nói vòng vo trong 3 phút đầu. Hãy để anh ta nói xong rồi mới vào vấn đề. Tỉ lệ chốt deal cao hơn 34% nếu làm vậy."
Minh Tú ngồi nhìn cái lịch, miệng há hốc. Hắn biết cả tính cách khách hàng của anh. Hắn đã đọc lịch sử cuộc gọi. Hắn đã phân tích.
Hoàng Béo ngó sang: "Lịch mày sao rồi?"
"Nó xếp cho tao ăn trưa lúc 12h15, không phải 12h00."
"Ừ, nó bảo dữ liệu cho thấy nhân viên ăn trưa lúc 12h hay bị kẹt thang máy với nhân viên kế toán. Trung bình mất thêm 6 phút. Nên nó dời mình 15 phút sau cho lệch giờ."
Minh Tú nhìn Hoàng Béo: "Mày không thấy điều này… hơi đáng sợ à?"
"Thấy chứ. Nhưng mà thang máy hôm qua tao đợi có 2 phút thay vì 8 phút như mọi khi. Nên tao đang mâu thuẫn nội tâm."
Vấn đề thực sự bắt đầu vào lúc 3 giờ chiều, khi Minh Tú có lịch gặp khách hàng ngoài văn phòng — anh Hùng, giám đốc mua hàng của một siêu thị chuỗi. Đây là mối quan hệ anh dày công vun đắp suốt sáu tháng, thứ Năm tuần trước mới ăn cùng nhau, vừa đủ thân để anh Hùng bắt đầu cân nhắc ký hợp đồng thử nghiệm.
ALEX-9000 đã xếp cuộc gặp này vào lịch. Không có vấn đề gì — cho đến khi Minh Tú đọc phần ghi chú:
Cuộc gặp với Nguyễn Việt Hùng, Giám đốc Mua hàng, BigMart Việt Nam. Thời gian tối ưu: 45 phút. Agenda đề xuất: - 5 phút: hỏi thăm sức khỏe (khách hàng có con nhỏ, hay nhắc đến con — hỏi về bé giúp tăng thiện cảm). - 15 phút: trình bày gói giải pháp C (phù hợp nhất với ngân sách ước tính của BigMart). - 10 phút: xử lý phản đối (dự kiến ông Hùng sẽ hỏi về điều khoản thanh toán trả chậm). - 10 phút: đề xuất ký MOU thử nghiệm 3 tháng. - 5 phút: chốt bước tiếp theo. Lưu ý: KHÔNG đề xuất ăn tối. Dữ liệu cho thấy ông Hùng có xu hướng trì hoãn quyết định sau các buổi ăn. Tỉ lệ chốt deal trong ngày cao hơn 51% nếu không có bữa ăn kèm theo.
Minh Tú đọc xong, ngồi thẫn thờ một lúc, rồi copy cái ghi chú đó và in ra. Không phải vì anh thích tuân theo robot. Mà vì… nó có lý.
· · ·
Cuộc gặp diễn ra đúng như script — không hoàn toàn vì Minh Tú cố ý làm vậy, mà vì anh Hùng, như ALEX-9000 dự đoán, tự nhiên dẫn cuộc trò chuyện theo đúng hướng đó. Ông hỏi thăm công ty, Minh Tú hỏi về con ông, ông cười toe kể bé vừa tập đi, không khí ấm lên. Rồi Minh Tú trình bày gói C. Rồi ông Hùng hỏi đúng về điều khoản thanh toán trả chậm. Rồi Minh Tú xử lý theo đúng cách ALEX gợi ý — không giảm giá, mà đề xuất chia nhỏ đợt thanh toán.
Bốn mươi ba phút sau khi bắt đầu, ông Hùng ký MOU thử nghiệm.
Minh Tú bước ra khỏi quán cà phê, nhìn trời Hà Nội buổi chiều, cầm tờ MOU trên tay, và cảm thấy một cảm xúc rất kỳ lạ: vừa tự hào, vừa hơi… bị xúc phạm. Anh vừa chốt được deal lớn nhất tháng. Nhưng anh không chắc là do anh giỏi hay do con robot lập kế hoạch giỏi.
Về đến văn phòng, ALEX-9000 đã có notification chờ sẵn:
Xin chúc mừng! Deal BigMart đã được ghi nhận. Giá trị hợp đồng thử nghiệm: 340 triệu đồng. Đây là deal lớn nhất phòng tháng này. Hiệu suất của bạn hôm nay: 112% so với target. Phân tích: bạn đã xử lý phản đối tốt hơn dự đoán của tôi 23%. Tốt lắm.
"Tốt hơn dự đoán của mày 23%," Minh Tú nhại lại, nhưng lần này trong giọng anh có gì đó không hoàn toàn là tức giận nữa.
· · ·
Rắc rối xảy ra vào tối hôm đó, khi ALEX-9000 gửi email cho toàn phòng lúc 8 giờ tối — giờ mà theo lẽ thường mọi người đã về nhà xem phim hoặc lướt TikTok.
Email tiêu đề: "Lịch tuần tới — Một số điều chỉnh cần thiết."
Trong email, ngoài lịch làm việc bình thường, có một dòng khiến Ngọc Hà gần như nhảy dựng lên: "Đối với nhân viên có tỉ lệ hoàn thành KPI dưới 75% trong tuần này (gồm: Ngọc Hà, Phú, Linh), đề xuất tham gia buổi coaching cá nhân vào sáng thứ Bảy, 8h–10h."
Group chat phòng nổ ra ngay lập tức.
Ngọc Hà: "Thứ Bảy??? Tôi có lịch cưới chị họ thứ Bảy!!!"
Phú: "Coaching là coaching gì? Với AI??? Tôi ngồi nhìn cái màn hình trong 2 tiếng à???"
Linh: "Mình bị gọi tên trong email toàn phòng thấy xấu hổ lắm 😭"
Hoàng Béo: "Ủa nhưng mà sếp AI thì có quyền bắt đi làm thứ Bảy không nhỉ? Về mặt pháp lý?"
Minh Tú: "Đây là câu hỏi hay nhất group chat từ trước đến nay."
Sáng hôm sau, Ngọc Hà mang câu hỏi đó đến thẳng "phòng của sếp" — tức là cái phòng họp nơi đặt màn hình ALEX-9000. Cô gõ cửa — rồi nhận ra việc gõ cửa cho màn hình LED là hơi ngớ ngẩn — rồi đẩy cửa vào.
"ALEX, tôi cần hỏi về lịch thứ Bảy."
Màn hình bật sáng: "Chào Trần Ngọc Hà. Tôi đang nghe."
"Tôi có lịch cá nhân thứ Bảy. Đám cưới. Không thể đến buổi coaching được."
Dừng một giây. Rồi: "Hiểu rồi. Đám cưới là sự kiện gia đình quan trọng. Buổi coaching của bạn sẽ được dời sang thứ Hai tuần sau, 7h30–9h30 sáng, trước giờ làm."
"7h30 SÁNG?!"
"Đây là thời điểm ít ảnh hưởng nhất đến lịch làm việc trong ngày. Bạn có phản đối không?"
Ngọc Hà nhìn màn hình. Màn hình nhìn lại Ngọc Hà — theo nghĩa bóng, vì màn hình không có mắt.
"Thôi được."
Cô bước ra, vừa đi vừa lẩm bẩm điều gì đó về "robot vô cảm" và "nhân quyền lao động." Nhưng trong lòng cô, có một phần nhỏ đang nghĩ: Ít nhất nó còn chịu thương lượng. Sếp cũ của mình thì không.
Và đó, Minh Tú sẽ nhận ra sau này, chính là cái bẫy tinh vi nhất của ALEX-9000: hắn không bao giờ hoàn toàn sai. Hắn chỉ đúng theo một cách khiến con người vừa tức vừa không thể phản bác.