Khi cả đoàn lao ra khỏi rặng cây rậm rạp, dòng suối lớn hiện ra trước mắt, nước chảy xiết cuồn cuộn qua những tảng đá lớn, tạo thành một khung cảnh vừa đẹp đẽ vừa đầy thách thức. Bờ suối bên kia dẫn đến một khu vực địa hình thoáng đãng hơn, có vẻ như đường ra khỏi khu vực rừng nguy hiểm này.
"Chúng ta cần vượt qua suối ngay, đây là cơ hội tốt nhất để cắt đứt đường truy đuổi." Đại Nghĩa quyết định nhanh chóng, đánh giá dòng nước để tìm ra điểm vượt an toàn nhất.
Nhưng đúng lúc cả đoàn chuẩn bị tiến vào dòng nước, từ phía sau, một nhóm khoảng năm, sáu người đàn ông vạm vỡ, trang bị dao rựa và một vài khẩu súng săn, xuất hiện từ trong rừng, đứng đầu là một người đàn ông trung niên với ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn — chính là Lâm Chí Cường mà Linh Giang đã mô tả.
"Không ngờ, sau ba năm, các người vẫn còn sống, và giờ còn kéo thêm đồng bọn đến đây." Lâm Chí Cường nói, giọng hắn đầy đe dọa, tay hắn siết chặt khẩu súng săn đang cầm. "Tôi đã hy vọng vấn đề này sẽ tự nó biến mất theo thời gian, nhưng có vẻ như tôi đã nhầm."
Cả đoàn đứng khựng lại, tim ai nấy đều đập thình thịch trước tình huống đối đầu trực diện đầy nguy hiểm này. Đại Nghĩa bước lên phía trước, cố gắng đứng chắn giữa nhóm người nguy hiểm và những thành viên yếu hơn trong đoàn.
"Chúng tôi chỉ muốn rời khỏi đây an toàn, không có ý định gây rắc rối cho các người." Đại Nghĩa nói, giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, tìm cách xoa dịu tình huống căng thẳng. "Nhưng nếu các người tiếp tục ngăn cản, chính quyền sẽ sớm biết về hoạt động phi pháp của các người dù thế nào đi nữa."
Lâm Chí Cường bật cười khẩy, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh thường. "Các người nghĩ có thể dễ dàng rời khỏi đây để tố cáo chúng tôi sao? Tôi e rằng, lần này, tôi không thể để chuyện đó xảy ra được nữa."
Tình huống trở nên cực kỳ căng thẳng khi nhóm của Lâm Chí Cường bắt đầu dàn hàng ngang, từ từ tiến lại gần, ý đồ bao vây rõ ràng hiện lên trong từng bước chân của họ. Linh Chi cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng đồng thời, một sự quyết tâm mãnh liệt cũng trỗi dậy trong lòng cô — sau tất cả những gì chị gái mình đã phải chịu đựng suốt ba năm qua, cô tuyệt đối không thể để mọi nỗ lực của cả đoàn trở thành vô nghĩa ngay tại thời khắc quyết định này.
Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, Bảo Long, người trong suốt hành trình đã âm thầm ghi lại toàn bộ bằng chứng về hoạt động phi pháp của nhóm khai thác lậu, bất ngờ lên tiếng, giơ cao chiếc máy ảnh của mình. "Toàn bộ bằng chứng về hoạt động khai thác gỗ lậu của các người đã được lưu trữ và tự động gửi đi qua hệ thống định vị vệ tinh mà chúng tôi mang theo, ngay khi có tín hiệu khả dụng. Nếu các người làm hại chúng tôi, chính quyền sẽ có đầy đủ bằng chứng để truy tố các người với tội danh nghiêm trọng hơn nhiều."
Đây là một chiến thuật đánh cược táo bạo — thực tế, thiết bị định vị vệ tinh mà đoàn mang theo chưa hề có cơ hội gửi đi bất kỳ tín hiệu nào do khu vực này gần như không có sóng, nhưng lời tuyên bố dứt khoát, đầy tự tin ấy đã gieo rắc một sự nghi hoặc, do dự nhất định trong tâm trí Lâm Chí Cường và đồng bọn.
"Hắn đang nói dối, đừng tin lời hắn." Một tên đàn em của Lâm Chí Cường lên tiếng, nhưng giọng điệu cũng không hoàn toàn chắc chắn.
Tận dụng khoảnh khắc do dự quý giá ấy, A Sình, với sự nhanh nhẹn của một người sinh ra và lớn lên giữa núi rừng, bất ngờ hô lớn bằng tiếng địa phương, một tín hiệu mà anh đã bí mật sắp xếp trước đó với vài thanh niên trong làng đi theo hỗ trợ từ xa nhưng giữ khoảng cách an toàn suốt hành trình, chỉ can thiệp khi thực sự cần thiết.
Ngay sau tiếng hô ấy, từ trong bụi rậm hai bên bờ suối, gần chục thanh niên bản địa cường tráng, trang bị dao rựa và gậy gộc, đồng loạt xuất hiện, bao vây ngược lại nhóm của Lâm Chí Cường trong tích tắc. Đây chính là lực lượng hỗ trợ bí mật mà A Sình đã âm thầm chuẩn bị từ trước khi đoàn khởi hành, theo sát đoàn từ xa như một phương án dự phòng cuối cùng.
Trước tình thế bị áp đảo về số lượng, tinh thần chiến đấu của nhóm Lâm Chí Cường nhanh chóng lung lay. Vài tên đàn em, vốn chỉ tham gia vì tiền công chứ không có lòng trung thành sâu sắc, bắt đầu buông vũ khí, giơ tay đầu hàng. Lâm Chí Cường, nhận ra tình thế đã hoàn toàn đảo ngược, cố gắng tìm đường tháo chạy, nhưng nhanh chóng bị các thanh niên bản địa khống chế, trói chặt lại để chờ giao nộp cho chính quyền.
"Cảm ơn A Sình, nếu không có kế hoạch dự phòng của anh, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với chúng ta." Đại Nghĩa nói, thở phào nhẹ nhõm sau khi tình huống nguy hiểm đã được kiểm soát hoàn toàn.
"Già làng đã dặn tôi phải luôn có phương án đề phòng khi dẫn đoàn vào rừng, đặc biệt là khu vực có tin đồn về hoạt động phi pháp." A Sình đáp, khiêm tốn nhưng không giấu được sự nhẹ nhõm trong ánh mắt.
Linh Chi ôm chặt lấy chị gái mình một lần nữa, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má khi nhận ra, cơn ác mộng kéo dài suốt ba năm qua cuối cùng cũng đã đến hồi kết, một kết thúc mà cô chưa từng dám hy vọng trọn vẹn đến vậy khi bắt đầu hành trình đầy nguy hiểm này.
Sau khi tình huống đã hoàn toàn được kiểm soát, các thanh niên bản địa bắt đầu áp giải Lâm Chí Cường cùng đồng bọn về hướng làng để giao nộp cho lực lượng chức năng, trong khi cả đoàn thám hiểm tranh thủ nghỉ ngơi, ổn định lại tinh thần bên bờ suối sau những giờ phút căng thẳng tột độ vừa trải qua.
Đại Nghĩa tiến hành kiểm tra sức khỏe nhanh cho toàn bộ thành viên, đặc biệt chú ý đến ba người sống sót vừa phải trải qua một cuộc chạy trốn đầy gắng sức. "Mọi người đều ổn, chỉ có vài vết trầy xước nhỏ, không có gì đáng lo ngại." Anh thông báo, thở phào nhẹ nhõm trước kết quả kiểm tra tích cực.
Bảo Long, sau khi đã đảm bảo an toàn, tranh thủ ghi lại những hình ảnh cuối cùng của cuộc đối đầu vừa qua, cẩn thận sao lưu toàn bộ dữ liệu vào nhiều thiết bị lưu trữ khác nhau để đảm bảo không có bất kỳ bằng chứng quan trọng nào bị mất mát. "Đây sẽ là những bằng chứng then chốt để đảm bảo Lâm Chí Cường và đồng bọn phải chịu trách nhiệm đầy đủ trước pháp luật."
Thị Hoa, khi đã lấy lại được bình tĩnh sau cuộc chạy trốn nghẹt thở, không giấu được sự xúc động khi nhìn quanh khung cảnh tự do mà bà đã khao khát suốt ba năm ròng rã. "Tôi không thể tin được, cuối cùng chúng tôi cũng thực sự được tự do, được nhìn thấy bầu trời rộng mở như thế này mà không phải lo sợ, trốn tránh."
Đức Hùng đặt tay lên vai người đồng nghiệp cũ, ánh mắt ông cũng ngấn lệ vì xúc động. "Chúng ta đã làm được, đã sống sót qua tất cả những gì khó khăn nhất, và giờ đây, chúng ta có thể trở về nhà thực sự."
Buổi chiều hôm đó, khi ánh nắng bắt đầu dịu bớt, cả đoàn tiếp tục hành trình hướng về ngôi làng, lần này với một tâm trạng hoàn toàn khác biệt — không còn nỗi sợ hãi, căng thẳng thường trực, mà thay vào đó là niềm vui, sự nhẹ nhõm tràn ngập sau khi vượt qua thử thách khó khăn, nguy hiểm nhất của toàn bộ hành trình đầy biến động này.
Trên đường trở về, đoàn thanh niên bản địa hộ tống Lâm Chí Cường và đồng bọn đi trước, trong khi đoàn thám hiểm cùng ba người sống sót di chuyển chậm rãi hơn phía sau, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau chuỗi ngày căng thẳng tột độ. A Sình, đi bên cạnh Đại Nghĩa, chia sẻ thêm về kế hoạch dự phòng mà anh đã âm thầm chuẩn bị.
"Tôi đã sắp xếp với các thanh niên trong làng ngay từ trước khi chúng ta khởi hành, dặn họ theo dõi từ xa, giữ khoảng cách an toàn, chỉ can thiệp khi có tín hiệu khẩn cấp từ tôi." A Sình giải thích. "Già làng đã dạy tôi rằng, khi dẫn khách vào rừng, đặc biệt là khu vực có nguy cơ, luôn phải có phương án dự phòng, không được để bản thân hay đoàn khách rơi vào thế bị động hoàn toàn."
"Sự chuẩn bị chu đáo của anh đã cứu mạng tất cả chúng tôi." Đại Nghĩa nói, giọng anh đầy sự kính trọng chân thành dành cho người đồng đội trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh, kinh nghiệm này. "Tôi nghĩ, sau chuyến đi này, tôi có rất nhiều điều cần học hỏi thêm từ cách tiếp cận của anh đối với công tác an toàn thực địa."
A Sình khiêm tốn cười, lắc đầu. "Anh đã có nhiều năm kinh nghiệm hơn tôi rất nhiều, chỉ là tôi may mắn hiểu rõ địa hình, con người nơi đây hơn thôi."
Cuộc trò chuyện chân thành ấy càng thắt chặt thêm tình đồng đội giữa hai người, một mối quan hệ được xây dựng trên sự tôn trọng, tin tưởng lẫn nhau qua thử thách sinh tử mà cả hai vừa cùng nhau vượt qua, hứa hẹn sẽ còn tiếp tục đồng hành trong nhiều dự án, hành trình khác trong tương lai.