Với Lâm Chí Cường cùng đồng bọn đã bị khống chế, giao cho các thanh niên bản địa áp giải, cả đoàn thám hiểm cùng ba người sống sót giờ đây có thể yên tâm hơn trên hành trình trở về, dù vẫn cần hết sức thận trọng vì không rõ liệu còn thành viên nào khác của nhóm khai thác lậu đang lẩn khuất đâu đó trong rừng hay không.
Trên đường trở về làng, đoàn di chuyển chậm rãi hơn để phù hợp với thể trạng còn yếu của Linh Giang, Đức Hùng và Thị Hoa, những người dù tinh thần đã phấn chấn hẳn lên sau khi được giải cứu, nhưng cơ thể vẫn cần thời gian để dần thích nghi trở lại với việc di chuyển đường dài sau ba năm sống gần như tĩnh tại trong hang động.
Trong những chặng nghỉ ngơi dọc đường, Linh Chi có nhiều thời gian hơn để trò chuyện sâu hơn với chị gái mình, lắng nghe những câu chuyện chi tiết về cuộc sống sinh tồn đầy gian khổ nhưng cũng chứa đựng nhiều bài học quý giá mà Linh Giang đã trải qua suốt ba năm qua.
"Có những lúc, chị gần như đã mất hết hy vọng." Linh Giang chia sẻ, giọng bà trầm lắng khi nhớ lại những khoảnh khắc đen tối nhất. "Nhưng rồi chị lại nghĩ đến em, đến bố mẹ, đến việc phải sống sót để một ngày nào đó có thể trở về, kể lại câu chuyện này, cũng như để bảo vệ những gì chúng chị đã phát hiện được về khu định cư cổ đại và cả về Huyết Long Thảo, tránh để nó rơi vào tay những kẻ chỉ biết đến lợi ích cá nhân như Lâm Chí Cường."
Linh Chi nắm chặt tay chị, cảm động trước nghị lực phi thường mà Linh Giang đã thể hiện trong suốt hành trình sinh tồn đầy thử thách ấy. "Em luôn tin rằng chị vẫn còn sống, dù ai cũng khuyên em nên chấp nhận sự thật sau một thời gian dài không có tin tức gì. Em không bao giờ từ bỏ hy vọng."
Đức Hùng, trong lúc nghỉ chân bên một tảng đá lớn, cũng chia sẻ thêm về những phát hiện khoa học quan trọng mà đoàn cũ đã thu thập được trước khi buộc phải chạy trốn. "Chúng tôi đã ghi chép được khá nhiều thông tin về kiến trúc, văn hóa của nền văn minh cổ đại đó trước khi mọi thứ trở nên hỗn loạn. Rất tiếc, phần lớn tài liệu gốc đã bị thất lạc hoặc hư hỏng trong quá trình chạy trốn, nhưng trí nhớ của chúng tôi vẫn còn lưu giữ được khá nhiều chi tiết quan trọng."
Đây là một tin tức đáng mừng đối với Linh Chi và cả đoàn, khi nhận ra rằng, dù đã mất mát nhiều tài liệu quý giá, nhưng những kiến thức, kinh nghiệm mà ba người sống sót còn lưu giữ trong trí nhớ vẫn là một nguồn tư liệu vô giá cho công tác nghiên cứu khoa học sau này, khi họ có thể quay trở lại khu vực này với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, an toàn hơn nhiều.
Sau ba ngày di chuyển liên tục, đoàn cuối cùng cũng về đến ngôi làng nhỏ ở rìa Rừng Vô Cực, nơi già làng cùng toàn bộ dân làng đã tụ tập đông đủ để chào đón, không giấu được sự xúc động, vui mừng khi thấy những người từng được cho là đã mất tích mãi mãi giờ đây trở về an toàn.
"Rừng đã chấp nhận lòng thành của các vị." Già làng nói qua lời dịch của A Sình, ánh mắt cụ tràn đầy sự cảm động. "Đây là điều kỳ diệu mà không phải ai cũng có được may mắn trải nghiệm."
Từ ngôi làng, đoàn nhanh chóng liên lạc được với chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng để báo cáo đầy đủ về hoạt động khai thác gỗ lậu quy mô lớn của nhóm Lâm Chí Cường, cung cấp toàn bộ bằng chứng hình ảnh, video mà Bảo Long đã dày công thu thập trong suốt hành trình. Một đội đặc nhiệm được cử đến ngay sau đó để tiếp quản, xử lý triệt để tình trạng khai thác trái phép đang đe dọa nghiêm trọng đến hệ sinh thái quý giá của Rừng Vô Cực.
Đồng thời, thông tin về việc phát hiện khu định cư cổ đại bên trong hang động cũng nhanh chóng được báo cáo lên Viện Địa lý Nhân văn và Viện Khảo cổ học, mở ra triển vọng về một dự án nghiên cứu khoa học quy mô lớn, được thực hiện bài bản, an toàn trong tương lai gần, nhằm khám phá đầy đủ hơn về nền văn minh bí ẩn đã từng tồn tại nơi đây, đồng thời bảo tồn nguyên vẹn giá trị lịch sử, văn hóa quý báu của tàn tích này.
Đêm cuối cùng trước khi rời làng để trở về thành phố, Linh Chi ngồi bên đống lửa trại nhỏ cùng chị gái, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh trên đỉnh những ngọn núi bao quanh Rừng Vô Cực. "Chị có định quay lại nghiên cứu khu vực này một lần nữa không?" Cô hỏi, dù trong lòng phần nào lo lắng trước câu trả lời có thể nhận được.
Linh Giang mỉm cười, ánh mắt bà tràn đầy niềm đam mê khoa học chưa từng nguôi ngoai dù đã trải qua biết bao gian khổ. "Chắc chắn rồi, nhưng lần này, chúng ta sẽ làm điều đó đúng cách, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, với sự hợp tác chặt chẽ cùng chính quyền địa phương và cộng đồng bản địa, để đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người, cũng như bảo vệ được vẹn nguyên những giá trị quý báu mà khu rừng này đang cất giữ."
Già làng, khi nghe được cuộc trò chuyện của hai chị em qua lời dịch của A Sình, cũng góp thêm ý kiến quý báu. "Nếu các con thực sự muốn quay lại nghiên cứu, hãy để dân làng chúng tôi cùng tham gia, cùng học hỏi. Chúng tôi đã sống cạnh khu rừng này qua bao thế hệ, hiểu rõ nó hơn bất kỳ ai, nhưng cũng rất mong được học hỏi thêm những kiến thức khoa học hiện đại để cùng nhau bảo vệ nó tốt hơn."
Đề xuất chân thành ấy khiến Linh Chi và Linh Giang đều cảm động, nhận ra rằng, sự hợp tác giữa tri thức khoa học hiện đại và kinh nghiệm, sự hiểu biết truyền thống của cộng đồng bản địa chính là chìa khóa quan trọng nhất để đảm bảo công tác bảo tồn, nghiên cứu Rừng Vô Cực trong tương lai được thực hiện một cách bền vững, hiệu quả và tôn trọng.
"Chúng con nhất định sẽ làm như vậy, thưa già làng." Linh Chi đáp, cúi đầu bày tỏ sự kính trọng chân thành. "Dự án nghiên cứu sắp tới sẽ luôn có sự tham gia, đóng góp của cộng đồng nơi đây, không chỉ vì lợi ích khoa học, mà còn vì sự tôn trọng đối với những giá trị văn hóa, tâm linh quý báu mà các vị đã gìn giữ qua bao thế hệ."
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của vùng núi rừng hoang sơ, cả đoàn thám hiểm cùng dân làng tổ chức một buổi lễ nhỏ để tạ ơn, ăn mừng sự trở về an toàn của tất cả mọi người, tiếng cồng chiêng vang vọng khắp bản làng, hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của những con người đã cùng nhau trải qua một hành trình đầy thử thách nhưng cũng vô cùng ý nghĩa, đáng nhớ.
Trong buổi lễ, già làng mời Linh Giang, Đức Hùng và Thị Hoa lên ngồi ở vị trí trang trọng nhất, đích thân trao cho mỗi người một chiếc vòng tay được kết từ hạt cườm và lông vũ, biểu tượng truyền thống cho sự may mắn, bảo hộ mà dân làng dành tặng cho những vị khách đặc biệt đã trải qua thử thách lớn lao. "Từ hôm nay, các vị chính thức trở thành một phần của bản làng chúng tôi, bất cứ khi nào quay lại, cánh cửa nhà chúng tôi luôn rộng mở."
Linh Giang xúc động nhận lấy món quà ý nghĩa ấy, cúi đầu cảm tạ bằng thứ tiếng địa phương ít ỏi mà bà đã học được từ A Mộc, người dẫn đường đã khuất, trong suốt những năm tháng khó khăn. Cử chỉ ấy khiến cả già làng và dân làng không khỏi xúc động, vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt.
Tiệc mừng kéo dài đến tận khuya, với những món ăn truyền thống được dân làng chuẩn bị công phu, những điệu múa dân gian uyển chuyển quanh đống lửa lớn giữa sân làng, tạo nên một không khí ấm áp, đoàn kết hiếm có mà Linh Chi biết mình sẽ không bao giờ quên được trong suốt cuộc đời mình.
Trước khi buổi lễ kết thúc, Linh Chi tìm đến ngồi cạnh chị gái, cả hai cùng ngắm nhìn ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt nhau. "Cảm ơn chị, vì đã kiên cường chiến đấu để sống sót, để chờ đợi ngày đoàn tụ này." Cô nói, giọng cô nghẹn ngào vì xúc động.
"Cảm ơn em, vì đã không bao giờ từ bỏ hy vọng, vì đã dũng cảm bước vào chính nơi đã khiến chị biến mất để tìm kiếm sự thật." Linh Giang đáp, ôm chặt lấy em gái mình, cả hai cùng chìm trong khoảnh khắc đoàn tụ thiêng liêng, ấm áp dưới ánh lửa bập bùng và bầu trời đầy sao của Rừng Vô Cực.