Sau khi để ba người sống sót nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ từ nguồn lương thực dự trữ mà đoàn mới mang theo, cả nhóm tập trung lại để bàn bạc kế hoạch rút lui an toàn khỏi khu vực nguy hiểm này. Đại Nghĩa trải tấm bản đồ địa hình ra giữa đám lửa trại nhỏ, cùng mọi người phân tích các phương án khả thi.
"Theo những gì chị Linh Giang mô tả, trại của nhóm khai thác lậu nằm ở hướng đông bắc so với vị trí hiện tại của chúng ta, cách khu vực tàn tích khoảng hai cây số." Đại Nghĩa nói, đánh dấu vị trí ước lượng trên bản đồ. "Nếu chúng ta di chuyển theo hướng tây nam, có thể tránh được hoàn toàn khu vực hoạt động của họ, dù con đường sẽ dài hơn và địa hình có thể hiểm trở hơn."
Đức Hùng, dù đã ba năm không tiếp xúc với bản đồ hiện đại, vẫn còn nhớ khá rõ về địa hình khu vực từ những ngày tháng buộc phải tự mình khám phá để tìm đường sinh tồn. "Tôi nhớ, về phía tây nam có một dãy núi đá vôi khá hiểm trở, nhưng nếu vượt qua được, sẽ dẫn đến một thung lũng nhỏ có dòng suối lớn, từ đó có thể theo dòng nước để tìm đường ra khỏi rừng, đó là hướng chúng tôi từng định thử nhưng chưa kịp thực hiện vì lo ngại sức khỏe không đảm bảo."
Kế hoạch dần được hình thành chi tiết hơn qua nhiều giờ thảo luận — cả đoàn sẽ di chuyển vào sáng sớm hôm sau, tận dụng thời điểm sương mù dày đặc thường xuất hiện lúc bình minh để che giấu hành tung, di chuyển theo hướng tây nam mà Đức Hùng đề xuất, tránh xa hoàn toàn khu vực hoạt động của nhóm khai thác lậu.
Nhưng đúng lúc kế hoạch gần như đã hoàn tất, A Sình, người đã ra ngoài trinh sát tình hình xung quanh hang động, vội vã trở về với vẻ mặt đầy lo lắng. "Có người đang tiến đến gần khu vực tàn tích, tôi nhìn thấy ánh đèn pin và nghe được tiếng nói chuyện, có vẻ như là nhóm của Lâm Chí Cường."
Tin tức này khiến cả đoàn lập tức chuyển sang trạng thái báo động cao độ. "Có thể họ đã phát hiện dấu vết của chúng ta để lại tại khu vực tàn tích." Đại Nghĩa nhận định, giọng anh căng thẳng. "Chúng ta không còn nhiều thời gian để chờ đến sáng nữa, cần phải di chuyển ngay bây giờ."
Cả đoàn nhanh chóng thu dọn những vật dụng cần thiết nhất, hỗ trợ ba người sống sót vốn còn yếu di chuyển, tiến sâu hơn vào hệ thống hang động theo một lối đi khác mà Linh Giang biết đến, dẫn ra một cửa hang phụ nằm ở phía tây, tránh xa hoàn toàn lối vào chính nơi nhóm khai thác lậu đang tiếp cận.
Trong bóng tối gần như hoàn toàn, chỉ dựa vào ánh đèn pin được che chắn cẩn thận để hạn chế tối đa ánh sáng có thể bị phát hiện từ xa, cả đoàn lặng lẽ di chuyển qua những hành lang đá quanh co, mỗi người đều căng thẳng lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống bất trắc nào có thể xảy ra.
Sau gần một giờ di chuyển thận trọng, họ cuối cùng cũng đến được cửa hang phụ, nơi ánh sáng mờ nhạt của bình minh đang dần ló dạng qua khe hở hẹp dẫn ra bên ngoài. Đại Nghĩa cẩn thận trinh sát trước khi ra hiệu cho cả đoàn tiếp tục, dẫn mọi người ra khỏi hang, bước vào không gian rừng già bên ngoài với sự thận trọng tối đa.
Nhưng ngay khi cả đoàn vừa ra khỏi hang, một tiếng hô lớn vang lên từ phía sau, kèm theo ánh đèn pin quét ngang qua khu vực họ vừa rời khỏi. "Có người ở đó! Đuổi theo!"
Rõ ràng, nhóm của Lâm Chí Cường đã phát hiện ra lối thoát phụ này, có lẽ đã đoán trước được khả năng có người ẩn náu trong hang động và cắt cử người canh giữ tất cả các lối ra có thể. Tình huống trở nên vô cùng nguy cấp.
"Chạy nhanh lên, theo hướng dòng suối mà Đức Hùng đã chỉ!" Đại Nghĩa hét lớn, đẩy nhanh tốc độ di chuyển của cả đoàn, một tay hỗ trợ Linh Giang vốn vẫn còn yếu sau ba năm thiếu dinh dưỡng.
Cả đoàn lao nhanh qua địa hình rừng rậm, tiếng bước chân truy đuổi cùng tiếng quát tháo của nhóm khai thác lậu vang vọng phía sau không ngừng thúc giục họ tiến về phía trước. A Sình, với kinh nghiệm dày dạn về địa hình rừng núi, dẫn đường một cách khéo léo, tận dụng những bụi cây rậm rạp, những khe đá hiểm trở để vừa di chuyển nhanh, vừa gây khó khăn cho những kẻ đang truy đuổi phía sau.
Đến một đoạn dốc đứng phủ đầy rêu trơn trượt, Thị Hoa, vẫn còn yếu sau thời gian dài thiếu ăn, suýt trượt ngã nếu không có Bảo Long kịp thời đưa tay đỡ lấy, kéo bà vượt qua đoạn nguy hiểm một cách an toàn. Cả đoàn tiếp tục lao về phía trước không ngừng nghỉ, tim ai nấy đều đập thình thịch vì vừa gắng sức chạy, vừa vì nỗi sợ hãi bị bắt kịp bởi những kẻ nguy hiểm đang bám đuổi phía sau.
Sau gần hai mươi phút chạy trốn căng thẳng tột độ, họ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng nước chảy róc rách phía trước — dòng suối lớn mà Đức Hùng đã đề cập, có lẽ chính là con đường duy nhất có thể giúp cả đoàn thoát khỏi tình thế nguy hiểm này, tìm được đường ra khỏi ranh giới nguy hiểm của khu vực mà nhóm khai thác gỗ lậu đang kiểm soát.
Trong lúc chạy, Linh Chi không ngừng động viên chị gái, nắm chặt tay Linh Giang để cả hai cùng nhau vượt qua từng chướng ngại vật trên đường. "Chị cố lên, chúng ta gần đến nơi rồi, chỉ cần vượt qua đoạn này nữa thôi."
Linh Giang, dù hơi thở đã gấp gáp vì gắng sức sau thời gian dài không vận động mạnh, vẫn cố gắng duy trì tốc độ, ánh mắt bà ánh lên nghị lực phi thường của một người đã quen chiến đấu để sinh tồn suốt ba năm qua. "Chị ổn, đừng lo cho chị, cứ tập trung vào việc đưa mọi người đến nơi an toàn."
Tiếng quát tháo, tiếng bước chân truy đuổi phía sau ngày càng gần hơn, khiến cả đoàn phải dồn hết sức lực còn lại để tăng tốc. A Sình, chạy phía trước để dẫn đường, bất chợt hét lớn cảnh báo khi phát hiện một khúc quanh nguy hiểm phía trước, nơi địa hình đột ngột dốc xuống gần bờ suối. "Cẩn thận, có dốc trơn phía trước, mọi người bám sát vào rễ cây để giữ thăng bằng!"
Cả đoàn, dù mệt mỏi và hoảng loạn, vẫn cố gắng tuân theo hướng dẫn, từng người lần lượt vượt qua đoạn dốc nguy hiểm một cách thận trọng nhất có thể trong hoàn cảnh cấp bách. Đại Nghĩa, đi cuối cùng để đảm bảo không ai bị bỏ lại phía sau, liên tục quan sát tình hình truy đuổi, sẵn sàng đưa ra quyết định ứng phó kịp thời nếu khoảng cách với nhóm truy đuổi bị thu hẹp quá nhanh.
Khi tiếng nước chảy đã trở nên rõ ràng, gần trong tầm mắt, cả đoàn cảm nhận được một tia hy vọng mới, dồn hết sức lực còn lại để lao về phía dòng suối, nơi có thể sẽ mở ra cơ hội sống còn cho tất cả mọi người sau chuỗi ngày dài đầy gian nan, nguy hiểm vừa trải qua.
Trong lúc chạy, Bảo Long không quên tận dụng khoảnh khắc để nhanh tay ghi lại vài giây video ngắn bằng điện thoại, ghi nhận tình huống nguy cấp mà cả đoàn đang trải qua như một phần bằng chứng bổ sung, dù chất lượng hình ảnh rung lắc mạnh do đang di chuyển với tốc độ cao. "Nếu chúng ta có thể thoát được, đây sẽ là bằng chứng sống động về mức độ nguy hiểm mà nhóm khai thác lậu này gây ra." Anh nghĩ thầm, dù hơi thở đã gấp gáp vì gắng sức.
Đức Hùng, dù thể lực còn hạn chế sau ba năm thiếu vận động, vẫn cố gắng hết sức để không làm chậm bước tiến của cả đoàn, thậm chí còn tận dụng kiến thức địa chất của mình để nhắc nhở mọi người tránh những khu vực đá dễ sạt lở mà ông nhận ra dọc đường chạy trốn. "Tránh xa phía bên trái, khu vực đó có dấu hiệu đá phong hóa, có thể sụp bất cứ lúc nào nếu chịu tác động mạnh."
Lời cảnh báo kịp thời ấy giúp cả đoàn tránh được một nguy cơ tiềm ẩn khác, tiếp tục di chuyển an toàn hơn qua địa hình phức tạp. Linh Chi, vừa chạy vừa dìu chị gái, cảm nhận rõ ràng sự kiệt sức đang dần xâm chiếm cơ thể Linh Giang, nhưng ánh mắt kiên định của người chị vẫn không hề dao động, tiếp thêm động lực để cả hai cùng nhau vượt qua những mét đường cuối cùng đầy thử thách.
"Chúng ta sắp đến rồi, chị cố lên!" Linh Chi hét lớn qua tiếng gió rít bên tai, tiếng bước chân truy đuổi phía sau vẫn không ngừng thúc giục cả đoàn tiến về phía trước với tốc độ nhanh nhất có thể.