Bóng tối trong hang động dày đặc đến mức ngay cả khi đã tắt bớt đèn pin, cả đoàn vẫn có thể cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm không gian xung quanh. Tiếng bước chân tiếp tục vang lên, ngày càng gần hơn, kèm theo đó là ánh sáng lờ mờ của một ngọn đuốc tự chế đang tiến đến từ khúc quanh phía trước.
Đại Nghĩa ra hiệu cho cả đoàn nép vào một góc khuất, sẵn sàng cho mọi tình huống có thể xảy ra. Khi ánh đuốc tiến đến gần hơn, một bóng người gầy gò, quần áo rách rưới, tóc tai bù xù hiện ra trong quầng sáng yếu ớt, dáng đi có phần khập khiễng nhưng vẫn toát lên sự cảnh giác của một người đã quen với việc phải tự bảo vệ mình trong hoàn cảnh khắc nghiệt.
Linh Chi nín thở, cố gắng nhìn kỹ hơn gương mặt của người lạ mặt ấy trong ánh sáng mờ ảo, và rồi, tim cô như ngừng đập trong giây lát khi nhận ra những nét quen thuộc, dù đã gầy gò, hốc hác đi rất nhiều so với ký ức của cô.
"Chị... chị Linh Giang?" Cô buột miệng gọi lên, giọng cô run rẩy vì xúc động tột độ, không thể tin vào những gì mắt mình đang chứng kiến.
Người phụ nữ giật mình, ngọn đuốc trên tay suýt rơi xuống, ánh mắt bà tràn đầy sự hoảng sợ trước khi dần chuyển sang kinh ngạc tột độ khi nhận ra giọng nói quen thuộc ấy. "Linh... Linh Chi? Có thật là em không?"
Không thể kìm nén được cảm xúc, Linh Chi lao đến, ôm chầm lấy người chị gái mà cô đã ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ còn cơ hội gặp lại, nước mắt tuôn rơi không ngừng trong khoảnh khắc đoàn tụ đầy bất ngờ và xúc động này. Linh Giang cũng ôm chặt lấy em gái mình, cơ thể bà run lên vì xúc động sau ba năm dài sống trong nỗi cô đơn, tuyệt vọng tột cùng.
"Chị vẫn còn sống, chị vẫn còn sống thật rồi." Linh Chi lặp đi lặp lại, như không dám tin vào thực tế đang diễn ra trước mắt mình.
Sau khi cơn xúc động dần lắng xuống, Linh Giang dẫn cả đoàn đến nơi trú ẩn của mình sâu hơn trong hang động, nơi hai thành viên còn lại của đoàn thám hiểm cũ — nhà địa chất học Phạm Đức Hùng và kỹ thuật viên Lê Thị Hoa — cũng đang sinh sống trong điều kiện hết sức thiếu thốn nhưng vẫn kiên cường bám trụ suốt ba năm qua. Người thứ tư trong đoàn cũ, A Mộc, người dẫn đường bản địa, đáng buồn thay đã không qua khỏi một cơn sốt rừng nghiêm trọng chỉ vài tháng sau khi họ buộc phải ẩn náu, một mất mát đau lòng mà cả ba người còn lại vẫn luôn day dứt, thương tiếc.
"Chuyện gì đã thực sự xảy ra vậy chị?" Linh Chi hỏi, sau khi cả đoàn đã ổn định chỗ ngồi quanh một đống lửa nhỏ được nhóm lên cẩn thận trong hang.
Linh Giang kể lại toàn bộ câu chuyện, giọng bà đôi lúc nghẹn ngào vì những ký ức đau thương ùa về. "Sau khi phát hiện khu định cư cổ đại này, chúng tôi vô cùng phấn khích, dành nhiều ngày liền để nghiên cứu, ghi chép. Nhưng rồi, chúng tôi tình cờ chứng kiến hoạt động khai thác gỗ lậu quy mô lớn của một nhóm người có vũ trang, do một kẻ tên Lâm Chí Cường cầm đầu. Khi họ phát hiện ra sự hiện diện của chúng tôi, sợ rằng chúng tôi sẽ tố cáo, họ đã truy đuổi, thậm chí bắn cảnh cáo để đe dọa."
"Chúng tôi buộc phải bỏ lại trại chính, chạy trốn sâu vào hang động này để ẩn náu, hy vọng có thể tìm cách liên lạc cầu cứu sau khi tình hình lắng xuống. Nhưng thiết bị liên lạc đã bị hỏng trong lúc chạy trốn vội vã, và chúng tôi hoàn toàn mất kết nối với thế giới bên ngoài." Linh Giang tiếp tục, ánh mắt bà xa xăm hồi tưởng lại những tháng ngày đen tối nhất. "May mắn thay, khu định cư cổ đại này có một nguồn nước ngầm tự nhiên, cùng với việc chúng tôi học được cách nhận biết, thu hái các loại thực vật ăn được trong rừng, đặc biệt là Huyết Long Thảo mà chính chúng tôi cũng phát hiện ra có tác dụng tăng cường sức đề kháng đáng kể, đã giúp chúng tôi cầm cự được suốt ba năm qua."
Câu chuyện về Lâm Chí Cường và nhóm khai thác gỗ lậu khiến cả đoàn thám hiểm mới càng thêm cảnh giác, nhận ra rằng, mối nguy hiểm mà họ đã thoáng nhìn thấy qua đám khói vài ngày trước, giờ đây đã trở thành một mối đe dọa thực sự, trực tiếp, không chỉ đối với sự an toàn của cả đoàn, mà còn đối với toàn bộ hệ sinh thái quý giá của Rừng Vô Cực.
"Chúng ta cần tìm cách đưa mọi người ra khỏi đây an toàn, đồng thời phải báo cáo về hoạt động phi pháp này cho chính quyền càng sớm càng tốt." Đại Nghĩa nói, giọng anh đầy quyết đoán. "Nhưng trước tiên, chúng ta cần đảm bảo sức khỏe của ba người vừa được tìm thấy đã ổn định để có thể di chuyển."
Thanh Tâm ngay lập tức bắt tay vào việc kiểm tra tình trạng sức khỏe của Linh Giang, Đức Hùng và Thị Hoa, phát hiện cả ba đều trong tình trạng suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cùng một số vấn đề sức khỏe khác do điều kiện sống thiếu thốn kéo dài, nhưng may mắn thay, không có tình trạng nào đe dọa tính mạng ngay lập tức nếu được chăm sóc y tế đầy đủ trong thời gian tới.
"Chúng tôi có thể đi được, chỉ cần thời gian nghỉ ngơi hợp lý." Linh Giang khẳng định, ánh mắt bà tràn đầy quyết tâm dù cơ thể đã kiệt sức sau ba năm dài gian khổ. "Nhưng các em cần biết, Lâm Chí Cường và đồng bọn vẫn đang hoạt động rất tích cực trong khu vực này, có vũ trang và sẵn sàng dùng bạo lực để bảo vệ hoạt động phi pháp của chúng. Đường ra khỏi rừng sẽ không hề dễ dàng nếu chúng ta bị phát hiện."
Lời cảnh báo nghiêm trọng ấy khiến bầu không khí đoàn tụ đầy xúc động trước đó nhanh chóng chuyển sang trạng thái căng thẳng, cảnh giác cao độ, khi cả đoàn nhận ra, thử thách khó khăn, nguy hiểm nhất của hành trình vẫn còn đang chờ đợi phía trước — không phải là những bí ẩn siêu nhiên của rừng già, mà là mối đe dọa rất thực tế, rất con người từ chính những kẻ đã gây ra nỗi đau khổ suốt ba năm qua cho những người sống sót.
Trong lúc chờ đợi cơ thể ba người sống sót dần hồi phục để có thể di chuyển an toàn, Linh Chi tranh thủ hỏi thêm chị gái về cuộc sống sinh tồn suốt ba năm qua, muốn hiểu rõ hơn về những gì Linh Giang đã phải trải qua để có thể đồng cảm, hỗ trợ chị một cách tốt nhất trong quá trình hồi phục sắp tới.
"Chị đã học được cách nhận biết gần như tất cả các loại thực vật ăn được trong khu vực này." Linh Giang kể, giọng bà có chút tự hào xen lẫn mệt mỏi. "Đức Hùng thì trở thành chuyên gia về việc tìm kiếm, trữ nước sạch, còn Thị Hoa lại khéo léo trong việc chế tạo các công cụ thô sơ từ đá và cành cây để hỗ trợ sinh hoạt hàng ngày. Mỗi người đều phải học cách thích nghi, phát huy tối đa khả năng của mình để cả nhóm có thể tồn tại."
"Chị có bao giờ nghĩ đến việc mạo hiểm tìm đường ra khỏi rừng, dù biết có nguy cơ chạm trán nhóm khai thác lậu không?" Linh Chi hỏi, tò mò về những quyết định khó khăn mà chị gái mình đã phải đưa ra trong suốt thời gian dài ấy.
"Chúng tôi đã thử vài lần trong năm đầu tiên." Linh Giang đáp, ánh mắt bà thoáng qua một nỗi đau cũ. "Nhưng mỗi lần tiếp cận gần khu vực biên giới rừng, chúng tôi đều phát hiện dấu hiệu của nhóm khai thác lậu tuần tra nghiêm ngặt, khiến chúng tôi phải rút lui để tránh bị phát hiện. Dần dần, chúng tôi nhận ra, cách an toàn nhất là ẩn náu sâu trong hang động, chờ đợi cơ hội thích hợp, dù phải trả giá bằng sự cô lập kéo dài."
Câu chuyện chi tiết ấy khiến Linh Chi càng thêm khâm phục nghị lực, sự khôn ngoan mà ba người sống sót đã thể hiện trong hoàn cảnh cùng cực, đồng thời cũng giúp cô hiểu rõ hơn về mức độ nguy hiểm thực sự mà nhóm khai thác lậu gây ra, không chỉ đối với hệ sinh thái rừng, mà còn đối với chính tính mạng con người.
Đại Nghĩa, trong lúc lắng nghe câu chuyện, cũng tranh thủ ghi chép lại những thông tin quan trọng về vị trí, quy mô hoạt động của nhóm Lâm Chí Cường mà Linh Giang cung cấp, chuẩn bị cho việc lập kế hoạch rút lui an toàn sắp tới. "Chị có biết chính xác họ có bao nhiêu người, trang bị vũ khí như thế nào không?"
"Theo những gì chúng tôi quan sát được trong ba năm qua, nhóm của họ dao động khoảng mười lăm đến hai mươi người, chia thành nhiều tốp nhỏ luân phiên canh gác các khu vực khác nhau trong rừng." Linh Giang đáp, cố gắng nhớ lại chi tiết nhất có thể. "Họ có súng săn, dao rựa, và có vẻ như đã thiết lập một hệ thống liên lạc bằng bộ đàm giữa các tốp để phối hợp tuần tra."
Thông tin chi tiết này vô cùng quý giá đối với Đại Nghĩa trong việc xây dựng kế hoạch ứng phó. "Cảm ơn chị đã chia sẻ, đây sẽ là cơ sở quan trọng để chúng tôi tính toán lộ trình rút lui an toàn nhất cho cả đoàn."
Trong lúc đó, Bảo Long tranh thủ phỏng vấn nhẹ nhàng Đức Hùng và Thị Hoa về những phát hiện khoa học mà họ đã thu thập được trước khi buộc phải chạy trốn, cẩn thận ghi chép lại để bổ sung vào tư liệu nghiên cứu chung của cả dự án. "Anh chị có nhớ được những chi tiết gì về cấu trúc, niên đại ước tính của khu định cư cổ đại này không?"
Đức Hùng, dù trí nhớ có phần mai một sau ba năm dài, vẫn cố gắng chia sẻ những gì ông còn nhớ được. "Dựa trên phong cách kiến trúc và một số hiện vật gốm sứ chúng tôi tìm thấy, tôi ước tính khu định cư này có niên đại khoảng tám đến mười thế kỷ trước, thuộc về một nền văn hóa chưa từng được ghi nhận chính thức trong các tài liệu khảo cổ học hiện có."
Những thông tin quý giá này, dù chỉ dựa trên trí nhớ chưa hoàn toàn chính xác, vẫn mở ra một hướng nghiên cứu đầy tiềm năng cho các nhà khảo cổ học trong tương lai, hứa hẹn sẽ viết lại một phần quan trọng trong hiểu biết về lịch sử văn minh khu vực này.