Sáng hôm sau, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng trang thiết bị và đảm bảo có đầy đủ nguồn sáng, dây thừng an toàn cùng các dụng cụ cần thiết khác, cả đoàn chuẩn bị tiến vào lối đi bí ẩn dẫn sâu vào lòng núi phía sau tàn tích cổ. Đại Nghĩa đi đầu, cẩn thận kiểm tra từng bước để đảm bảo an toàn cho cả đoàn trước khi ra hiệu mọi người tiến theo.
Lối đi hẹp và thấp buộc cả đoàn phải cúi khom người di chuyển trong gần mười lăm phút, không khí trong hang trở nên ẩm ướt, mát lạnh hơn hẳn so với cái nóng oi bức bên ngoài rừng. Ánh đèn pin của họ quét qua những bức vách đá tự nhiên, thỉnh thoảng điểm xuyết bởi những nhũ đá lấp lánh phản chiếu ánh sáng, tạo nên một khung cảnh vừa kỳ vĩ vừa có phần đáng sợ.
Dần dần, lối đi mở rộng ra thành một hang động lớn hơn, nơi ánh sáng đèn pin không đủ để chiếu rọi hết toàn bộ không gian rộng lớn bên trong. Cả đoàn dừng lại, kinh ngạc trước khung cảnh hiện ra trước mắt — một khu định cư cổ đại được xây dựng ngay bên trong lòng hang, với nhiều công trình đá nhỏ hơn được sắp xếp có trật tự, dường như từng là nơi sinh sống của một cộng đồng người thời xưa, ẩn mình hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
"Đây có thể chính là phần còn sót lại của vương quốc đã mất mà truyền thuyết nhắc đến." Linh Chi thì thầm, giọng cô đầy kinh ngạc lẫn phấn khích trước phát hiện khảo cổ học có ý nghĩa vô cùng to lớn này.
Trong lúc cả đoàn đang say sưa khám phá, ghi chép, chụp ảnh tư liệu về khu định cư cổ đại kỳ diệu này, Thanh Tâm bất chợt gọi lớn từ một góc hang khác. "Mọi người lại đây, tôi tìm thấy thứ gì đó quan trọng!"
Cả đoàn vội vàng chạy đến, phát hiện Thanh Tâm đang đứng trước một khu vực được dọn dẹp sạch sẽ hơn hẳn so với phần còn lại của hang động — rõ ràng là dấu hiệu của sự can thiệp gần đây từ con người hiện đại. Tại đó, họ tìm thấy một trại nhỏ đã bị bỏ hoang, với vài chiếc lều rách nát, một số thiết bị nghiên cứu khoa học đã hoen gỉ, và đặc biệt, một chiếc ba lô cũ kỹ với phù hiệu của Viện Địa lý Nhân văn vẫn còn có thể nhận ra được dù đã bạc màu theo thời gian.
Linh Chi quỳ sụp xuống trước chiếc ba lô, tay cô run rẩy khi nhận ra đây chính xác là loại ba lô mà đoàn thám hiểm của chị gái cô đã sử dụng. Cô mở khóa kéo đã han gỉ, bên trong là vài cuốn sổ ghi chép đã mủn nát vì độ ẩm, nhưng vẫn còn đọc được lờ mờ một số đoạn văn.
"Chúng tôi đã tìm thấy khu định cư cổ đại đáng kinh ngạc bên trong hang động. Nhưng an toàn của cả đoàn đang bị đe dọa nghiêm trọng — nhóm khai thác gỗ lậu đã phát hiện ra sự hiện diện của chúng tôi, coi chúng tôi là mối đe dọa có thể tố cáo hoạt động phi pháp của họ. Chúng tôi buộc phải ẩn náu sâu hơn trong hang để tránh bị phát hiện, nhưng nguồn lương thực đang cạn dần..."
Đoạn nhật ký dừng lại đột ngột, không có thêm bất kỳ thông tin nào khác. Linh Chi cảm thấy nước mắt trào ra, vừa đau đớn trước những gì chị gái mình đã phải trải qua, vừa dấy lên một tia hy vọng mong manh rằng, có lẽ, đoàn thám hiểm đã không gặp phải một kết cục bi thảm ngay lập tức, mà đã tìm cách sinh tồn, ẩn náu ở đâu đó sâu hơn trong hệ thống hang động rộng lớn này.
"Nếu họ đã tìm cách trốn tránh nhóm khai thác lậu, có thể họ vẫn còn sống, ẩn náu ở một khu vực nào đó mà chúng ta chưa khám phá tới." Đại Nghĩa nói, giọng anh cố gắng duy trì sự lạc quan thận trọng cần thiết. "Chúng ta cần tiếp tục tìm kiếm, mở rộng phạm vi khảo sát hang động này."
A Sình, trong lúc kiểm tra kỹ hơn khu vực xung quanh, phát hiện thêm một lối đi nhỏ khác dẫn sâu hơn vào trong, có dấu hiệu đã được sử dụng thường xuyên hơn so với những khu vực khác của hang động. "Lối này có vẻ dẫn đến một khu vực khác, có lẽ là nơi họ đã chuyển đến ẩn náu sau khi viết đoạn nhật ký cuối cùng này."
Cả đoàn, dù đã thấm mệt sau nhiều giờ khám phá liên tục, vẫn quyết định tiếp tục tiến sâu hơn theo lối đi mới phát hiện, được thúc đẩy bởi hy vọng mong manh nhưng mãnh liệt rằng, họ có thể đang tiến gần hơn đến việc tìm ra sự thật, và có lẽ, tìm thấy những người đã mất tích vẫn còn sống sót sau ba năm dài đằng đẵng.
Trước khi tiếp tục, Đại Nghĩa dừng lại kiểm tra thiết bị đo nồng độ khí, đảm bảo không khí trong khu vực hang động sâu hơn này vẫn an toàn để di chuyển. "Nồng độ oxy ổn định, chúng ta có thể tiếp tục." Anh thông báo, dẫn đầu đoàn tiến vào lối đi hẹp, tối tăm hơn so với khu định cư chính họ vừa khám phá.
Trong lúc di chuyển, Linh Chi không ngừng quan sát mọi ngóc ngách xung quanh, hy vọng tìm thêm bất kỳ dấu hiệu nào khác có thể liên quan đến chị gái mình. Cô nhận thấy, dọc theo lối đi, thỉnh thoảng xuất hiện những vệt khắc nhỏ trên vách đá, có vẻ như được tạo ra một cách có chủ đích, giống như những dấu hiệu đánh dấu đường đi mà một người có kiến thức về sinh tồn trong hang động sẽ để lại để không bị lạc.
"Đây có thể là dấu hiệu mà chính đoàn của chị Linh Giang đã để lại." Cô nói, giọng cô đầy hy vọng khi chỉ cho cả đoàn xem những vệt khắc nhỏ ấy. "Nếu đúng vậy, chúng ta đang đi đúng hướng mà họ đã di chuyển."
A Sình gật đầu đồng tình, ánh đèn pin của anh soi rọi cẩn thận từng centimet vách đá phía trước để không bỏ lỡ bất kỳ dấu hiệu quan trọng nào khác. "Những dấu khắc này khá mới, có lẽ được tạo ra trong vòng vài năm trở lại đây, phù hợp với khung thời gian mà chúng ta đang tìm kiếm."
Không khí trong đoàn trở nên vừa căng thẳng vừa hy vọng, mỗi bước chân đều mang theo một sự hồi hộp khó tả khi họ tiến sâu hơn vào bóng tối, không biết chắc chắn điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng đều cảm nhận được rằng, họ đang tiến gần hơn bao giờ hết đến một khoảnh khắc quan trọng có thể thay đổi hoàn toàn kết cục của toàn bộ hành trình đầy gian nan này.
Dọc đường, cả đoàn còn phát hiện thêm những dấu hiệu khác về sự tồn tại kéo dài của con người trong khu vực này — một vài chỗ đốt lửa đã nguội lạnh từ lâu, dấu tích của những công cụ thô sơ được chế tạo từ đá và cành cây, và đặc biệt, những hình vẽ đơn giản trên vách đá mô tả cảnh sinh hoạt hàng ngày, dường như được tạo ra bởi chính đoàn thám hiểm cũ trong nỗ lực ghi lại, đánh dấu sự hiện diện của họ.
"Nhìn những hình vẽ này, có vẻ như họ đã cố gắng duy trì tinh thần, ghi lại lịch trình sinh tồn của mình một cách có hệ thống." Linh Chi nhận xét, cẩn thận chụp ảnh lại từng chi tiết nhỏ, cảm nhận được ý chí kiên cường của những người đã phải đối mặt với hoàn cảnh sinh tồn khắc nghiệt này.
Thanh Tâm, đi ngay sau Linh Chi, cũng không giấu được sự xúc động. "Nếu họ thực sự đã sống sót được đến bây giờ, đó sẽ là một minh chứng phi thường cho nghị lực và trí tuệ sinh tồn của con người, vượt xa những gì chúng ta thường nghĩ về giới hạn chịu đựng của cơ thể trong điều kiện khắc nghiệt như vậy."
Càng tiến sâu hơn vào lối đi, nhiệt độ không khí dường như giảm xuống đôi chút, độ ẩm tăng lên rõ rệt, báo hiệu họ đang tiến gần đến một khu vực có nguồn nước ngầm nào đó, một điều kiện thiết yếu cho sự sinh tồn lâu dài mà bất kỳ nhóm người nào bị mắc kẹt cũng sẽ tìm cách tận dụng.
Nhưng khi họ tiến được khoảng vài trăm mét theo lối đi mới, một âm thanh lạ vang vọng từ phía trước khiến cả đoàn khựng lại — tiếng bước chân, không phải của thú rừng, mà rõ ràng là của con người, đang tiến đến gần từ hướng đối diện.
"Có ai đó đang ở đây." Đại Nghĩa thì thầm, ra hiệu cho cả đoàn tắt bớt đèn pin, chuẩn bị tinh thần cảnh giác cao độ trước cuộc chạm trán bất ngờ có thể mang đến cả hy vọng lẫn nguy hiểm khôn lường, khi không ai trong đoàn có thể chắc chắn, liệu đó là những người sống sót họ đang tìm kiếm, hay là những kẻ nguy hiểm từ nhóm khai thác gỗ lậu đã theo dõi bước chân của họ từ trước.