Sáng hôm sau, sau một đêm ngủ chập chờn vì lo lắng, đoàn thám hiểm quyết định thay đổi lộ trình, di chuyển theo hướng khác để tránh xa khu vực khai thác gỗ lậu, đồng thời tiếp tục hướng về khu vực lõi rừng nơi được cho là có khả năng tồn tại loài Huyết Long Thảo, cũng như những tàn tích cổ xưa mà Linh Giang từng nhắc đến trong nhật ký.
Sau gần bốn giờ đồng hồ len lỏi qua địa hình ngày càng hiểm trở, đoàn bất ngờ chạm trán một khung cảnh khiến tất cả phải sững sờ dừng bước — giữa khu rừng rậm rạp, ẩn hiện sau lớp dây leo chằng chịt và rêu phong phủ kín, là những khối đá lớn được chạm khắc tinh xảo, sắp xếp theo một cấu trúc có chủ đích rõ ràng, không thể là sản phẩm của tự nhiên.
"Đây rồi." Linh Chi thì thầm, tim cô đập nhanh vì phấn khích lẫn hồi hộp. "Đây chính là tàn tích mà chị Linh Giang đã ghi lại trong nhật ký."
Cả đoàn thận trọng tiến lại gần, phát hiện ra đây là một quần thể kiến trúc cổ quy mô đáng kể — những bức tường đá xếp chồng khéo léo mà không cần chất kết dính, những bậc thang dẫn lên một nền tảng cao hơn ở trung tâm, và rải rác khắp nơi là những phù điêu chạm khắc hình người, động vật và các họa tiết hình học phức tạp, tương tự như dấu khắc bí ẩn mà họ đã phát hiện trên thân cây cổ thụ vài ngày trước.
"Đây có thể là bằng chứng xác thực đầu tiên cho truyền thuyết về vương quốc đã mất mà già làng kể lại." Bảo Long nói, giọng anh đầy phấn khích, vội vàng ghi hình lại toàn bộ khung cảnh từ nhiều góc độ khác nhau.
A Sình đứng lặng người trước tàn tích, ánh mắt anh chứa đựng một sự tôn kính pha lẫn e dè. "Chúng ta cần thực hiện nghi lễ xin phép trước khi tiến vào sâu hơn." Anh nói, lấy ra túi vật phẩm nghi lễ mà già làng đã trao tặng, cẩn thận thực hiện những nghi thức truyền thống đơn giản trước khi cho phép cả đoàn tiếp tục khám phá.
Linh Chi, dù là một nhà khoa học duy lý, cũng tôn trọng thực hiện theo nghi lễ, cảm nhận được một sự trang nghiêm đặc biệt bao trùm không gian tàn tích cổ kính này, như thể thời gian đã ngưng đọng lại nơi đây suốt hàng thế kỷ, chờ đợi những vị khách biết trân trọng, tôn kính bước chân vào.
Đoàn dành cả buổi chiều để khảo sát, ghi chép chi tiết về cấu trúc tàn tích, thu thập các mẫu vật liệu xây dựng để phân tích niên đại sau này. Linh Chi đặc biệt chú ý đến khu vực xung quanh nền tảng trung tâm, nơi có dấu hiệu của một khu vườn cổ đã bị rừng già nuốt chửng qua thời gian, với một vài loài cây dường như được trồng có chủ đích, khác biệt so với thảm thực vật hoang dã xung quanh.
"Nhìn kìa!" Cô reo lên khi phát hiện, giữa đám cây dại mọc chen chúc, một cụm nhỏ cây có lá màu đỏ thẫm đặc trưng, hoàn toàn khớp với mô tả về Huyết Long Thảo trong các tài liệu dân gian mà cô đã nghiên cứu trước chuyến đi.
Cả đoàn tập trung lại, Linh Chi cẩn thận thu thập mẫu vật, ghi chép tỉ mỉ về đặc điểm hình thái, môi trường sinh trưởng của loài cây quý hiếm này. "Nếu đây thực sự là Huyết Long Thảo, và nó chỉ mọc quanh khu vực tàn tích cổ này, có thể loài cây này đã được người xưa trồng có chủ đích, có lẽ vì giá trị dược liệu mà họ đã phát hiện ra từ nhiều thế kỷ trước."
Trong lúc cả đoàn đang say sưa với phát hiện khoa học quan trọng này, A Sình bất chợt phát hiện một điều khác thu hút sự chú ý của anh — một khu vực nhỏ gần chân tường tàn tích, nơi lớp rêu phong có vẻ bị xáo trộn gần đây hơn so với phần còn lại, như thể có ai đó đã từng đào bới hoặc di chuyển qua khu vực này trong quá khứ không quá xa.
"Mọi người lại đây xem này." Anh gọi, cả đoàn tập trung đến khu vực anh chỉ ra. Sau khi cẩn thận gạt bỏ lớp lá mục và rêu phong, họ phát hiện một mảnh vải nhỏ đã bạc màu, cùng một vài mảnh kim loại nhỏ có vẻ như là khóa kéo của một chiếc ba lô, những vật dụng hiện đại hoàn toàn không thuộc về nền văn minh cổ xưa mà tàn tích này đại diện.
Tim Linh Chi thắt lại khi nhận ra, đây rất có thể là dấu vết còn sót lại từ chính đoàn thám hiểm của chị gái mình. Cô quỳ xuống, run rẩy cầm lấy mảnh vải, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nhận dạng nào có thể xác nhận nghi ngờ đang dâng lên trong lòng.
"Đây... đây có thể là của đoàn chị Linh Giang." Cô nói, giọng cô nghẹn lại vì xúc động. "Nếu họ đã từng đến đây, đến chính tàn tích này, vậy thì chuyện gì đã xảy ra sau đó?"
Đại Nghĩa đặt tay lên vai Linh Chi an ủi, đồng thời ra hiệu cho cả đoàn mở rộng phạm vi tìm kiếm xung quanh khu vực tàn tích, hy vọng có thể tìm thêm manh mối quan trọng khác. Suốt hai giờ đồng hồ tiếp theo, họ tỉ mỉ rà soát từng ngóc ngách, và cuối cùng, gần một khe đá nhỏ dẫn xuống một khu vực thấp hơn phía sau tàn tích chính, họ phát hiện thêm dấu vết của một lối đi đã được ai đó dọn dẹp, phát quang một cách có chủ đích, dẫn sâu hơn vào lòng núi.
"Có vẻ như phía sau tàn tích này còn có một khu vực khác chưa được khám phá." A Sình nhận định, ánh đèn pin của anh rọi vào bóng tối sâu hun hút của lối đi bí ẩn. "Có thể đây chính là nơi đoàn thám hiểm trước đã tiến vào, và cũng có thể, đây chính là nơi chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời cho tất cả những bí ẩn đang bủa vây."
Trời đã bắt đầu chuyển tối, ánh sáng yếu ớt còn sót lại xuyên qua tán rừng rậm rạp không đủ để đoàn mạo hiểm khám phá lối đi bí ẩn ngay lúc này. Cả đoàn quyết định dựng trại ngay tại khu vực tàn tích, chuẩn bị tinh thần và trang thiết bị đầy đủ cho cuộc khám phá quan trọng vào sáng hôm sau, mang theo cả niềm hy vọng lẫn nỗi lo sợ về những gì đang chờ đợi họ trong bóng tối sâu thẳm của lòng núi.
Trong lúc dựng trại, Linh Chi tranh thủ nghiên cứu kỹ hơn những phù điêu chạm khắc trên các bức tường đá của tàn tích dưới ánh đèn pin, cố gắng giải mã ý nghĩa của những họa tiết phức tạp. Một trong những hình chạm khắc lớn nhất, đặt ở vị trí trung tâm của nền tảng cao, miêu tả một cảnh tượng đặc biệt — hình ảnh một người đứng giữa vòng tròn các loài động vật rừng, tay cầm một nhánh cây có những chiếc lá hình dạng khác thường, có thể chính là hình ảnh cách điệu của Huyết Long Thảo.
"Có vẻ như loài cây này từng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với nền văn minh cổ đại này, có lẽ mang tính biểu tượng tôn giáo hoặc y học." Linh Chi chia sẻ nhận định của mình với cả đoàn trong bữa tối đơn giản bên đống lửa trại. "Nếu đúng như vậy, việc bảo tồn loài cây này không chỉ có giá trị khoa học về mặt dược liệu, mà còn mang ý nghĩa văn hóa, lịch sử vô cùng quý báu."
Đại Nghĩa, trong lúc kiểm tra lại trang thiết bị chuẩn bị cho cuộc khám phá ngày mai, cũng chia sẻ thêm về những kinh nghiệm ông từng có với các hang động phức tạp trong quá khứ. "Chúng ta cần đặc biệt cẩn thận với vấn đề không khí trong hang, đôi khi những khu vực kín có thể tích tụ khí độc tự nhiên. Tôi sẽ mang theo thiết bị đo nồng độ khí để đảm bảo an toàn trước khi cả đoàn tiến sâu vào bên trong."
A Sình, ngồi lặng lẽ bên đống lửa, ánh mắt anh vẫn còn phảng phất chút lo lắng dù đã thực hiện đầy đủ các nghi lễ truyền thống. "Tôi cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt ở nơi này, không hẳn là đe dọa, nhưng chắc chắn là một sự hiện diện nào đó vượt ra ngoài những gì khoa học có thể giải thích ngay lập tức. Chúng ta cần giữ tâm thế tôn trọng, cẩn trọng khi tiến vào sâu hơn."
Đêm đó, giấc ngủ của Linh Chi chập chờn không yên, những giấc mơ đan xen giữa hình ảnh chị gái mình và những hình chạm khắc bí ẩn trên tường đá tàn tích, như thể tiềm thức cô đang cố gắng kết nối những mảnh ghép rời rạc của một câu chuyện lớn hơn nhiều so với những gì cô đã biết cho đến thời điểm này.
Nửa đêm, Linh Chi tỉnh giấc vì một âm thanh lạ, tiếng gì đó như bước chân nhẹ nhàng di chuyển quanh khu vực trại. Cô nín thở, lắng nghe cẩn thận, nhưng khi nhìn ra ngoài qua khe hở của lều, cô chỉ thấy bóng dáng của A Sình đang ngồi canh gác, ánh mắt anh cảnh giác quét khắp không gian tối tăm xung quanh tàn tích.
Sáng ra, khi cả đoàn thức dậy chuẩn bị cho ngày khám phá quan trọng, Linh Chi hỏi A Sình về âm thanh cô nghe thấy trong đêm. "Anh có nghe thấy gì bất thường không?"
A Sình gật đầu, gương mặt anh nghiêm túc. "Tôi cũng nghe thấy, có vẻ như là một loài thú nhỏ nào đó di chuyển quanh khu vực trại, có thể là cầy hương hoặc loài gặm nhấm bản địa. Không có gì đáng lo ngại, nhưng tôi vẫn thức canh để đảm bảo an toàn cho mọi người."
Sự cẩn trọng, tận tụy của A Sình khiến cả đoàn cảm thấy an tâm hơn hẳn, càng thêm tin tưởng vào khả năng dẫn đường, bảo vệ của người hướng dẫn viên trẻ tuổi này trong suốt hành trình đầy bất trắc phía trước.
Sau bữa sáng nhanh gọn, Đại Nghĩa tập hợp cả đoàn để rà soát lại kế hoạch khám phá lối đi bí ẩn dẫn vào lòng núi. "Chúng ta sẽ đi theo đội hình chặt chẽ, tôi dẫn đầu, tiếp theo là Linh Chi và Thanh Tâm, A Sình đi giữa để hỗ trợ định hướng, Bảo Long đi cuối để đảm bảo không ai bị lạc lại phía sau." Anh phân công rõ ràng, đảm bảo mọi thành viên đều hiểu rõ vai trò, vị trí của mình trong đội hình di chuyển.
Trước khi chính thức bước vào lối đi tối tăm, Linh Chi ngước nhìn lên bầu trời buổi sáng hiếm hoi có thể nhìn thấy qua tán rừng thưa hơn tại khu vực tàn tích, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần, chuẩn bị đối mặt với những điều chưa biết đang chờ đợi phía trước trong hành trình khám phá đầy nguy hiểm nhưng cũng chứa đựng hy vọng lớn lao này.