Ngày thứ ba của hành trình, đoàn thám hiểm tiến sâu hơn vào khu vực mà bản đồ địa hình hiện đại gần như không có dữ liệu chi tiết, chỉ đánh dấu là "khu vực chưa khảo sát đầy đủ". Địa hình ngày càng trở nên hiểm trở, những con dốc dựng đứng phủ đầy rêu trơn trượt, xen kẽ với những đầm lầy nhỏ ẩn mình dưới lớp lá mục dày đặc, đòi hỏi cả đoàn phải hết sức thận trọng trong từng bước chân.
Buổi trưa, khi đang băng qua một khu vực rừng tre dày đặc, Thanh Tâm bất ngờ trượt chân trên một tảng đá phủ rêu, may mắn chỉ bị trầy xước nhẹ nhưng cũng đủ khiến cả đoàn phải dừng lại nghỉ ngơi, kiểm tra tình hình sức khỏe kỹ lưỡng hơn.
"Mọi người cần cẩn thận hơn nữa, địa hình khu vực này phức tạp hơn nhiều so với những gì bản đồ thể hiện." Đại Nghĩa nhắc nhở, trong lúc hỗ trợ băng bó vết thương nhỏ cho Thanh Tâm. "Chúng ta không thể chủ quan dù chỉ một khoảnh khắc."
Trong lúc nghỉ ngơi, Linh Chi tranh thủ ghi chép thêm về những loài thực vật lạ mắt cô quan sát được dọc đường, đặc biệt chú ý đến bất kỳ dấu hiệu nào có thể liên quan đến loài "Huyết Long Thảo" huyền thoại mà đoàn đang tìm kiếm — theo mô tả trong các ghi chép dân gian, đây là loài cây có lá màu đỏ thẫm đặc trưng, thường mọc thành cụm nhỏ dưới tán rừng rậm rạp, nơi độ ẩm cao và ánh sáng cực kỳ hạn chế.
Đến giữa buổi chiều, khi đoàn tiếp tục di chuyển, A Sình đột nhiên ra hiệu dừng lại, ánh mắt anh cảnh giác quét khắp khu vực xung quanh. "Có mùi khói lạ." Anh nói khẽ, mũi anh khẽ hít vào không khí. "Không phải khói từ trại của chúng ta."
Cả đoàn im lặng, căng thẳng lắng nghe. Đúng như A Sình nói, một làn khói mỏng thoang thoảng mùi gỗ cháy len lỏi trong không khí, đến từ hướng đông bắc, cách vị trí hiện tại của đoàn không xa. Đây là một phát hiện đáng lo ngại — theo như thông tin đoàn đã nắm được trước khi khởi hành, không có bất kỳ hoạt động khai thác hay nghiên cứu hợp pháp nào khác được cấp phép trong khu vực Rừng Vô Cực vào thời điểm này.
"Chúng ta cần thận trọng tiếp cận để xác minh." Đại Nghĩa quyết định, ra hiệu cho cả đoàn di chuyển chậm rãi, giữ im lặng tối đa theo hướng có mùi khói. Sau gần nửa giờ di chuyển thận trọng, họ phát hiện, từ một vị trí cao được che khuất bởi bụi cây rậm rạp, một khu vực trống trải bất thường giữa rừng già — dấu hiệu rõ ràng của hoạt động khai thác gỗ trái phép, với nhiều gốc cây cổ thụ bị đốn hạ, một vài lán trại tạm bợ, và cột khói bốc lên từ một đống lửa lớn nơi có vẻ như đang đốt bỏ những phần gỗ không sử dụng được.
"Đây là khai thác gỗ lậu." Bảo Long thì thầm, giọng anh đầy phẫn nộ khi nhận ra quy mô của sự tàn phá đang diễn ra ngay giữa khu rừng nguyên sinh quý giá này. Anh vội vàng lấy máy ảnh, cẩn thận ghi lại hình ảnh làm bằng chứng, dù phải giữ khoảng cách an toàn để tránh bị phát hiện.
Linh Chi cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lòng trước cảnh tượng tàn phá này, nhưng đồng thời, một suy nghĩ đáng lo ngại khác cũng nảy sinh trong tâm trí cô — liệu có mối liên hệ nào giữa hoạt động khai thác lậu này với sự mất tích bí ẩn của đoàn thám hiểm chị gái cô ba năm trước hay không? Nếu đoàn của Linh Giang đã vô tình phát hiện ra hoạt động phi pháp này, điều gì có thể đã xảy ra với họ?
"Chúng ta cần rút lui trước, không nên đối đầu trực tiếp khi chưa biết rõ quy mô, số lượng người của nhóm khai thác này." Đại Nghĩa nhận định, giọng anh đầy thận trọng. "Chúng ta sẽ lùi về vị trí an toàn, lên kế hoạch cẩn thận hơn trước khi quyết định bước đi tiếp theo."
Cả đoàn lặng lẽ rút lui về phía sau, tìm một vị trí cắm trại kín đáo cách xa khu vực khai thác gỗ ít nhất hai cây số, để tránh khả năng bị phát hiện. Tối hôm đó, không khí trong trại trở nên căng thẳng hơn hẳn so với những đêm trước, mỗi thành viên đều nhận thức rõ ràng rằng, chuyến thám hiểm này giờ đây đã vượt xa khỏi phạm vi một nhiệm vụ nghiên cứu khoa học thuần túy, mà còn tiềm ẩn những nguy hiểm thực sự từ chính bàn tay con người.
"Tôi nghĩ, chúng ta cần cân nhắc việc báo cáo phát hiện này cho chính quyền địa phương ngay khi có thể liên lạc được." Thanh Tâm đề xuất, giọng cô đầy lo lắng.
"Đúng vậy, nhưng vấn đề là, thiết bị liên lạc vệ tinh của chúng ta chỉ có thể sử dụng hạn chế, và khu vực này tín hiệu rất yếu." Đại Nghĩa đáp, kiểm tra lại thiết bị liên lạc mang theo. "Chúng ta cần tìm một vị trí cao, trống trải hơn để có thể gửi đi tín hiệu cầu cứu, báo cáo tình hình."
A Sình, trong lúc lắng nghe cuộc thảo luận, bất chợt lên tiếng với vẻ mặt đầy suy tư. "Tôi nhớ có nghe người già trong làng kể, vài năm trước, cũng từng có một nhóm người lạ mặt xuất hiện gần rừng, hỏi thăm đường vào sâu bên trong nhưng không nói rõ mục đích. Dân làng khi đó không ai dám dẫn đường vì cảm thấy có điều gì đó không ổn ở họ. Có lẽ, đây chính là bắt đầu của nhóm khai thác lậu mà chúng ta vừa phát hiện."
Thông tin này khiến Linh Chi càng thêm lo lắng, nhận ra rằng, mối nguy hiểm từ nhóm khai thác gỗ lậu này có thể đã tồn tại từ trước cả thời điểm đoàn thám hiểm của chị gái cô mất tích, làm dấy lên khả năng đáng sợ rằng, chính những kẻ này có thể liên quan trực tiếp đến số phận bí ẩn của Linh Giang và các đồng đội của chị.
Đêm đó, Linh Chi khó lòng chợp mắt, tâm trí cô quay cuồng với hàng loạt giả thuyết, suy đoán về những gì có thể đã xảy ra. Cô nhìn lên bầu trời đêm qua khoảng trống nhỏ giữa tán lá rừng, những vì sao lấp lánh xa xăm dường như đang lặng lẽ chứng kiến mọi bí mật mà khu rừng già này đang cất giấu, chờ đợi một ngày nào đó sẽ được phơi bày ra ánh sáng.
Sáng hôm sau, trước khi tiếp tục hành trình, Đại Nghĩa triệu tập cả đoàn để thảo luận kỹ lưỡng hơn về phương án ứng phó với nguy cơ mới phát hiện. "Chúng ta cần thay đổi chiến thuật di chuyển, tránh xa hoàn toàn khu vực có dấu hiệu hoạt động của nhóm khai thác lậu, đồng thời tăng cường cảnh giác, luôn có người canh gác khi dừng chân nghỉ ngơi."
"Tôi nghĩ, chúng ta cũng nên cân nhắc việc chia nhỏ đoàn thành hai nhóm, một nhóm tiếp tục tiến sâu vào khu vực nghiên cứu chính, nhóm còn lại tìm cách di chuyển đến vị trí cao hơn để cố gắng liên lạc, báo cáo tình hình." Bảo Long đề xuất, dù ý kiến này ngay lập tức vấp phải sự phản đối từ Đại Nghĩa.
"Chia nhỏ đoàn trong tình huống này quá mạo hiểm, chúng ta không biết rõ quy mô, phạm vi hoạt động thực sự của nhóm khai thác lậu. Tốt nhất, chúng ta nên giữ đoàn đi cùng nhau, tăng cường khả năng hỗ trợ lẫn nhau nếu có bất kỳ tình huống khẩn cấp nào xảy ra." Đại Nghĩa kiên quyết, và sau một hồi thảo luận, cả đoàn đồng thuận với quan điểm thận trọng này.
Trong lúc chuẩn bị hành trang cho ngày di chuyển tiếp theo, Linh Chi tranh thủ ghi chép lại tất cả những quan sát, suy nghĩ của mình vào cuốn sổ tay, cả về mặt khoa học lẫn những cảm xúc cá nhân đang cuộn trào trong lòng. Cô viết: "Hôm nay, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu chuyến đi, tôi cảm nhận rõ ràng rằng, sự thật về những gì đã xảy ra với đoàn của chị Linh Giang có thể phức tạp, đáng sợ hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng. Nhưng tôi cũng cảm thấy, chúng tôi đang tiến gần hơn bao giờ hết đến câu trả lời mà tôi đã tìm kiếm suốt ba năm qua."
Đoàn tiếp tục lên đường ngay sau bữa sáng đơn giản, mỗi thành viên đều mang trong lòng một sự cảnh giác cao độ hơn hẳn so với những ngày đầu của hành trình, nhận thức rõ ràng rằng, phía trước không chỉ là những bí ẩn khoa học đầy hấp dẫn, mà còn tiềm ẩn những nguy hiểm rất thực tế đang chờ đợi họ giữa lòng rừng già thăm thẳm này.
Suốt buổi sáng, đoàn di chuyển qua một khu vực địa hình đa dạng, từ những triền dốc thoai thoải phủ đầy dương xỉ khổng lồ, đến những đoạn rừng tre dày đặc buộc họ phải len lỏi từng bước một. Linh Chi tận dụng mọi cơ hội để quan sát, ghi chép về hệ thực vật phong phú xung quanh, đôi lúc dừng lại để thu thập mẫu vật của những loài cây có hình thái đặc biệt, tiềm năng chứa đựng giá trị dược liệu chưa được khoa học khám phá.
Giữa trưa, khi đoàn dừng chân nghỉ ngơi bên một tảng đá lớn phủ bóng mát, Bảo Long tranh thủ phỏng vấn ngắn A Sình để bổ sung tư liệu cho bài viết của mình. "Anh có thể chia sẻ thêm về cuộc sống hàng ngày của người dân trong làng, mối quan hệ của họ với khu rừng này không?"
A Sình vui vẻ chia sẻ, kể về những phong tục, tập quán truyền thống của dân làng liên quan đến việc khai thác lâm sản một cách bền vững, chỉ lấy những gì thực sự cần thiết và luôn thực hiện các nghi lễ tạ ơn rừng sau mỗi lần thu hoạch. "Ông cha chúng tôi luôn dạy rằng, rừng cho chúng tôi sự sống, nên chúng tôi phải biết ơn, bảo vệ nó như bảo vệ chính gia đình mình."
Những chia sẻ chân thành ấy khiến Bảo Long càng thêm cảm phục trí tuệ sinh thái sâu sắc của cộng đồng bản địa, một nguồn cảm hứng quý giá mà anh dự định sẽ đưa vào bài viết của mình như một thông điệp quan trọng về sự cần thiết phải kết hợp tri thức truyền thống với khoa học hiện đại trong công tác bảo tồn.
Buổi chiều, khi đoàn tiếp tục di chuyển, Thanh Tâm bất chợt phát hiện một tổ ong rừng lớn treo trên cành cây cao, cảnh báo cả đoàn đi vòng tránh xa để không kích động đàn ong. "Đây là loại ong rừng khá hung dữ, chúng ta cần giữ khoảng cách an toàn ít nhất năm mươi mét." Cô nói, kinh nghiệm y tế thực địa giúp cô nhận biết nhanh chóng những mối nguy hiểm tiềm ẩn từ thiên nhiên mà những thành viên khác có thể bỏ sót.
Đến chiều tối, khi mặt trời bắt đầu khuất dần sau những tán cây cao, đoàn quyết định dừng chân dựng trại sớm hơn thường lệ tại một khu vực bằng phẳng gần một con suối nhỏ khác, chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi cần thiết trước khi tiếp tục hành trình đầy thử thách vào ngày hôm sau, khi họ dự kiến sẽ tiến đến gần hơn khu vực trung tâm bí ẩn của Rừng Vô Cực.