Tháng đầu tiên trong Đông cung trôi qua như một cuộc chiến không tiếng súng — im lặng ở bề mặt, dữ dội ở bên dưới. Lâm Tố Nguyệt sống sót qua bốn lần Lệ phi thử bẫy, hai lần bị Tuệ tần cô lập không cho tiếp cận nghi lễ, và một lần bị vu oan là cố tình để thuốc độc vào thức ăn của Tiêu Trạm — tội danh cuối cùng này được hóa giải nhờ chính Tiêu Trạm đứng ra xác nhận thuốc do nàng bốc hoàn toàn vô hại.
Quan hệ giữa nàng và Tiêu Trạm trở nên... khó phân loại. Không phải sủng ái theo nghĩa hậu cung thông thường. Chàng hay đến Nguyệt Hoa các vào buổi chiều muộn khi xong việc triều chính — đôi khi chỉ ngồi uống trà, đôi khi hỏi nàng về y thuật, đôi khi chỉ im lặng nhìn ra hồ nước.
Những lần im lặng đó là những lần khó chịu nhất với Lâm Tố Nguyệt. Vì nàng không biết chàng đang nghĩ gì.
✦ ✦ ✦
Đêm mưa tháng Mười, nàng đang ngồi trong thư phòng nhỏ của Nguyệt Hoa các đọc sách thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ. Không phải kiểu gõ của người hầu.
Nàng mở cửa. Tiêu Trạm đứng dưới mưa — không có người tháp tùng, áo bào ướt một phần vai, tay cầm cái gì đó được bọc vải.
Lâm Tố Nguyệt
— một nhịp ngạc nhiên rất ngắn — Điện hạ... sao không cho người báo trước?
Tiêu Trạm
Ta muốn đến mà không có người biết trước. — Chàng bước vào, đặt thứ bọc vải xuống bàn. — Mở ra xem.
Nàng mở ra. Bên trong là một cuốn sách thuốc cổ — giấy đã vàng, bìa da thuộc, chữ viết tay chi chít theo lối cổ. Nàng nhìn xuống trang đầu và tim đập nhanh hơn một nhịp mà nàng gần như không kiểm soát được: đây là một cuốn sách thuốc quý mà nàng từng nghe phụ vương nhắc đến nhưng chưa bao giờ được thấy.
Tiêu Trạm
Trong thư khố của ta. Thấy ngươi hay xem loại này, ta nghĩ ngươi muốn đọc.
Lâm Tố Nguyệt
— ngẩng đầu nhìn chàng — Điện hạ cho tiện nhân mượn?
Tiêu Trạm
Cho. Không phải mượn.
Nàng nhìn chàng một lúc. Mưa gõ nhẹ lên mái ngói. Ánh đèn trong phòng hắt lên gương mặt chàng — trầm tĩnh như thường, nhưng có gì đó ở khóe mắt mà nàng không đọc được.
Lâm Tố Nguyệt đã từ chối không rung động trước bất kỳ điều gì. Đó là điều thứ ba trong ba điều nàng tự nhủ trước khi nhập cung. Và đó là điều duy nhất nàng đang bắt đầu không giữ được.
Lâm Tố Nguyệt
— giọng bình thản — Tiện nhân cảm ơn điện hạ. Điện hạ muốn uống trà không? Đêm lạnh.
Tiêu Trạm
Muốn.
Chàng ngồi xuống. Nàng pha trà. Mưa tiếp tục gõ. Và họ ngồi hai bên bàn nhỏ trong ánh đèn vàng, đọc sách thuốc cùng nhau — chàng hỏi, nàng giải thích — cho đến khi mưa tạnh và gà gáy canh ba.
Đây là đêm đầu tiên Lâm Tố Nguyệt không nghĩ đến sứ mệnh, không nghĩ đến thân phận, không nghĩ đến bất cứ điều gì ngoài trang sách trước mặt và giọng người ngồi đối diện.
Đó là điều nguy hiểm nhất từ khi nàng bước vào hậu cung.