Cơ hội đến dưới dạng một cơn bệnh — không phải bệnh của nàng mà bệnh của Tiêu Trạm.
Thái tử đột ngột ngã bệnh vào buổi sáng ngày thứ mười hai sau khi Lâm Tố Nguyệt nhập cung. Tin tức lan khắp Đông cung trong một canh giờ: điện hạ bị sốt cao, thái y không tìm được nguyên nhân. Cả hậu cung xôn xao — không phải vì lo lắng thật sự, mà vì mỗi người đang tính toán xem đây là cơ hội hay nguy hiểm cho mình.
Lâm Tố Nguyệt ngồi trong Nguyệt Hoa các nghe tin, nhìn hộp châm cứu giấu trong đáy hộp phấn, và đưa ra quyết định trong chưa đầy một nhịp thở.
Nàng đến thư phòng của Tiêu Trạm — nơi chàng đang nằm dưỡng bệnh — và xin gặp Thượng quan Tú.
Thượng Quan Tú
Trần tiểu thư có việc gì? Điện hạ đang dưỡng bệnh, không tiện tiếp khách.
Lâm Tố Nguyệt
Tiện nhân biết. Tiện nhân muốn hỏi — thái y có nói cơn sốt của điện hạ đến từ đâu không? Điện hạ có đổ mồ hôi ban đêm không? Và môi có khô không?
Thượng quan Tú nhìn nàng với ánh mắt phức tạp.
Thượng Quan Tú
Tiểu thư hỏi những điều này để làm gì?
Lâm Tố Nguyệt
Vì nếu điện hạ có ba triệu chứng đó cùng lúc, đây không phải cảm mạo thông thường. Đây là trúng phong hàn nhưng bị nhầm với nhiệt bệnh — thái y có thể đang cho thuốc sai hướng. Thuốc sai hướng với loại bệnh này sẽ khiến bệnh nặng thêm sau bảy ngày.
Im lặng dài. Thượng quan Tú nhìn nàng rất lâu. Rồi ông ta quay vào trong.
Một canh giờ sau, nàng được dẫn vào.
✦ ✦ ✦
Tiêu Trạm nằm trên giường, mặt tái nhưng mắt vẫn tỉnh táo. Chàng nhìn Lâm Tố Nguyệt bước vào với cái nhìn của người đang quan sát thứ gì đó không theo quy tắc thông thường.
Tiêu Trạm
Ngươi nói thái y đang cho thuốc sai?
Lâm Tố Nguyệt
Tiện nhân không dám chắc nếu không xem mạch. Nhưng nếu điện hạ cho phép...
Chàng đưa tay ra. Không do dự — đó là điều khiến nàng hơi ngạc nhiên. Người quyền lực thường không dễ dàng tin người lạ như vậy, nhất là trong lúc yếu bệnh.
Nàng ngồi xuống bên giường, đặt ba ngón tay lên cổ tay chàng. Mạch — nàng nhắm mắt lắng nghe. Đây là kỹ năng nàng học từ năm tám tuổi, khi một lần bị ốm nặng và không có thái y, phụ vương đã tự tay chữa cho nàng và dạy nàng cách bắt mạch cơ bản. Sau đó nàng tự học thêm từ sách vì tò mò.
Mạch của Tiêu Trạm: trầm, tế, hơi khẩn — đúng như nàng đoán. Không phải nhiệt bệnh. Là phong hàn xâm phế, bị nhầm chẩn đoán.
Lâm Tố Nguyệt
Điện hạ bị phong hàn, không phải nhiệt. Thuốc thái y cho là thuốc thanh nhiệt — uống vào sẽ càng khiến hàn khí không thoát được. Tiện nhân có thể bốc thuốc đúng hướng nếu trong Đông cung có đủ dược liệu.
Tiêu Trạm nhìn nàng trong im lặng. Nàng giữ ánh mắt bình thản — không kiêu ngạo, không e sợ, chỉ là bình thản của người đang làm việc mình biết rõ.
Tiêu Trạm
Nếu ngươi sai — hậu quả ngươi tự biết.
Lâm Tố Nguyệt
Tiện nhân biết. Tiện nhân không nói những thứ mình không chắc.
Ba ngày sau, Tiêu Trạm hết sốt. Thái y kiểm tra lại và thừa nhận chẩn đoán ban đầu có sai sót. Trong Đông cung xôn xao bàn tán về cô Trần tiểu thư mới đến biết bắt mạch bốc thuốc. Lệ phi nghiến răng trong Xuân Hoa các.
Và Tiêu Trạm lần đầu tiên nhìn Lâm Tố Nguyệt với cái nhìn khác — không phải nhìn một phi tần mới nhập cung, mà nhìn một người.