Tiêu Trạm — Thái tử nước Kiến, người mà cả thiên hạ đều biết tiếng nhưng ít ai dám nhìn thẳng vào mắt — xuất hiện trước mặt Lâm Tố Nguyệt vào buổi chiều ngày thứ ba, tại vườn phù dung cạnh Nguyệt Hoa các.
Nàng không để ý tiếng bước chân. Nàng đang ngồi xổm cạnh một bụi cây, tỉ mỉ kiểm tra lá phù dung đã héo với ánh mắt của người quen với việc phân biệt cây thuốc. Tư thế không hề xứng với một phi tần Đông cung — nhưng nàng không quan tâm đến điều đó cho đến khi nghe tiếng hắng giọng nhẹ phía sau.
Nàng đứng dậy, quay người, và nhìn thấy Tiêu Trạm.
Chàng cao hơn nàng hơn một cái đầu, mặc bào phục màu trúc xanh thêu rồng vàng, tóc búi gọn với trâm ngọc bích. Khuôn mặt — không phải kiểu đẹp lộng lẫy của hoàng tử trong truyện dân gian, mà đẹp theo kiểu của người quyền lực thật sự: sắc nét, trầm tĩnh, và cái gì đó rất khó đọc ở khóe mắt.
Lâm Tố Nguyệt quỳ xuống hành lễ đúng nghi thức, đầu cúi thấp. Trong đầu nàng đang chạy nhanh: đây là lần đầu gặp mặt, phản ứng của chàng với nàng sẽ quyết định nhiều thứ. Đừng để lộ sự bình tĩnh bất thường. Đừng để lộ sự thông minh quá mức. Một cô gái thường dân trong hoàn cảnh này phải run rẩy một chút.
Nàng để tay run nhẹ khi hành lễ — vừa đủ để thuyết phục.
Tiêu Trạm
— giọng trầm, không lên xuống — Bình thân. Ngươi đang làm gì ở đây?
Lâm Tố Nguyệt
— giọng khẽ, mắt vẫn cúi — Dạ, tiện nhân thấy lá phù dung héo vàng không theo mùa thông thường. Phụ thân tiện nhân là thầy thuốc, tiện nhân quen nhìn cây cỏ nên tò mò kiểm tra... tiện nhân không biết đây là vườn cấm, xin điện hạ tha tội.
Im lặng. Nàng không ngẩng đầu nhưng cảm nhận được ánh mắt chàng đang đánh giá nàng.
Tiêu Trạm
Lá phù dung héo bất thường thì sao?
Câu hỏi không phải của người đang thử thách — mà của người thật sự muốn biết. Lâm Tố Nguyệt nhận ra sự khác biệt đó ngay lập tức.
Lâm Tố Nguyệt
Dạ... lá vàng từ gốc lên ngọn, không phải từ ngọn xuống. Thường thì cây héo vì thiếu nước sẽ vàng từ ngọn trước. Cách này là do rễ bị tổn thương — có thể đất ở đây bị ngâm nước ngầm quá lâu hoặc có ai đổ thứ gì xuống gốc.
Một khoảng im lặng khác. Dài hơn lần trước.
Tiêu Trạm
Ngước mặt lên.
Nàng ngước lên. Lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Tiêu Trạm. Mắt chàng tối và sâu, như hồ nước đêm không nhìn thấy đáy. Không phải mắt của người dễ bị lừa.
Lâm Tố Nguyệt giữ nguyên vẻ nhẹ nhàng bối rối trên mặt — lớp mặt nạ đã quen thuộc đến mức nàng không cần nghĩ đến nữa.
Tiêu Trạm
Ta sẽ cho người kiểm tra. Nếu nhận định của ngươi đúng, đây là công. Nếu sai, đây là tội vì bàn chuyện không biết. Ngươi có chắc không?
Lâm Tố Nguyệt
— sau một nhịp ngắn — Tiện nhân chắc.
✦ ✦ ✦
Đêm hôm đó, người của Tiêu Trạm đào đất dưới gốc phù dung lên và tìm thấy một túi vải nhỏ chứa thứ hóa chất có mùi chua đã ngấm vào đất, dần dần hủy hoại bộ rễ cây. Người trồng cây cố tình. Không ai biết mục đích — nhưng nếu để lâu hơn, cả vườn phù dung sẽ chết dần.
Thượng quan Tú báo tin cho Tiêu Trạm trong thư phòng. Thái tử không biểu lộ cảm xúc, chỉ gật đầu và tiếp tục đọc tấu chương.
Tiêu Trạm
Trần thị — người mới đến — nhìn ra điều đó?
Thượng Quan Tú
Dạ. Chỉ qua nhìn lá.
Tiêu Trạm đặt tấu chương xuống, nhìn ra cửa sổ phủ đêm tối.
Tiêu Trạm
Con gái thầy thuốc.
Thượng Quan Tú
Dạ, theo lý lịch thì vậy.
Chàng không nói thêm gì. Nhưng Thượng quan Tú — người đã phục vụ Thái tử mười năm — nhận ra: đây là kiểu im lặng của người đang bắt đầu để ý đến điều gì đó.