Hậu cung nước Kiến rộng hơn cả vương phủ Lâm gia — những con đường lát gạch xanh uốn lượn giữa các vườn hoa mùa thu, hồ sen đã tàn lá vàng rải trên mặt nước, và những tòa lầu son gác tía mang vẻ lộng lẫy lạnh lùng của quyền lực. Nơi này đẹp như tranh và nguy hiểm như bẫy.
Lâm Tố Nguyệt — từ lúc này là Trần Ngọc Liên — bước qua cổng Đông cung với bước chân nhẹ nhàng và ánh mắt cúi xuống đúng mức, không nhiều không ít. Nàng đã quan sát và học thuộc lòng cách đi, cách đứng, cách nói của một cô gái xuất thân thường dân trong suốt năm ngày trên đường đến đây. Mỗi chi tiết đều được tính toán kỹ.
Chào đón nàng là Thượng quan Tú — thái giám tổng quản Đông cung, người đàn ông trung niên với gương mặt không tuổi và đôi mắt đánh giá lạnh lùng. Ông ta nhìn nàng từ đầu đến chân với cái nhìn của người đã thấy hàng trăm mỹ nhân bước qua cổng này và biết chính xác ai sẽ tồn tại được bao lâu.
Thượng Quan Tú
Trần tiểu thư từ xa đến, đường xá vất vả. Đông cung đã chuẩn bị Nguyệt Hoa các cho tiểu thư nghỉ ngơi. Thái tử điện hạ bận việc triều chính, tối nay sẽ không gặp mặt. Tiểu thư cứ tự nhiên.
Nàng gật đầu nhẹ, không nói thừa một chữ. A Châu đi sau nàng, mắt liếc quan sát từng góc khuất của hành lang Đông cung.
Nguyệt Hoa các — nơi nàng sẽ sống — là một tòa lầu nhỏ hai tầng nằm ở góc đông nam Đông cung, cạnh một hồ nước nhỏ trồng đầy phù dung đã tàn. Không phải nơi đẹp nhất, không phải nơi trung tâm — nhưng nàng nhận ra ngay đây là nơi thuận tiện nhất để quan sát toàn bộ các lối đi chính của Đông cung mà không bị ai chú ý.
Dù cố ý hay vô tình, người sắp xếp chỗ ở này không phải kẻ tầm thường.
✦ ✦ ✦
Ngay tối đầu tiên, nàng đã có khách không mời. Một tỳ nữ tên Xuân Hoa — người của Lệ phi, sủng phi của Thái tử — mang đến một hộp bánh ngọt với lý do "chúc tiểu thư an giấc". Bánh đẹp, thơm, và trên viền hộp có một vệt bột mốc rất nhỏ mà người thường không để ý.
Lâm Tố Nguyệt cầm hộp bánh, ngửi nhẹ, rồi đặt xuống với nụ cười nhạt.
Lâm Tố Nguyệt
Phiền nàng chuyển lời cảm ơn Lệ phi娘娘. Nhưng ta vừa trên đường dài về, dạ dày không tiện. Hộp bánh này ta sẽ dùng vào sáng mai.
Xuân Hoa cúi đầu lui ra. Nàng nhìn theo, rồi quay sang A Châu.
Lâm Tố Nguyệt
Đem đi thử với chuột.
A Châu
— thì thầm, mặt tái — Tiểu thư, ngay đêm đầu đã...
Lâm Tố Nguyệt
Ngay đêm đầu thì càng dễ trừ người mới đến. — Nàng quay về phía cửa sổ nhìn ra hồ nước tối mờ. — Đông cung không đơn giản hơn những gì ta nghĩ. Chuẩn bị tinh thần đi, A Châu.
Đêm hôm đó, Lâm Tố Nguyệt ngồi bên cửa sổ cho đến khuya, nhìn ánh trăng in bóng trên mặt hồ và sắp xếp lại trong đầu những thông tin nàng đã thu thập được trong buổi chiều: số người hầu, lịch tuần tra, vị trí các cung, và quan trọng nhất — thế lực của từng phi tần đang ngự trong Đông cung.
Hậu cung là một bàn cờ. Nàng đã chơi cờ từ năm tám tuổi và chưa thua ai.
Nàng sẽ không thua ở đây.
✦ ✦ ✦
Con chuột chết trước canh ba. Trong hộp bánh có lẫn một loại độc không mùi chỉ người rành y thuật mới nhận ra.
A Châu run lên khi báo tin. Lâm Tố Nguyệt gật đầu, không biến sắc, tiếp tục đọc sách.
Lâm Tố Nguyệt
Chôn con chuột đi. Và từ mai, thức ăn trong các này ta tự kiểm tra trước khi ăn.
A Châu
Tiểu thư không sợ à?
Lâm Tố Nguyệt
— ngước mắt lên khỏi trang sách, giọng bình thản như nói chuyện thời tiết — Sợ không giúp ích gì. Hiểu địch mới giúp ích.