Lâm Tố Nguyệt biết mình sẽ phải vào hậu cung nước Kiến vào đúng cái đêm mưa thu gõ nhẹ lên mái ngói Lâm vương phủ, khi phụ vương triệu nàng đến thư phòng với gương mặt già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.
Nàng bước vào, quỳ lạy, ngẩng đầu lên và nhìn thấy trên bàn phụ vương một tờ mật chỉ mang ấn của Lương đế — vị hoàng đế già nua đang run rẩy trước sức mạnh của nước Kiến láng giềng. Lâm vương không nói gì trong một lúc dài. Tiếng mưa lọt qua vách thư phòng, lành lạnh như dự báo.
Lâm Vương
Nguyệt Nhi... phụ vương có lỗi với con.
Lâm Tố Nguyệt nhìn cha. Nàng là người ít nói, ít cười, ít để lộ cảm xúc từ nhỏ — tính cách đó khiến người ngoài gọi nàng là lạnh lùng, nhưng phụ vương biết rõ hơn ai hết: không phải lạnh, mà là sâu. Nước sâu không gợn sóng.
Lâm Tố Nguyệt
Phụ vương cứ nói. Con nghe.
Câu chuyện dần hé lộ. Tiểu thư Trần Ngọc Liên — con gái nhà họ Trần, vị hôn thê được chỉ định vào Đông cung nước Kiến làm Thái tử phi — đã chết đột ngột ba ngày trước vì bệnh nặng. Triều đình Lương vốn đang dùng cuộc hôn nhân này như con bài ngoại giao để đổi lấy hòa bình biên giới. Nếu không có người thay thế nhập cung đúng hạn, Kiến đế sẽ coi đó là sỉ nhục và chiến tranh sẽ nổ ra.
Và người được chọn để thay thế — không phải là con gái nhà họ Trần khác, không phải là mỹ nhân nào trong kinh thành — mà là công chúa thứ ba của Lâm vương phủ.
Lâm Vương
Con phải giả thân phận Trần Ngọc Liên nhập cung. Kiến đế và Thái tử Tiêu Trạm chưa từng gặp mặt Ngọc Liên, chỉ biết qua họa tượng. Ta đã cho người chuẩn bị giấy tờ, lý lịch đầy đủ. Con sẽ là Trần Ngọc Liên — một cô gái thường dân, con của một thầy thuốc.
Lâm Tố Nguyệt
Nếu bị phát hiện?
Lâm Vương
— giọng thấp — Sẽ không có nước Lương nữa.
Nàng ngồi im một lúc rất dài. Tiếng mưa vẫn gõ. Ngọn đèn trên bàn lay động theo gió lọt qua khe cửa. Lâm Tố Nguyệt nhìn phụ vương — người đàn ông đã già đi rõ rệt, tóc bạc nhiều hơn năm ngoái, tay run nhẹ khi cầm chén trà.
Nàng không hỏi thêm. Không khóc. Không phản đối. Chỉ đứng dậy, chỉnh lại tà áo, và cúi đầu.
Lâm Tố Nguyệt
Con hiểu. Bao giờ khởi hành?
✦ ✦ ✦
Năm ngày sau, Lâm Tố Nguyệt ngồi trong kiệu hoa lộng lẫy của nhà họ Trần — kiệu giả, người thật — rời khỏi kinh thành nước Lương trong buổi sáng sớm sương mù còn dày. Không ai tiễn nàng với tư cách công chúa. Không có nghi lễ hoàng gia, không có quân hộ tống danh dự. Chỉ có mười người hầu được huấn luyện kỹ càng, trong đó có A Châu — tỳ nữ thân tín từ nhỏ của nàng, người duy nhất biết thân phận thật.
Nàng mang theo ba thứ: bộ châm cứu thu nhỏ giấu trong đáy hộp phấn, một cuốn sách thuốc của phụ thân nàng hay đọc, và trái tim lạnh như đá mà nàng đã mài giũa suốt hai mươi năm sống trong vương phủ đầy toan tính.
Kiệu hoa lắc nhẹ theo nhịp bước của người khiêng. Nàng kéo rèm lên nhìn ra ngoài một lần cuối — kinh thành Lương mờ dần trong sương thu, những mái ngói xanh biếc nhạt nhòa vào bầu trời trắng xóa.
Lâm Tố Nguyệt thả rèm xuống. Nhắm mắt lại.
Từ hôm nay, nàng không còn là công chúa nữa. Nàng là Trần Ngọc Liên — một cô gái thường dân đang bước vào miệng hổ.
Lâm Tố Nguyệt tự nhủ ba điều trước khi bước vào hậu cung: Không để lộ thân phận. Không tin bất kỳ ai. Không rung động trước bất kỳ điều gì. Ba điều đó — nàng giữ được hai.