Với đầy đủ bằng chứng trong tay, Chu Vĩnh Kiệt quyết định phối hợp cùng lực lượng cảnh sát tiến hành bắt giữ đồng loạt Vương Chấn Hào, Hàn Dịch Phong, và Chu Tử Kỳ ngay trong một đêm, tránh để bất kỳ ai trong số họ có cơ hội tẩu thoát hoặc tiêu hủy chứng cứ khi phát hiện âm mưu bị bại lộ.
Nhưng đêm hôm đó, trước khi lực lượng cảnh sát kịp hành động, một sự kiện kinh hoàng khác đã xảy ra tại biệt thự của Vương Chấn Hào, nơi ông ta đã mời một pháp sư nổi tiếng đến để thực hiện nghi lễ trừ tà, hy vọng có thể xua đuổi được oan hồn đang không ngừng báo oán mình cùng đồng bọn.
Trong không gian phòng khách rộng lớn được bài trí đầy đủ các vật phẩm trừ tà theo yêu cầu của vị pháp sư, Vương Chấn Hào, Hàn Dịch Phong cùng Chu Tử Kỳ, người đã được thuyết phục quay trở lại tham gia nghi lễ vì quá sợ hãi trước những hiện tượng siêu nhiên không ngừng ám ảnh mình, đều có mặt, chuẩn bị tinh thần cho một nghi lễ mà họ hy vọng sẽ giải thoát họ khỏi cơn ác mộng kéo dài này.
Vị pháp sư, một người đàn ông lớn tuổi với ánh mắt sâu thẳm, bắt đầu tụng niệm những câu thần chú cổ xưa, đốt hương trầm, rải muối tinh khiết quanh không gian phòng khách theo đúng nghi thức truyền thống. Nhưng ngay khi nghi lễ vừa bắt đầu được vài phút, một cơn gió mạnh bất chợt ập đến từ hư không, thổi tắt toàn bộ nến, hương đang cháy, khiến vị pháp sư phải dừng lại, gương mặt ông đầy sự kinh ngạc, lo lắng.
"Đây... đây là một oan hồn vô cùng mạnh mẽ, oán khí sâu nặng đến mức tôi chưa từng gặp phải trong suốt sự nghiệp hành nghề của mình." Vị pháp sư nói, giọng ông run rẩy, không giấu được sự sợ hãi trước sức mạnh siêu nhiên đang hiện diện trong căn phòng.
Đúng lúc đó, ánh sáng trong toàn bộ biệt thự đồng loạt tắt phụt, để lại không gian chìm trong bóng tối tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ như đang than khóc cho một nỗi oan khuất chưa được giải tỏa. Trong bóng tối ấy, một giọng nói lạnh lẽo, đầy uy lực vang lên khắp không gian, khiến cả ba kẻ thủ ác cùng vị pháp sư đều rùng mình kinh hãi.
"Các người nghĩ, có thể dùng những nghi lễ tầm thường này để xua đuổi được oan hồn của tôi sao?" Giọng nói của Vãn Thư vang lên, đầy sự phẫn nộ, oán hận tích tụ suốt bao ngày qua. "Tôi sẽ không rời đi cho đến khi công lý được thực thi, cho đến khi tất cả các người phải trả giá cho tội ác mà mình đã gây ra."
Ngay sau đó, một luồng ánh sáng mờ ảo, lạnh lẽo bắt đầu hiện lên giữa phòng khách, dần dần định hình thành hình dáng của Vãn Thư, gương mặt cô giờ đây không còn vẻ đau đớn như những lần xuất hiện trước, mà thay vào đó là một sự uy nghiêm, quyết liệt đầy sức mạnh của công lý đang được thực thi.
"Vương Chấn Hào, ông chính là kẻ chủ mưu đứng sau tất cả những tội ác này, lợi dụng lòng tham, sự ghen tị của những người khác để đạt được mục đích của mình." Vãn Thư nói, ánh mắt cô nhìn thẳng vào vị doanh nhân đang run rẩy, không còn giữ được vẻ bình tĩnh, tự tin thường ngày. "Ông đã ra lệnh cho kẻ sát nhân đẩy tôi từ ban công xuống, dàn dựng thành một vụ tự tử để có thể yên tâm thâu tóm công ty của tôi mà không phải chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào."
Lời buộc tội đanh thép ấy, kèm theo sự hiện diện siêu nhiên không thể chối cãi, khiến Vương Chấn Hào cuối cùng cũng không thể tiếp tục giữ vững vẻ ngoài lạnh lùng, tàn nhẫn của mình nữa. "Được rồi! Đúng là tôi đã ra lệnh làm việc đó! Tôi cần phải thâu tóm công nghệ độc quyền của cô để cứu vãn tình hình kinh doanh đang sa sút nghiêm trọng của tập đoàn mình!"
Lời thú nhận đầy chấn động ấy, được thốt ra trong sự hoảng loạn tột độ trước sức mạnh siêu nhiên không thể phủ nhận, chính là bằng chứng cuối cùng, quan trọng nhất mà Vãn Nhi cùng Chu Vĩnh Kiệt cần để có thể chính thức buộc tội toàn bộ những kẻ liên quan.
Đúng lúc đó, tiếng còi hụ của xe cảnh sát vang lên từ bên ngoài biệt thự, Chu Vĩnh Kiệt cùng lực lượng cảnh sát đã ập đến đúng thời điểm quan trọng nhất, ập vào bên trong biệt thự, bắt giữ cả ba kẻ thủ ác ngay tại hiện trường, khi họ vẫn còn đang chìm trong nỗi kinh hoàng trước sự hiện diện của oan hồn Vãn Thư.
"Vương Chấn Hào, Hàn Dịch Phong, Chu Tử Kỳ, các người bị bắt giữ vì tội danh giết người có chủ đích, lừa đảo chiếm đoạt tài sản." Chu Vĩnh Kiệt tuyên bố, giọng ông đầy sự uy nghiêm của công lý cuối cùng cũng được thực thi sau một hành trình điều tra đầy gian nan, nguy hiểm.
Khi cảnh sát áp giải ba kẻ thủ ác rời khỏi biệt thự, hình bóng của Vãn Thư dần dần mờ nhạt, tan biến vào trong không khí, nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, cô quay lại nhìn về phía cửa chính, nơi Vãn Nhi vừa kịp đến hiện trường theo sau đoàn cảnh sát, ánh mắt hai chị em gặp nhau trong một khoảnh khắc đầy xúc động, dù âm dương đã cách biệt.
"Cảm ơn em, Vãn Nhi, vì đã không từ bỏ, đã tìm ra sự thật, đòi lại công bằng cho chị." Giọng nói của Vãn Thư vang lên nhẹ nhàng, đầy sự an ủi, khác hẳn với sự phẫn nộ, oán hận mà cô đã thể hiện trong suốt thời gian qua khi báo oán những kẻ đã hại mình.
"Chị Vãn Thư..." Vãn Nhi thì thầm, nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, giải thoát, khi cô biết, cuối cùng, công lý đã được thực thi trọn vẹn cho người chị gái mà cô yêu thương nhất.
Sau khi ba kẻ thủ ác bị áp giải lên xe cảnh sát, Vãn Nhi bước ra khỏi biệt thự, hít thở không khí trong lành của màn đêm, cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ trong bầu không khí xung quanh — không còn cái lạnh lẽo, u ám đã bao trùm lấy cô suốt những tháng ngày điều tra đầy căng thẳng, mà thay vào đó là một sự bình yên nhẹ nhàng, như thể toàn bộ thành phố cũng đang thở phào nhẹ nhõm cùng cô.
Chu Vĩnh Kiệt tiến đến, đặt tay lên vai Vãn Nhi, ánh mắt ông đầy sự khâm phục. "Cô đã làm được một điều phi thường, không nhiều người có đủ can đảm để theo đuổi công lý đến cùng như vậy, đặc biệt khi phải đối mặt với một thế lực đầy quyền lực như Vương Chấn Hào."
"Tôi chỉ đang làm những gì cần thiết để đòi lại công bằng cho chị gái mình thôi." Vãn Nhi đáp, giọng cô vẫn còn run rẩy vì xúc động, nhưng ánh mắt cô đã tràn đầy sự bình yên, mãn nguyện của một người vừa hoàn thành được một sứ mệnh vô cùng quan trọng, ý nghĩa trong cuộc đời mình.
Tử Kiện, cũng có mặt tại hiện trường, tiến đến đứng cạnh Vãn Nhi, nắm chặt tay cô như một cử chỉ an ủi, đồng hành chân thành. "Chị Vãn Thư giờ đây có thể an nghỉ rồi, và em cũng vậy, em đã hoàn thành xong sứ mệnh của mình."
Trên đường trở về nhà đêm hôm đó, Vãn Nhi ngồi lặng lẽ trong xe, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lướt qua ngoài cửa kính, tâm trí cô tràn ngập những cảm xúc phức tạp — sự nhẹ nhõm sau khi công lý cuối cùng cũng được thực thi, nhưng cũng không kém phần đau xót khi nhớ lại toàn bộ hành trình đầy gian nan, nguy hiểm mà cô đã trải qua kể từ ngày định mệnh ấy, ngày mà cô mất đi người chị gái yêu quý nhất trong cuộc đời mình.
"Chị Vãn Thư, cuối cùng thì, mọi chuyện cũng đã kết thúc rồi." Cô thì thầm, tựa đầu vào cửa kính xe, để cho những giọt nước mắt cuối cùng của hành trình dài đằng đẵng này tự do tuôn rơi, những giọt nước mắt không còn mang theo nỗi đau đớn, oán hận, mà chỉ còn lại sự bình yên, thanh thản của một tâm hồn đã hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh của mình.