Cuộc gặp gỡ giữa Vãn Nhi, Tử Kiện và điều tra viên Chu Vĩnh Kiệt diễn ra tại một quán cà phê nhỏ, kín đáo, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, tránh xa mọi sự chú ý không cần thiết. Chu Vĩnh Kiệt, sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, xem xét kỹ lưỡng những bằng chứng mà Vãn Nhi cung cấp, không giấu được sự nghiêm trọng trên gương mặt.
"Đây là một vụ việc vô cùng phức tạp, liên quan đến một trong những doanh nhân có tầm ảnh hưởng lớn nhất thành phố." Ông nói, giọng đầy sự thận trọng. "Chúng ta cần phải thu thập thêm bằng chứng thật vững chắc, đảm bảo tính pháp lý tuyệt đối trước khi có thể chính thức khởi tố vụ án, nếu không, Vương Chấn Hào hoàn toàn có thể sử dụng quyền lực, tiền bạc của mình để lật ngược tình thế, thậm chí gây nguy hiểm cho tất cả chúng ta."
"Vậy chúng ta cần phải làm gì tiếp theo?" Vãn Nhi hỏi, ánh mắt cô đầy sự quyết tâm dù cũng không giấu được sự lo lắng trước mức độ nguy hiểm của tình huống.
"Tôi sẽ bí mật tiến hành điều tra sâu hơn về Vương Chấn Hào, đồng thời tìm cách thu thập thêm bằng chứng về mối liên hệ trực tiếp giữa ông ta với Hàn Dịch Phong và Chu Tử Kỳ. Trong lúc đó, cô cần phải hết sức cẩn trọng, tránh để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô đang điều tra vụ việc này." Chu Vĩnh Kiệt dặn dò, ánh mắt ông đầy sự nghiêm túc.
Trong khi đó, tại biệt thự sang trọng của mình, Vương Chấn Hào đang triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với Hàn Dịch Phong sau khi nhận được tin báo về việc Tử Kỳ đã bỏ trốn, có dấu hiệu bị khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng vì những hiện tượng siêu nhiên liên tục xảy ra.
"Các người đang làm hỏng hết mọi thứ!" Vương Chấn Hào quát lớn, giọng ông đầy sự tức giận, đe dọa. "Nếu Tử Kỳ không thể kiểm soát được bản thân, tiết lộ bí mật của chúng ta, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng cho tất cả mọi người, kể cả các người!"
"Nhưng những hiện tượng kỳ lạ này thực sự đáng sợ, tôi không nghĩ đó chỉ là ảo giác đơn thuần nữa." Dịch Phong đáp, giọng anh ta cũng đầy sự hoảng loạn, mệt mỏi sau nhiều đêm liên tục bị những cơn ác mộng, hiện tượng siêu nhiên hành hạ.
"Tôi không quan tâm đó là gì, ma quỷ hay chỉ là tâm lý tội lỗi của các người tự tạo ra. Điều quan trọng là, các người cần phải giữ vững lập trường, không được để lộ bất kỳ thông tin gì có thể gây nguy hiểm cho kế hoạch của chúng ta." Vương Chấn Hào cảnh cáo nghiêm khắc, ánh mắt ông ta lạnh lùng, tàn nhẫn không hề có chút do dự nào trước những hậu quả đạo đức của hành vi mình đã gây ra.
Đúng lúc cuộc họp căng thẳng ấy đang diễn ra, một hiện tượng kỳ lạ bất ngờ xảy ra ngay tại biệt thự của Vương Chấn Hào — toàn bộ hệ thống điện trong ngôi nhà đột ngột chập chờn, tắt phụt hoàn toàn, để lại cả căn phòng chìm trong bóng tối tuyệt đối. Trong khoảnh khắc ấy, một luồng gió lạnh buốt bất chợt thổi qua, mang theo tiếng thì thầm mơ hồ nhưng đầy uy lực: "Ông cũng sẽ không thoát được đâu."
"Ai đó?!" Vương Chấn Hào hét lên, dù bản tính cứng rắn, lạnh lùng của một doanh nhân từng trải qua nhiều thương trường khốc liệt khiến ông không dễ dàng hoảng sợ như Dịch Phong hay Tử Kỳ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ông cũng không giấu được một sự bất an sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể.
Khi ánh đèn bật sáng trở lại sau vài giây căng thẳng, cả Dịch Phong lẫn Vương Chấn Hào đều nhìn thấy, trên chiếc bàn kính lớn giữa phòng họp, xuất hiện một dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng đỏ như máu, nội dung ngắn gọn nhưng đầy đe dọa: "Công lý sẽ đến."
Sự việc này khiến ngay cả Vương Chấn Hào, dù cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, cũng không thể phủ nhận, có điều gì đó siêu nhiên, vượt ngoài tầm kiểm soát đang thực sự xảy ra, đe dọa trực tiếp đến toàn bộ kế hoạch mà ông đã dày công xây dựng.
"Chúng ta cần phải tìm đến một pháp sư có uy tín để giải quyết vấn đề này ngay lập tức, trước khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát hoàn toàn." Vương Chấn Hào ra lệnh cho trợ lý riêng, giọng ông đầy sự căng thẳng hiếm thấy.
Trong khi những kẻ thủ ác đang hoảng loạn tìm cách đối phó với sự báo oán từ cõi âm, Vãn Nhi cùng Chu Vĩnh Kiệt tiếp tục âm thầm thu thập thêm bằng chứng. Qua quá trình điều tra sâu rộng, họ phát hiện thêm một manh mối quan trọng khác — một tài khoản ngân hàng bí mật ở nước ngoài, được sử dụng để chuyển những khoản tiền lớn từ Vương Chấn Hào đến Hàn Dịch Phong, như một phần thưởng cho việc thực hiện thành công âm mưu thâu tóm công ty của Vãn Thư.
"Đây chính là bằng chứng then chốt mà chúng ta cần." Chu Vĩnh Kiệt nhận định, ánh mắt ông đầy sự tự tin khi nắm trong tay đủ bằng chứng thuyết phục để có thể chính thức khởi tố vụ án. "Với những gì chúng ta đã thu thập được, tôi tin rằng, đã đến lúc chúng ta có thể hành động, đưa toàn bộ những kẻ liên quan ra trước vành móng ngựa."
Vãn Nhi gật đầu, cảm nhận được, hành trình dài đầy gian nan tìm kiếm công lý cho chị gái mình cuối cùng cũng sắp đến hồi kết, dù cô biết, trận chiến pháp lý phía trước vẫn còn nhiều thử thách cam go đang chờ đợi.
Trước khi tiến hành bắt giữ, Chu Vĩnh Kiệt cẩn thận lên kế hoạch phối hợp với nhiều đơn vị khác nhau, đảm bảo mọi lệnh bắt giữ, khám xét đều được thực hiện đồng bộ, đúng quy trình pháp lý để tránh bất kỳ sơ hở nào có thể bị các luật sư của Vương Chấn Hào lợi dụng sau này. "Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để làm đúng ngay từ đầu, nếu để lộ bất kỳ sai sót nào trong quy trình tố tụng, toàn bộ vụ án có thể bị vô hiệu hóa." Ông giải thích với Vãn Nhi trong buổi họp cuối cùng trước khi hành động.
"Tôi tin tưởng vào khả năng của ông." Vãn Nhi đáp, dù trong lòng cô vẫn không khỏi lo lắng về những gì có thể xảy ra trong đêm quan trọng sắp tới. Cô cũng nhận thấy, trong suốt những ngày cuối cùng của cuộc điều tra, những hiện tượng siêu nhiên liên quan đến chị gái cô dường như cũng đang leo thang, như thể Vãn Thư cũng cảm nhận được, thời khắc quyết định đang đến gần, và linh hồn cô đang dồn hết sức lực cuối cùng để đảm bảo công lý sẽ được thực thi trọn vẹn.
Tối hôm trước khi kế hoạch bắt giữ chính thức được triển khai, Vãn Nhi trở về căn hộ cũ của chị gái một lần cuối, muốn dành thời gian tĩnh lặng để chuẩn bị tâm lý cho những gì sắp xảy ra. Đứng giữa căn phòng khách quen thuộc, cô thì thầm với không gian trống rỗng xung quanh. "Chị Vãn Thư, ngày mai, mọi chuyện sẽ được đưa ra ánh sáng. Em hy vọng, chị sẽ luôn dõi theo, ủng hộ em trong khoảnh khắc quan trọng này."
Một luồng gió nhẹ nhàng, ấm áp bất chợt thổi qua căn phòng, khác hẳn với cảm giác lạnh lẽo, rợn người mà Vãn Nhi từng trải qua trong những lần ghé thăm trước đây, như một dấu hiệu an ủi, động viên từ chị gái cô, cho cô biết rằng, cô không hề đơn độc trong hành trình cuối cùng này.