Trong khi Vãn Nhi cùng Tử Kiện tiếp tục lần theo dấu vết của Vương Chấn Hào, những hiện tượng siêu nhiên nhắm vào Chu Tử Kỳ ngày càng trở nên khủng khiếp, không thể kiểm soát được nữa. Một buổi tối, khi cô đang tắm trong phòng tắm riêng của căn hộ, nước từ vòi sen bất ngờ chuyển sang màu đỏ như máu, khiến cô hoảng loạn hét lên, trượt ngã trên sàn nhà trơn trượt.
"Cứu tôi với!" Tử Kỳ gào lên, cố gắng bò ra khỏi phòng tắm trong tình trạng hoảng loạn tột độ, nhưng cánh cửa dường như bị khóa chặt từ bên ngoài bởi một lực lượng vô hình nào đó, không thể mở ra dù cô đã cố gắng hết sức.
Trong lúc tuyệt vọng ấy, tấm gương lớn trong phòng tắm bất ngờ nứt toác thành từng mảnh, không phải do va chạm vật lý, mà như thể bị một sức mạnh vô hình nào đó đập vỡ từ bên trong, và từ những mảnh gương vỡ, hình ảnh của Vãn Thư hiện lên rõ ràng, nhân lên nhiều lần trên từng mảnh vỡ nhỏ, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng bao vây lấy Tử Kỳ từ mọi phía.
"Tớ đã tin tưởng cậu suốt mười năm qua." Giọng nói của Vãn Thư vang vọng khắp không gian phòng tắm, đầy sự đau đớn, oán hận. "Tớ đã coi cậu như chị em ruột thịt, vậy mà cậu lại nhẫn tâm phản bội tớ như vậy."
"Tớ xin lỗi! Tớ thực sự xin lỗi!" Tử Kỳ khóc lóc, quỳ sụp xuống sàn nhà, không còn sức lực để chống cự trước sự kinh hoàng đang bủa vây mình. "Là do Dịch Phong ép tớ, tớ không có lựa chọn nào khác!"
"Đừng có nói dối nữa!" Giọng nói của Vãn Thư vang lên đầy giận dữ, và ngay lập tức, tất cả những mảnh gương vỡ đồng loạt rung lắc dữ dội, tạo ra một âm thanh chói tai, đinh tai nhức óc. "Chính cậu đã chủ động tìm đến Dịch Phong, đề xuất kế hoạch thâu tóm cổ phần của tớ. Tớ đã nghe được toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người, cậu không thể chối cãi được nữa."
Sự thật bị vạch trần một cách tàn nhẫn ấy khiến Tử Kỳ hoàn toàn suy sụp, không còn có thể tiếp tục che giấu tội lỗi của mình. "Được rồi, đúng vậy, chính tớ đã chủ động đề xuất kế hoạch này! Tớ đã ghen tị với thành công của cậu suốt nhiều năm qua, tớ không thể chịu đựng được việc phải sống dưới cái bóng của cậu mãi mãi!"
Lời thú nhận đầy chân thực ấy, dù xuất phát từ sự sợ hãi cùng cực, cũng đã hé lộ động cơ thực sự đằng sau sự phản bội tàn nhẫn của Tử Kỳ — không chỉ đơn thuần vì tiền bạc, mà còn vì một sự đố kỵ, ghen ghét đã âm ỉ tích tụ suốt nhiều năm tháng tình bạn tưởng chừng như bền chặt.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng tắm bất ngờ tự động mở ra, giải thoát cho Tử Kỳ khỏi không gian kinh hoàng ấy, nhưng khi cô loạng choạng chạy ra ngoài, cô phát hiện, toàn bộ căn hộ của mình đã bị đảo lộn hoàn toàn — đồ đạc bị lật tung, những bức ảnh treo tường đều bị lật úp mặt vào tường, và trên gương lớn tại phòng khách, dòng chữ máu đỏ tươi hiện lên rõ ràng: "Sự thật sẽ được phơi bày."
Hoảng loạn tột độ, Tử Kỳ vơ vội một ít đồ đạc, chạy trốn khỏi căn hộ trong đêm khuya, tìm đến nhà của cha mẹ mình để trú ẩn, nhưng cô không hề biết rằng, những gì cô vừa thú nhận trong phòng tắm đêm đó đã được ghi âm lại một cách kỳ lạ, bí ẩn, và bản ghi âm ấy, không rõ bằng cách nào, đã được gửi trực tiếp đến hộp thư điện tử của Vãn Nhi vào đúng nửa đêm hôm đó.
Sáng hôm sau, khi Vãn Nhi mở email, cô sững sờ khi phát hiện file ghi âm lạ lùng này, được gửi từ chính địa chỉ email của chị gái cô — địa chỉ email mà lẽ ra đã ngừng hoạt động từ lâu. Với đôi tay run rẩy, cô mở file ghi âm, và khi nghe được toàn bộ lời thú nhận của Tử Kỳ, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi, vừa đau đớn trước sự phản bội tàn nhẫn mà chị gái mình đã phải chịu đựng, vừa tràn đầy quyết tâm sẽ đưa bằng chứng quý giá này ra trước công lý.
"Chị đã giúp em có được bằng chứng quan trọng này, đúng không chị?" Vãn Nhi thì thầm, ngước nhìn lên trần nhà như đang cố gắng gửi lời cảm ơn đến linh hồn chị gái mình, dù cô không thể chắc chắn liệu Vãn Thư có thực sự đang lắng nghe hay không.
Với bằng chứng ghi âm đầy sức nặng này, kết hợp cùng những dữ liệu tài chính mà Tử Kiện đã phân tích được, Vãn Nhi quyết định, đã đến lúc phải hành động, đưa toàn bộ vụ việc ra trước pháp luật, dù cô biết, con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy nguy hiểm khi phải đối đầu với một thế lực lớn như Vương Chấn Hào.
"Chúng ta cần phải tìm đến một cơ quan điều tra đáng tin cậy, không bị ảnh hưởng bởi quyền lực, tiền bạc của Vương Chấn Hào." Tử Kiện đề xuất khi Vãn Nhi chia sẻ với anh về bằng chứng mới thu thập được. "Tôi có một người quen làm việc tại Cục Điều tra Tội phạm Kinh tế, người có tiếng là chính trực, không dễ bị mua chuộc. Chúng ta nên tìm đến ông ấy."
Vãn Nhi đồng ý, và ngay trong ngày hôm đó, cả hai người quyết định sắp xếp một cuộc gặp gỡ bí mật với vị điều tra viên đáng tin cậy này, chuẩn bị cho bước đi quan trọng tiếp theo trong hành trình đầy gian nan nhưng cũng vô cùng ý nghĩa để đòi lại công bằng cho Diệp Vãn Thư.
Trước khi cuộc gặp gỡ ấy diễn ra, Vãn Nhi dành một buổi tối để nghe lại toàn bộ bản ghi âm lời thú nhận của Tử Kỳ một lần nữa, cẩn thận ghi chép lại từng chi tiết quan trọng để có thể trình bày một cách logic, thuyết phục nhất trước cơ quan điều tra. Trong lúc nghe lại, cô không khỏi cảm thấy một sự phức tạp trong lòng — dù căm phẫn trước sự phản bội của Tử Kỳ, nhưng cô cũng nhận ra, đằng sau hành vi tàn nhẫn ấy là một câu chuyện về sự đố kỵ, ghen tuông đã âm ỉ tích tụ trong nhiều năm, một bài học đắng cay về mặt tối của tình bạn khi không được xây dựng trên nền tảng của sự chân thành, tôn trọng lẫn nhau.
"Chị Vãn Thư, em không hiểu, làm sao chị có thể tin tưởng một người bạn suốt mười năm mà không hề nhận ra những dấu hiệu bất thường ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài thân thiết ấy." Vãn Nhi thì thầm, ánh mắt cô nhìn vào khung ảnh của chị gái đặt trên bàn làm việc, cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc trước sự thật phũ phàng về bản chất con người mà cô đang dần khám phá ra qua cuộc điều tra này.
Sáng hôm sau, Vãn Nhi cùng Tử Kiện đến văn phòng của Chu Vĩnh Kiệt theo đúng lịch hẹn đã sắp xếp trước đó. Trên đường đi, cả hai không ngừng rà soát lại toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, đảm bảo mọi thứ đều được trình bày một cách rõ ràng, có hệ thống nhất có thể trước vị điều tra viên đầy kinh nghiệm này.
"Chúng ta cần phải trình bày mọi thứ một cách logic, thuyết phục, không được để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể khiến vụ án bị nghi ngờ về tính xác thực." Tử Kiện nhắc nhở, tay anh vẫn không ngừng kiểm tra lại lần cuối những tài liệu quan trọng được sắp xếp gọn gàng trong chiếc cặp da.
Vãn Nhi gật đầu, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần trước cuộc gặp gỡ quan trọng sắp diễn ra, nhận thức rõ ràng, đây sẽ là bước ngoặt quyết định trong toàn bộ hành trình đầy gian nan mà cô đã theo đuổi suốt nhiều tháng qua để đòi lại công lý cho người chị gái yêu quý của mình.