Đêm hôm đó, tại căn hộ sang trọng của Hàn Dịch Phong, những hiện tượng siêu nhiên bắt đầu leo thang đến mức độ khủng khiếp chưa từng có. Anh ta đang cố gắng chợp mắt sau nhiều đêm mất ngủ liên tục vì những cơn ác mộng, nhưng vừa thiếp đi, anh ta đã cảm nhận được một áp lực nặng nề đè lên ngực mình, khiến anh ta khó thở, không thể cử động được toàn thân, một cảm giác bóng đè kinh hoàng mà anh ta chưa từng trải qua trong đời.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê ấy, Dịch Phong mở mắt ra, và trước mặt anh ta, ngay sát giường ngủ, là hình ảnh Vãn Thư đang đứng đó, mái tóc dài xõa rối, gương mặt tái nhợt với những vệt máu khô nơi khóe miệng, đôi mắt trống rỗng nhưng lại chứa đựng một sự oán hận sâu sắc đến rợn người, nhìn thẳng vào anh ta không rời mắt.
"Không... không..." Dịch Phong cố gắng hét lên, nhưng cổ họng anh ta như bị nghẹn cứng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ có thể nằm bất động, bất lực nhìn bóng ma của người mình đã hại chết đang từ từ tiến lại gần hơn.
"Tại sao?" Giọng nói của Vãn Thư vang lên, không phải bằng âm thanh vật lý thông thường, mà dường như trực tiếp vang vọng trong tâm trí của Dịch Phong, đầy sự đau đớn, oán hận. "Tại sao anh lại có thể làm chuyện đó với em?"
"Tôi... tôi xin lỗi..." Dịch Phong cố gắng thều thào, nước mắt lăn dài trên má vì sợ hãi tột độ, dù trong thâm tâm, anh ta vẫn không hoàn toàn chắc chắn liệu đây có phải là một cơn ác mộng, hay là sự thật đáng sợ đang diễn ra trước mắt mình.
Bóng ma của Vãn Thư tiến lại gần hơn nữa, gương mặt cô chỉ còn cách mặt Dịch Phong vài centimet, hơi thở lạnh lẽo như băng phả vào mặt anh ta. "Lời xin lỗi của anh không thể cứu vãn được những gì anh đã gây ra. Anh sẽ phải trả giá, Dịch Phong. Từng người một, tất cả những kẻ đã hại chết em sẽ phải trả giá."
Ngay sau câu nói ấy, một cơn đau dữ dội bùng phát khắp cơ thể Dịch Phong, như thể có hàng nghìn mũi kim đang đâm vào từng thớ thịt, khiến anh ta không thể chịu đựng nổi, bật dậy khỏi giường trong tiếng hét thất thanh, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Khi anh ta hoàn toàn tỉnh táo, căn phòng đã trở lại bình thường, không còn bóng dáng nào của Vãn Thư, nhưng trên tay anh ta, những vết bầm tím kỳ lạ, hình dạng như những ngón tay siết chặt, đã xuất hiện, không thể giải thích được bằng bất kỳ nguyên nhân vật lý thông thường nào.
Hoảng loạn tột độ, Dịch Phong vội vàng gọi điện cho Tử Kỳ, kể lại toàn bộ những gì vừa trải qua, giọng anh ta run rẩy không ngừng. "Tôi nghĩ, cô ấy thực sự đang tìm cách báo thù chúng ta! Đây không còn là ảo giác đơn thuần nữa!"
Tử Kỳ, dù cũng đang trải qua những hiện tượng kỳ lạ tương tự tại nhà mình, vẫn cố gắng giữ vững lý trí, dù giọng cô cũng đầy sự hoảng loạn không kém. "Chúng ta cần phải bình tĩnh, có lẽ, chúng ta nên tìm đến một pháp sư, hoặc một chuyên gia tâm linh nào đó để giải quyết vấn đề này trước khi nó vượt khỏi tầm kiểm soát."
Trong lúc hai kẻ đồng phạm đang hoảng loạn tìm cách đối phó với những hiện tượng siêu nhiên đang bủa vây họ, Vãn Nhi, sau khi tổng hợp toàn bộ tài liệu từ chiếc USB mà Tưởng Bách Hòa đã trao cho, quyết định tìm đến một người bạn cũ, hiện đang làm việc trong lĩnh vực điều tra tài chính, để nhờ hỗ trợ phân tích chuyên sâu.
"Đây là những bằng chứng vô cùng quan trọng, cho thấy một mạng lưới giao dịch tài chính phức tạp, được thiết kế để che giấu danh tính thực sự của những người đứng sau việc thâu tóm cổ phần công ty của chị cậu." Người bạn, tên là Lâm Tử Kiện, nhận định sau khi dành nhiều giờ đồng hồ nghiên cứu kỹ lưỡng dữ liệu trong chiếc USB.
"Cậu có thể xác định được, ai là người thực sự đứng sau quỹ đầu tư Tinh Hà Capital không?" Vãn Nhi hỏi, hy vọng có thể tìm ra được mắt xích quan trọng nhất trong toàn bộ âm mưu này.
Tử Kiện tiếp tục phân tích, lần theo dấu vết của những giao dịch phức tạp, và sau nhiều giờ làm việc miệt mài, cuối cùng cũng phát hiện ra một manh mối quan trọng — một cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại trong nhiều lớp giao dịch trung gian, một doanh nhân có tiếng trong giới kinh doanh công nghệ, người mà không ai ngờ tới lại có liên quan đến vụ việc này — Vương Chấn Hào, chủ tịch của một tập đoàn công nghệ đối thủ trực tiếp với công ty của Vãn Thư.
"Vương Chấn Hào? Tại sao ông ta lại có liên quan đến chuyện này?" Vãn Nhi hỏi, không giấu được sự kinh ngạc trước phát hiện bất ngờ này.
"Có lẽ, ông ta muốn thâu tóm công nghệ độc quyền mà công ty của chị cậu đang sở hữu, nhưng không thể thực hiện việc mua lại một cách công khai, hợp pháp vì những rào cản pháp lý, cạnh tranh. Vì vậy, ông ta đã lên kế hoạch, sử dụng Dịch Phong và Tử Kỳ như những con rối để thực hiện âm mưu thâu tóm bí mật này." Tử Kiện phân tích, giọng anh đầy sự nghiêm túc trước quy mô, mức độ tinh vi của toàn bộ âm mưu.
Thông tin này khiến Vãn Nhi chấn động sâu sắc, nhận ra, cái chết của chị gái cô không đơn thuần chỉ là một vụ phản bội tình cảm, tài chính giữa những người thân thiết, mà là một phần của một âm mưu kinh doanh tàn nhẫn, có quy mô lớn hơn nhiều, với sự tham gia của những thế lực đầy quyền lực trong giới doanh nhân.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa." Tử Kiện cảnh báo. "Nếu Vương Chấn Hào thực sự đứng sau toàn bộ âm mưu này, ông ta chắc chắn sẽ không ngần ngại sử dụng mọi biện pháp cần thiết để bảo vệ bí mật của mình, kể cả những biện pháp cực đoan nhất."
Vãn Nhi gật đầu, hiểu rõ mức độ nguy hiểm của tình huống mà cô đang phải đối mặt, nhưng cô cũng cảm nhận được một sự quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết, thôi thúc cô phải tiếp tục cuộc điều tra này đến cùng, để đòi lại công bằng cho người chị gái đã phải chịu đựng oan khuất tày trời.
Trên đường trở về nhà, Vãn Nhi liên tục cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình, một chiếc xe đen bí ẩn dường như đã bám theo cô suốt quãng đường từ văn phòng của Tử Kiện. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, rẽ vào một vài con phố nhỏ để kiểm tra, và quả thực, chiếc xe ấy vẫn tiếp tục bám theo với một khoảng cách nhất định.
Hoảng sợ, cô nhanh chóng gọi điện cho Tử Kiện, thông báo về tình huống đáng ngờ này. "Tôi nghĩ, có người đang theo dõi tôi, một chiếc xe đen đã bám theo tôi từ nãy đến giờ."
"Cô hãy bình tĩnh, tìm đến khu vực đông người, có camera an ninh, tôi sẽ đến đón cô ngay lập tức." Tử Kiện đáp, giọng anh đầy sự lo lắng nhưng cũng cố gắng trấn an cô.
Vãn Nhi làm theo lời khuyên, nhanh chóng tìm đến một trung tâm thương mại đông đúc gần đó, hòa mình vào dòng người qua lại để tránh khỏi sự truy đuổi của chiếc xe bí ẩn. Khi Tử Kiện đến đón cô sau đó ít lâu, cả hai đều nhận thức rõ ràng hơn về mức độ nguy hiểm thực sự của cuộc điều tra mà họ đang thực hiện, đồng thời cũng củng cố thêm quyết tâm phải nhanh chóng tìm ra đầy đủ bằng chứng để có thể đưa vụ việc ra ánh sáng trước khi có bất kỳ điều gì tồi tệ hơn có thể xảy ra.
Đêm đó, để đảm bảo an toàn, Tử Kiện đề nghị Vãn Nhi tạm thời chuyển đến ở cùng anh tại một căn hộ nhỏ mà anh đang thuê, tránh xa khỏi nơi cư trú quen thuộc mà những kẻ theo dõi có thể đã nắm được thông tin. "Tôi nghĩ, cô nên tạm thời rời khỏi nhà mình một thời gian, ít nhất là cho đến khi chúng ta hoàn tất được cuộc điều tra này." Anh nói, ánh mắt đầy sự lo lắng chân thành dành cho sự an toàn của cô.
Vãn Nhi, dù ban đầu có phần ngại ngùng trước đề nghị này, nhưng cũng nhận ra tính hợp lý, cần thiết của nó trong bối cảnh nguy hiểm hiện tại. "Cảm ơn anh, vì đã luôn quan tâm, hỗ trợ tôi trong suốt hành trình đầy khó khăn này." Cô nói, cảm nhận được một sự tin tưởng, gắn kết ngày càng sâu sắc hơn đối với người đồng hành đáng tin cậy này.
"Chúng ta đang cùng nhau chiến đấu vì công lý, đó là điều tôi nên làm." Tử Kiện đáp, một nụ cười ấm áp thoáng qua trên gương mặt anh, dù cả hai đều hiểu rõ, phía trước vẫn còn không ít thử thách nguy hiểm đang chờ đợi trong hành trình tìm kiếm sự thật này.