Văn phòng luật sư Tưởng Bách Hòa tọa lạc trên tầng mười lăm của một tòa nhà văn phòng cao cấp giữa trung tâm thành phố, nơi Vãn Nhi tìm đến với hy vọng có thể tìm hiểu thêm về những vấn đề pháp lý mà chị gái cô đã âm thầm giải quyết trước khi qua đời. Nhưng khi cô đến nơi, cô được thông báo, vị luật sư Tưởng Bách Hòa đã đột ngột nghỉ việc, rời khỏi công ty chỉ hai ngày sau cái chết của Vãn Thư, không để lại bất kỳ thông tin liên lạc nào.
"Đây quả thực là một sự trùng hợp đáng ngờ." Vãn Nhi thầm nghĩ, quyết tâm phải tìm ra được vị luật sư bí ẩn này bằng mọi giá. Cô dành nhiều ngày liền để dò hỏi, tìm kiếm thông tin qua các mối quan hệ, cuối cùng cũng tìm được manh mối về nơi ở hiện tại của ông — một căn hộ nhỏ tại một khu dân cư bình dân, cách xa hẳn khỏi khu vực trung tâm thành phố sầm uất mà ông từng làm việc.
Khi Vãn Nhi tìm đến gõ cửa căn hộ ấy, một người đàn ông trung niên, gương mặt hốc hác, đầy vẻ lo lắng, sợ hãi mở cửa, ánh mắt ông ta liên tục quét ra phía sau lưng Vãn Nhi như đang kiểm tra xem có ai theo dõi cô hay không.
"Cô là ai? Tại sao lại tìm đến đây?" Ông hỏi, giọng đầy sự cảnh giác.
"Cháu là Diệp Vãn Nhi, em gái của Diệp Vãn Thư. Cháu cần nói chuyện với chú về những gì chú biết liên quan đến cái chết của chị cháu." Vãn Nhi đáp, cố gắng thể hiện sự chân thành, tin cậy để thuyết phục vị luật sư đang đầy hoài nghi này.
Nghe đến cái tên Diệp Vãn Thư, gương mặt Tưởng Bách Hòa biến sắc rõ rệt, ông ta nhìn quanh một lần nữa trước khi vội vàng kéo Vãn Nhi vào trong căn hộ, đóng sập cửa lại, cài chặt tất cả các loại khóa như đang cực kỳ lo sợ điều gì đó.
"Tôi đã biết, sớm muộn gì cũng có người tìm đến hỏi về chuyện này." Ông nói, giọng ông run rẩy, tay ông rót cho Vãn Nhi một cốc nước, chính bản thân ông cũng không giấu được sự lo lắng khi ngồi xuống đối diện với cô.
"Chú biết những gì về cái chết của chị cháu? Xin chú hãy nói cho cháu biết sự thật." Vãn Nhi thúc giục, ánh mắt cô đầy sự khẩn thiết.
Tưởng Bách Hòa trầm ngâm một lúc lâu, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội trước khi quyết định. "Được, tôi sẽ nói cho cô biết, dù điều này có thể khiến tính mạng tôi gặp nguy hiểm. Chị gái cô, Diệp Vãn Thư, đã tìm đến tôi khoảng một tháng trước khi qua đời, nhờ tôi soạn thảo một bản di chúc mới, đồng thời cũng nhờ tôi điều tra về những giao dịch tài chính đáng ngờ mà cô ấy phát hiện được trong công ty."
"Những giao dịch đáng ngờ gì ạ?" Vãn Nhi hỏi, tim cô đập nhanh hơn khi cảm nhận được, mình đang tiến gần hơn đến sự thật.
"Tôi phát hiện ra, Hàn Dịch Phong và Chu Tử Kỳ đã âm thầm chuyển nhượng một phần cổ phần công ty cho một bên thứ ba thông qua một loạt các giao dịch phức tạp, được thiết kế để che giấu dấu vết. Khi tôi trình bày phát hiện này cho Vãn Thư, cô ấy vô cùng sốc, không thể tin được, hai người mình tin tưởng nhất lại có thể phản bội mình như vậy." Tưởng Bách Hòa kể lại, giọng ông đầy sự căng thẳng.
"Vậy tại sao chú lại đột ngột nghỉ việc, biến mất ngay sau khi chị cháu qua đời?" Vãn Nhi hỏi, linh cảm được, đây chính là phần quan trọng nhất của câu chuyện.
"Vì tôi nhận được lời đe dọa." Tưởng Bách Hòa đáp, giọng ông run lên vì sợ hãi. "Ngay sau khi Vãn Thư qua đời, tôi nhận được một cuộc gọi nặc danh, cảnh báo tôi phải giữ im lặng về những gì tôi biết, nếu không, tôi cùng gia đình sẽ phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng. Tôi sợ hãi đến mức phải bỏ trốn, thay đổi chỗ ở, cắt đứt mọi liên lạc với công ty cũ."
Thông tin này khiến Vãn Nhi càng thêm tin chắc, cái chết của chị gái cô hoàn toàn không phải là một vụ tự tử đơn thuần, mà là kết quả của một âm mưu tàn nhẫn, có tổ chức, với sự tham gia của không chỉ Hàn Dịch Phong và Chu Tử Kỳ, mà có thể còn liên quan đến những thế lực khác đứng sau, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để bảo vệ bí mật của mình.
"Chú có giữ được bất kỳ bằng chứng nào về những giao dịch đáng ngờ ấy không?" Vãn Nhi hỏi, hy vọng có thể tìm được manh mối cụ thể để đưa vụ việc ra ánh sáng.
Tưởng Bách Hòa do dự một lúc, rồi đứng dậy, đi đến một góc phòng, lấy ra một chiếc USB nhỏ được giấu kỹ dưới đáy một chiếc hộp gỗ cũ. "Đây là toàn bộ tài liệu tôi đã thu thập được, tôi giữ lại như một biện pháp phòng thân, nếu có chuyện gì xảy ra với tôi. Tôi trao lại cho cô, hy vọng cô có thể tìm cách sử dụng nó để đòi lại công bằng cho chị gái mình, nhưng xin cô hãy vô cùng cẩn trọng, những kẻ đứng sau vụ việc này rất nguy hiểm."
Vãn Nhi nhận lấy chiếc USB, cảm ơn vị luật sư dũng cảm đã sẵn sàng chia sẻ sự thật dù phải đối mặt với nguy hiểm. Trước khi rời đi, cô không quên hỏi thêm một câu hỏi quan trọng. "Chú có biết, ai là bên thứ ba đã nhận chuyển nhượng cổ phần từ Dịch Phong và Tử Kỳ không?"
"Tôi chỉ biết đó là một quỹ đầu tư có tên Tinh Hà Capital, nhưng tôi không thể xác định được ai là người thực sự đứng sau quỹ đầu tư này, vì hồ sơ pháp lý được thiết kế vô cùng tinh vi để che giấu danh tính thực sự của các cổ đông chính." Tưởng Bách Hòa đáp, ánh mắt ông đầy sự lo lắng khi nhắc đến cái tên bí ẩn này.
Trên đường trở về, Vãn Nhi không thể ngừng suy nghĩ về những thông tin vừa thu thập được, nhận ra, vụ việc này có quy mô lớn hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng ban đầu. Cô quyết định, cần phải tìm đến sự trợ giúp của một người có chuyên môn về điều tra tài chính, pháp lý để có thể phân tích toàn bộ dữ liệu trong chiếc USB một cách chính xác, hiệu quả nhất.
Trong lúc đó, tại một căn phòng bí mật khác của thành phố, một người đàn ông lớn tuổi, ăn mặc sang trọng, đang theo dõi qua màn hình giám sát cảnh Vãn Nhi rời khỏi căn hộ của Tưởng Bách Hòa, ánh mắt ông ta đầy sự lạnh lùng, tính toán.
"Có vẻ như, cô em gái này đang tìm hiểu sâu hơn những gì chúng ta mong muốn." Ông ta nói với một người trợ lý đứng cạnh, giọng ông đầy sự đe dọa ngầm. "Chúng ta cần phải có biện pháp xử lý thích hợp trước khi cô ta phát hiện ra quá nhiều điều không nên biết."
"Thưa ngài, ngài muốn tôi thực hiện phương án nào? Chúng ta có thể gây áp lực tài chính lên cô ta, hoặc nếu cần thiết, có thể tính đến những biện pháp mạnh hơn." Người trợ lý hỏi, giọng anh ta lạnh lùng, không hề có chút do dự nào trước khả năng phải thực hiện những hành vi tàn nhẫn khác.
Vương Chấn Hào, vì đó chính là ông, trầm ngâm suy nghĩ một lúc trước khi đáp. "Chưa cần phải làm gì quá cực đoan lúc này. Trước tiên, hãy cho người theo dõi sát sao mọi động thái của cô ta, đồng thời tìm cách gây sức ép lên Tưởng Bách Hòa, đảm bảo lão ta không dám tiết lộ thêm bất kỳ thông tin nào khác."
"Vâng, thưa ngài." Người trợ lý đáp, cúi đầu rời khỏi phòng để thực hiện chỉ thị.
Còn lại một mình, Vương Chấn Hào ngồi xuống chiếc ghế da sang trọng, nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng về phía thành phố lấp lánh ánh đèn đêm, trong lòng ông không hề có chút cảm giác tội lỗi nào trước những gì mình đã gây ra, chỉ có sự lo lắng thuần túy về việc âm mưu của mình có thể bị bại lộ, đe dọa đến toàn bộ đế chế kinh doanh mà ông đã dày công xây dựng suốt hàng chục năm qua. Ông hoàn toàn không hề hay biết rằng, chính sự tàn nhẫn, lạnh lùng ấy sẽ sớm phải đối mặt với một thế lực còn đáng sợ hơn nhiều so với bất kỳ đối thủ kinh doanh nào mà ông từng gặp phải trong suốt sự nghiệp của mình.
Trong lúc đó, tại nhà riêng, Vãn Nhi nhờ Tử Kiện tra cứu biển số xe mờ nhạt mà cô đã thu thập được từ đoạn camera an ninh. Sau nhiều giờ tìm kiếm, đối chiếu qua các cơ sở dữ liệu công khai, Tử Kiện cuối cùng cũng xác định được, chiếc xe ấy thuộc quyền sở hữu của một công ty con nằm trong hệ sinh thái kinh doanh khổng lồ của Tập đoàn Chấn Hào, do chính Vương Chấn Hào làm chủ tịch.
"Đây rồi, chúng ta đã tìm ra được manh mối quan trọng nhất." Tử Kiện nói, giọng anh đầy sự phấn khích khi nhìn thấy kết quả tra cứu hiện lên trên màn hình máy tính. "Vương Chấn Hào là một trong những đối thủ cạnh tranh trực tiếp lớn nhất trong lĩnh vực công nghệ với công ty của chị cậu, điều này càng củng cố thêm động cơ khả dĩ cho việc ông ta muốn thâu tóm công nghệ độc quyền mà công ty cậu đang nắm giữ."
Vãn Nhi cảm nhận được một sự pha trộn phức tạp giữa sự phấn khích trước bước tiến quan trọng trong cuộc điều tra, và nỗi sợ hãi khi nhận ra, đối thủ mà cô đang phải đối mặt có tầm ảnh hưởng, quyền lực lớn hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng ban đầu.