Trong những ngày tiếp theo, Hàn Dịch Phong bắt đầu bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng kinh hoàng, lặp đi lặp lại mỗi đêm với cùng một nội dung — anh ta nhìn thấy Vãn Thư đứng trên ban công căn hộ, quay lại nhìn anh ta với ánh mắt đầy oán hận trước khi ngã xuống, và trong giấc mơ, chính tay anh ta là người đã đẩy cô xuống, dù trong thực tế, chính hắn đã thuê một kẻ khác thực hiện hành vi tàn ác này.
"Không... không phải tôi!" Dịch Phong hét lên, bật dậy giữa đêm khuya, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên trán, cả người run rẩy trong nỗi sợ hãi tột độ. Đây đã là đêm thứ năm liên tiếp anh ta gặp phải cơn ác mộng giống hệt nhau, mỗi lần lại chân thực, đáng sợ hơn lần trước.
Anh ta với tay bật đèn ngủ, nhưng ánh sáng không thể xua tan được cảm giác lạnh lẽo, rợn người đang bao trùm lấy căn phòng. Trong ánh sáng mờ nhạt, anh ta thoáng thấy một cái bóng di chuyển nhanh qua góc phòng, biến mất ngay khi anh ta định thần nhìn kỹ lại.
"Ai đó?" Anh ta hỏi, giọng run rẩy, tay nắm chặt lấy chăn như một sự bảo vệ vô nghĩa trước những gì đang xảy ra mà lý trí của anh ta không thể lý giải được.
Không có tiếng đáp lại, nhưng nhiệt độ trong phòng dường như giảm xuống đột ngột, hơi thở của Dịch Phong bắt đầu tạo thành những làn khói trắng mờ trong không khí lạnh lẽo bất thường, dù hệ thống điều hòa của căn hộ vẫn đang duy trì ở mức nhiệt độ bình thường như mọi khi.
Trong lúc đó, tại căn hộ khác của Chu Tử Kỳ, những hiện tượng kỳ lạ tương tự cũng bắt đầu xảy ra. Cô tỉnh dậy giữa đêm vì cảm giác có ai đó đang ngồi ở cuối giường, nhìn chằm chằm vào mình trong bóng tối. Khi cô bật đèn lên, không có ai ở đó, nhưng tấm chăn ở vị trí đó lại có một vết lõm rõ ràng, như thể vừa có ai đó ngồi lên.
"Đừng có dọa tôi như vậy!" Tử Kỳ hét lên trong bóng tối, cố gắng tự trấn an bản thân rằng, đây chỉ là những ảo giác do stress, tội lỗi tích tụ trong lòng gây ra, không phải là điều gì siêu nhiên thực sự.
Nhưng những hiện tượng kỳ lạ ngày càng gia tăng về tần suất, mức độ nghiêm trọng. Tại văn phòng làm việc, Tử Kỳ bắt đầu nhận được những email lạ được gửi từ chính tài khoản email của Vãn Thư — tài khoản mà lẽ ra đã bị vô hiệu hóa sau khi chủ nhân của nó qua đời — với nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng chữ đơn giản nhưng đầy ám ảnh: "Tôi biết các người đã làm gì."
"Đây chắc chắn là trò đùa ác ý của ai đó, có thể là hacker đã xâm nhập vào hệ thống email cũ của cô ấy." Tử Kỳ cố gắng tự thuyết phục bản thân, nhưng tay cô vẫn run rẩy khi xóa email ấy đi, dù trong lòng, một nỗi sợ hãi sâu sắc đang dần lớn lên không thể kiểm soát được.
Cô quyết định gọi điện cho Hàn Dịch Phong để chia sẻ về những gì đang xảy ra, hy vọng tìm được sự trấn an từ đồng phạm của mình. "Anh có gặp phải những hiện tượng kỳ lạ nào gần đây không? Tôi cứ cảm thấy như Vãn Thư đang... đang cố gắng liên lạc với chúng ta từ cõi âm vậy."
Dịch Phong, giọng anh ta cũng đầy sự lo lắng không kém, thừa nhận về những cơn ác mộng, những hiện tượng bất thường mà anh ta đã trải qua trong suốt tuần qua. "Tôi nghĩ, có lẽ, chúng ta chỉ đang quá căng thẳng, tội lỗi thôi. Chúng ta cần phải bình tĩnh lại, đừng để những ảo giác này ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp quản công ty."
Nhưng ngay sau cuộc gọi ấy, khi Tử Kỳ bước vào phòng tắm để rửa mặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, cô nhìn vào gương và chết lặng — thay vì hình ảnh phản chiếu của chính mình, cô nhìn thấy gương mặt của Vãn Thư, tái nhợt, đôi mắt trống rỗng nhưng đầy oán hận, đang nhìn thẳng vào cô từ trong gương.
"Á á á!" Tử Kỳ hét lên thất thanh, lùi lại, va vào tường phía sau, ngã sõng soài xuống sàn nhà. Khi cô run rẩy nhìn lại vào gương, hình ảnh ấy đã biến mất, chỉ còn lại phản chiếu bình thường của chính cô, gương mặt tái mét, đầy sợ hãi.
Cô vội vàng bò ra khỏi phòng tắm, không dám ở lại thêm một giây phút nào, gọi điện ngay cho Dịch Phong trong tình trạng hoảng loạn tột độ. "Tôi vừa nhìn thấy cô ấy! Trong gương! Vãn Thư đang tìm cách báo thù chúng ta, tôi chắc chắn đấy!"
"Bình tĩnh lại, Tử Kỳ, đó chỉ là ảo giác do tâm lý tội lỗi của cô thôi." Dịch Phong cố gắng trấn an, dù giọng anh ta cũng không giấu được sự run rẩy, lo lắng của chính mình.
Trong khi đó, Vãn Nhi, sau khi phát hiện được cuốn nhật ký bí mật của chị gái, đã bắt đầu tiến hành điều tra một cách âm thầm, cẩn trọng. Cô tìm đến gặp một vài đồng nghiệp cũ của Vãn Thư tại công ty khởi nghiệp, cố gắng thu thập thêm thông tin về những bất thường trong hoạt động kinh doanh trước khi chị gái cô qua đời.
"Chị Vãn Thư gần đây có tỏ ra lo lắng, căng thẳng về điều gì đặc biệt không?" Vãn Nhi hỏi một nữ đồng nghiệp thân thiết của Vãn Thư, người đã đồng ý gặp gỡ cô tại một quán cà phê yên tĩnh.
"Có, chị ấy gần đây thường xuyên phải họp kín với luật sư riêng, nhưng không tiết lộ cụ thể nội dung công việc cho bất kỳ ai trong công ty biết." Người đồng nghiệp đáp, giọng cô đầy sự thận trọng. "Chị Vãn Thư cũng từng nói với tôi, chị cảm thấy có điều gì đó không ổn trong mối quan hệ hợp tác với một số cổ đông lớn của công ty, nhưng chưa kịp làm rõ thì đã xảy ra chuyện."
Thông tin này càng củng cố thêm nghi ngờ của Vãn Nhi về một âm mưu có tổ chức, phức tạp đằng sau cái chết của chị gái mình. Cô quyết định tìm đến vị luật sư riêng mà đồng nghiệp đã nhắc đến, hy vọng có thể tìm ra thêm những bằng chứng quan trọng để làm sáng tỏ toàn bộ sự thật.
Trước khi rời khỏi quán cà phê, người đồng nghiệp còn chia sẻ thêm một chi tiết quan trọng khác. "Có một điều nữa mà tôi nghĩ cô nên biết. Vài ngày trước khi chị Vãn Thư qua đời, tôi thấy chị ấy có một cuộc gặp gỡ căng thẳng với một người đàn ông lạ mặt tại văn phòng, sau giờ làm việc. Tôi không biết người đó là ai, nhưng qua cửa kính, tôi thấy chị ấy có vẻ rất tức giận, thậm chí còn đập bàn trong cuộc trò chuyện đó."
"Chị có thể mô tả lại ngoại hình của người đàn ông ấy không?" Vãn Nhi hỏi, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất có thể trở thành manh mối quan trọng.
"Ông ta khá lớn tuổi, ăn mặc rất sang trọng, đi cùng với một chiếc xe hơi đắt tiền có tài xế riêng. Tôi nhớ, trên cửa xe có in một biểu tượng nhỏ, hình như là logo của một tập đoàn công nghệ nào đó, nhưng tôi không nhớ rõ chi tiết." Người đồng nghiệp cố gắng hồi tưởng lại, dù ký ức của cô cũng chỉ còn mơ hồ sau nhiều tuần trôi qua.
Chi tiết này, dù còn khá mơ hồ, nhưng cũng là một mảnh ghép quan trọng khác trong bức tranh tổng thể mà Vãn Nhi đang cố gắng ghép nối lại, giúp cô nhận ra, có lẽ, còn có một nhân vật thứ ba, một thế lực đứng sau hậu trường mà cô chưa từng nghĩ tới, đóng vai trò quan trọng trong toàn bộ âm mưu tàn nhẫn này.
Sau khi chia tay người đồng nghiệp, Vãn Nhi quyết định ghé qua trụ sở công ty cũ của chị gái, hy vọng có thể xin phép xem lại hệ thống camera an ninh nội bộ, may ra có thể ghi lại được hình ảnh của người đàn ông bí ẩn cùng chiếc xe sang trọng mà đồng nghiệp đã mô tả. Bộ phận an ninh của công ty, dù ban đầu có phần do dự, nhưng sau khi biết Vãn Nhi là em gái của cố CEO Diệp Vãn Thư, đã đồng ý hỗ trợ cô truy xuất lại dữ liệu camera của khoảng thời gian mà cô yêu cầu.
Sau nhiều giờ đồng hồ tua đi tua lại những đoạn băng ghi hình cũ, cuối cùng, Vãn Nhi cũng tìm thấy đoạn video ghi lại khoảnh khắc chiếc xe sang trọng ấy đỗ trước cổng công ty, và dù hình ảnh có phần mờ nhòe do khoảng cách xa, cô vẫn có thể nhận ra một phần biển số xe, đủ để làm cơ sở tra cứu thêm thông tin.
"Đây chính là manh mối quan trọng mà mình cần." Cô thì thầm, chụp lại màn hình, ghi chú cẩn thận biển số xe mờ nhạt ấy vào cuốn sổ tay của mình, cảm nhận được, cuộc điều tra của cô đang dần tiến gần hơn đến sự thật, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, bí ẩn cần phải khám phá.