Vãn Nhi đứng bất động trong bóng tối tuyệt đối của căn hộ, tim cô đập dồn dập, hơi thở gấp gáp khi cảm nhận được luồng khí lạnh buốt vẫn còn quẩn quanh đâu đó trong không gian chật hẹp này. Cô run rẩy lấy điện thoại ra, bật đèn pin, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi những góc tối trong căn phòng khách rộng lớn, nơi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn như ngày chị gái cô còn sống, chỉ có một lớp bụi mỏng phủ lên các bề mặt sau nhiều ngày không có ai lui tới.
"Có ai ở đây không?" Cô hỏi, giọng cô run rẩy vang vọng trong không gian im lặng đến đáng sợ.
Không có tiếng đáp lại, nhưng Vãn Nhi vẫn cảm nhận được một sự hiện diện nào đó, một cảm giác bị theo dõi mà cô không thể lý giải bằng bất kỳ logic thông thường nào. Cô quyết định tiến vào phòng ngủ của chị gái, nơi cô hy vọng có thể tìm được thêm manh mối về những gì đã thực sự xảy ra trong đêm định mệnh ấy.
Trong phòng ngủ, mọi thứ vẫn được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp như thói quen thường ngày của Vãn Thư, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của sự hoảng loạn, tuyệt vọng mà người ta thường liên tưởng đến trước một vụ tự tử. Vãn Nhi cẩn thận lục soát chiếc bàn làm việc nhỏ đặt cạnh cửa sổ, nơi chị gái cô thường ngồi làm việc mỗi khi mang công việc về nhà.
Trong ngăn kéo dưới cùng, được khóa cẩn thận bằng một ổ khóa nhỏ, Vãn Nhi tìm thấy một cuốn sổ tay bọc da đã cũ, cùng với một chiếc chìa khóa nhỏ được giấu kỹ dưới đáy ngăn kéo phía trên. Cô run rẩy mở khóa, lật giở từng trang giấy, và những gì cô đọc được khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
Đây là cuốn nhật ký bí mật của Vãn Thư, ghi chép lại những nghi ngờ, lo lắng của cô trong suốt vài tháng gần đây về những dấu hiệu bất thường trong công việc kinh doanh, về sự thay đổi trong thái độ của cả Hàn Dịch Phong lẫn Chu Tử Kỳ.
"Ngày 15 tháng trước: Hôm nay, tôi tình cờ phát hiện, Tử Kỳ đã có một cuộc gặp bí mật với luật sư riêng của Dịch Phong mà không hề nói cho tôi biết. Tôi không hiểu tại sao họ lại cần phải giữ bí mật với tôi về điều này."
"Ngày 20 tháng trước: Dịch Phong dạo này có vẻ né tránh những cuộc trò chuyện liên quan đến kế hoạch tương lai của công ty sau khi chúng tôi kết hôn. Anh ấy luôn tìm cách lảng tránh chủ đề này một cách kỳ lạ."
"Ngày 25 tháng trước: Tôi bắt đầu nghi ngờ, có điều gì đó không ổn đang diễn ra sau lưng tôi. Nhưng tôi không dám tin rằng, hai người mình tin tưởng nhất lại có thể phản bội mình."
Đọc đến đây, Vãn Nhi không kìm được nước mắt, nhận ra, chị gái cô đã linh cảm được sự phản bội này từ trước, nhưng vẫn cố gắng tự thuyết phục bản thân tin tưởng vào những người thân thiết nhất, cho đến khi sự thật phũ phàng cuối cùng cũng được phơi bày trong đêm định mệnh ấy.
Đúng lúc Vãn Nhi đang chăm chú đọc những trang nhật ký cuối cùng, một tiếng động lạ vang lên từ phía phòng tắm liền kề, như tiếng nước nhỏ giọt đều đặn xuống bồn rửa mặt. Cô giật mình, ánh đèn pin từ điện thoại run rẩy chiếu về phía cánh cửa phòng tắm đang khép hờ.
"Có ai ở trong đó không?" Cô hỏi, giọng cô đầy sự sợ hãi nhưng cũng không thể kìm nén được sự tò mò, thôi thúc cô phải tìm hiểu rõ ràng.
Vãn Nhi từ từ tiến đến, đẩy nhẹ cánh cửa phòng tắm, và trong ánh sáng mờ nhạt từ điện thoại, cô nhìn thấy, trên tấm gương lớn phía trên bồn rửa mặt, xuất hiện những vệt hơi nước ngưng tụ kỳ lạ, tạo thành những đường nét mơ hồ nhưng có thể nhận ra được — dường như là những chữ viết tay nguệch ngoạc.
Cô tiến lại gần hơn, cố gắng đọc rõ những gì được viết trên mặt gương mờ hơi nước ấy, và tim cô như ngừng đập khi nhận ra, đó chính xác là nét chữ quen thuộc của chị gái mình, viết nên hai chữ đơn giản nhưng đầy ám ảnh: "Không phải."
"Chị Vãn Thư..." Vãn Nhi thì thầm, nước mắt lăn dài trên má, tay cô run rẩy đưa lên chạm vào mặt gương lạnh lẽo. "Chị đang cố nói cho em biết, chị không tự tử phải không? Có ai đó đã hại chị đúng không?"
Đúng lúc đó, ánh đèn trong phòng tắm bất ngờ bật sáng trở lại, dù trước đó, Vãn Nhi chắc chắn nguồn điện của căn hộ đã bị ngắt hoàn toàn theo lệnh của gia đình sau khi Vãn Thư qua đời. Ánh sáng chói lòa khiến cô phải nhắm mắt lại trong giây lát, và khi mở mắt ra, những chữ viết trên gương đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của chính cô, gương mặt tái nhợt, đầy sợ hãi nhưng cũng tràn ngập một quyết tâm mới mẻ.
Vãn Nhi vội vàng rời khỏi căn hộ, mang theo cuốn nhật ký quý giá của chị gái, quyết tâm sẽ tự mình điều tra đến cùng sự thật đằng sau cái chết đầy uẩn khúc này, dù cô biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy nguy hiểm, đặc biệt là khi những kẻ đứng sau âm mưu này rõ ràng sở hữu quyền lực, tài chính, các mối quan hệ đủ mạnh để có thể dàn dựng một vụ tự tử hoàn hảo, qua mặt được cả cơ quan điều tra chính thức.
Trên đường trở về nhà, Vãn Nhi liên tục cảm nhận được một sự hiện diện vô hình đang dõi theo mình, không phải với ý định đe dọa, mà dường như đang cố gắng bảo vệ, dẫn dắt cô đi đúng hướng trong hành trình tìm kiếm công lý này. Cô nhìn vào gương chiếu hậu của chiếc xe taxi đang chở mình, và trong một khoảnh khắc thoáng qua, cô tưởng như nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của chị gái mình đang ngồi ở ghế sau, nhưng khi cô quay đầu lại nhìn trực tiếp, băng ghế sau hoàn toàn trống rỗng.
"Chị sẽ luôn ở bên cạnh, giúp đỡ em, đúng không chị?" Vãn Nhi thì thầm, nắm chặt cuốn nhật ký trong lòng, một niềm tin mãnh liệt dần hình thành trong lòng cô rằng, dù chị gái cô đã ra đi, nhưng linh hồn cô vẫn đang âm thầm dõi theo, hỗ trợ cô trong hành trình đầy nguy hiểm phía trước để đưa những kẻ đã gây ra tội ác này ra trước ánh sáng công lý.
Đêm đó, tại căn hộ sang trọng của mình, Hàn Dịch Phong đang ngồi một mình trong phòng làm việc, tay cầm ly rượu whisky, cố gắng xua tan cảm giác bất an kỳ lạ đã ám ảnh anh ta suốt mấy ngày qua kể từ sau cái chết của Vãn Thư. Đột nhiên, ánh đèn trong phòng bắt đầu nhấp nháy dữ dội, và trong gương phản chiếu trên tủ rượu, anh ta thoáng thấy một bóng người quen thuộc đứng sau lưng mình, gương mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào anh ta đầy oán hận.
"Vãn... Vãn Thư?" Dịch Phong lắp bắp, quay phắt người lại, nhưng phía sau anh ta hoàn toàn không có ai, chỉ có không gian trống rỗng của căn phòng làm việc quen thuộc. Anh ta thở hổn hển, tim đập thình thịch, tự trấn an bản thân rằng, đó chỉ là ảo giác do căng thẳng, mệt mỏi gây ra. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi sợ hãi mơ hồ, khó tả bắt đầu len lỏi, báo hiệu rằng, những gì anh ta và Tử Kỳ đã gây ra, có lẽ sẽ không dễ dàng được che giấu mãi mãi.
Đêm hôm đó, Dịch Phong quyết định không ngủ trong phòng ngủ chính như thường lệ, mà chuyển sang phòng khách, bật toàn bộ đèn sáng trưng, hy vọng ánh sáng có thể xua tan đi cảm giác bất an đang ám ảnh anh ta. Nhưng ngay cả khi đã cố gắng hết sức để giữ tỉnh táo, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng kéo đến, và anh ta thiếp đi trên chiếc sofa da đắt tiền.
Trong giấc ngủ chập chờn ấy, Dịch Phong mơ thấy mình đang đứng trên chính ban công căn hộ của Vãn Thư, nhìn xuống khoảng không mênh mông bên dưới. Một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai anh ta từ phía sau, và khi anh ta quay lại, gương mặt của Vãn Thư hiện ra ngay trước mắt, đôi mắt cô đẫm lệ nhưng cũng đầy sự thất vọng, đau đớn.
"Tại sao, Dịch Phong? Chúng ta đã yêu nhau, đã lên kế hoạch cho một tương lai chung, tại sao anh lại có thể phản bội em tàn nhẫn đến vậy?" Giọng nói của cô vang lên trong giấc mơ, không phải với sự giận dữ, mà là một nỗi đau đớn sâu sắc khiến trái tim Dịch Phong, dù đã chai sạn vì lòng tham, cũng không khỏi cảm thấy nhói buốt.
Anh ta giật mình tỉnh dậy giữa đêm, mồ hôi lạnh túa ra khắp người, nhận ra, những cơn ác mộng này không đơn thuần chỉ là sản phẩm của tâm lý tội lỗi, mà dường như mang theo một sức mạnh nào đó vượt ngoài khả năng lý giải của khoa học, logic thông thường mà anh ta vẫn luôn tin tưởng.
Sáng hôm sau, Dịch Phong quyết định đến gặp một người bạn cũ làm việc trong ngành tâm lý học, hy vọng có thể tìm được lời giải thích hợp lý cho những hiện tượng kỳ lạ đang xảy ra với mình. "Cậu nghĩ, những cơn ác mộng lặp đi lặp lại như vậy có thể là dấu hiệu của bệnh lý tâm thần nghiêm trọng không?" Anh ta hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể để không tiết lộ quá nhiều về nguyên nhân thực sự đằng sau nỗi ám ảnh của mình.
Người bạn, sau khi lắng nghe mô tả sơ lược về các triệu chứng, đưa ra nhận định. "Nghe có vẻ giống như hội chứng căng thẳng sau sang chấn, thường xảy ra sau khi một người trải qua một sự kiện đau buồn hoặc cảm giác tội lỗi sâu sắc nào đó. Cậu có đang phải đối mặt với áp lực tâm lý nào đặc biệt gần đây không?"
Câu hỏi ấy khiến Dịch Phong không khỏi giật mình, nhận ra, ngay cả khi cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khoa học, những gì anh ta đang trải qua vẫn không thể tách rời khỏi tội lỗi mà anh ta đã gây ra. Anh ta từ chối trả lời trực tiếp, viện cớ có việc bận, rời khỏi cuộc gặp gỡ trong tâm trạng còn hoang mang hơn trước, khi nhận ra, dù là do nguyên nhân tâm lý hay siêu nhiên, những cơn ác mộng ấy đều xuất phát từ chính tội ác mà anh ta không thể nào trốn tránh được.