Ba tháng sau đêm định mệnh ấy, phiên tòa xét xử Vương Chấn Hào, Hàn Dịch Phong cùng Chu Tử Kỳ chính thức diễn ra, thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận cùng giới truyền thông, khi toàn bộ những tình tiết ly kỳ, phức tạp của vụ án dần dần được phơi bày trước công chúng. Với đầy đủ bằng chứng vững chắc — từ dữ liệu tài chính, bản ghi âm thú nhận, cho đến lời khai của chính những kẻ liên quan trong đêm nghi lễ trừ tà đầy kinh hoàng ấy — cả ba đều phải nhận những bản án nghiêm khắc, tương xứng với mức độ nghiêm trọng của tội ác mà họ đã gây ra.
Vương Chấn Hào, với vai trò chủ mưu, phải chịu mức án tù chung thân vì tội giết người có chủ đích, đồng thời phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ cho gia đình Diệp Vãn Thư. Hàn Dịch Phong, người trực tiếp thuê kẻ sát nhân thực hiện hành vi tàn ác, cũng phải nhận mức án tù dài hạn tương tự. Chu Tử Kỳ, dù có phần được khoan hồng nhờ vào việc hợp tác tích cực trong quá trình điều tra sau này, nhưng vẫn phải đối mặt với nhiều năm tù giam vì vai trò đồng phạm của mình trong toàn bộ âm mưu.
Sau khi phiên tòa kết thúc, Vãn Nhi đứng trước mộ phần của chị gái, đặt lên đó một bó hoa cúc trắng tinh khôi, ánh mắt cô đầy sự bình yên, mãn nguyện hiếm có kể từ ngày chị gái cô qua đời trong hoàn cảnh đầy oan khuất. "Chị Vãn Thư, cuối cùng, công lý cũng đã được thực thi trọn vẹn. Những kẻ đã hại chị đều phải trả giá xứng đáng cho tội ác của mình."
Trong phiên tòa, một chi tiết đáng chú ý khác cũng được đưa ra ánh sáng — kẻ sát nhân trực tiếp thực hiện hành vi đẩy Vãn Thư từ ban công xuống, một tay súng thuê được Hàn Dịch Phong móc nối thông qua các mối quan hệ ngầm, cũng đã bị bắt giữ, khai nhận toàn bộ quá trình thực hiện vụ án, xác nhận đầy đủ, chi tiết những gì mà oan hồn Vãn Thư đã tố cáo trong đêm nghi lễ trừ tà kinh hoàng ấy, khép lại hoàn toàn mọi nghi vấn còn sót lại về vụ án.
Cô ngồi xuống bên cạnh mộ phần, tiếp tục chia sẻ với chị gái về những gì đã xảy ra trong suốt ba tháng qua, về công ty khởi nghiệp mà Vãn Thư từng dày công xây dựng, giờ đây đã được Vãn Nhi tiếp quản, điều hành với sự hỗ trợ tận tình từ Tử Kiện cùng những đồng nghiệp cũ trung thành của Vãn Thư, những người đã không ngừng ủng hộ, tin tưởng vào sự lãnh đạo của cô trong giai đoạn khó khăn vừa qua.
"Con nghĩ, chị Vãn Thư sẽ tự hào về những gì công ty đã đạt được trong thời gian qua." Tử Kiện nói, đứng cạnh Vãn Nhi trước mộ phần, đôi bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau, một mối quan hệ tình cảm chân thành đã dần nảy nở qua hành trình đầy gian nan, nguy hiểm mà họ đã cùng nhau trải qua để đòi lại công lý cho Vãn Thư.
Kể từ đêm phán xét cuối cùng ấy, những hiện tượng siêu nhiên liên quan đến oan hồn của Vãn Thư đã hoàn toàn biến mất, không còn xuất hiện thêm bất kỳ dấu hiệu nào nữa, như thể, sau khi công lý đã được thực thi trọn vẹn, linh hồn cô cuối cùng cũng đã tìm được sự an nghỉ, giải thoát khỏi những oán hận, đau khổ đã níu giữ cô lại giữa cõi trần suốt những tháng ngày đầy biến động vừa qua.
Một đêm, Vãn Nhi mơ thấy chị gái mình, không còn mang gương mặt tái nhợt, đầy oán hận như những lần cô cảm nhận được sự hiện diện của Vãn Thư trước đây, mà là hình ảnh tươi tắn, rạng rỡ của chị gái cô trong những ngày còn sống, đang mỉm cười với cô đầy trìu mến, ấm áp.
"Cảm ơn em, Vãn Nhi, vì đã không bao giờ từ bỏ, vì đã dũng cảm đối mặt với hiểm nguy để tìm ra sự thật, đòi lại công bằng cho chị." Vãn Thư nói trong giấc mơ, giọng cô đầy sự bình yên, mãn nguyện. "Giờ đây, chị có thể yên tâm ra đi, biết rằng, em sẽ tiếp tục sống một cuộc đời hạnh phúc, ý nghĩa, tiếp nối những gì chị đã xây dựng."
"Chị sẽ luôn sống mãi trong trái tim em, chị Vãn Thư." Vãn Nhi đáp trong giấc mơ, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. "Em hứa, sẽ sống thật tốt, thay chị hoàn thành những ước mơ, hoài bão còn dang dở."
Vãn Thư mỉm cười, ánh sáng ấm áp bao quanh hình bóng cô ngày càng rực rỡ hơn, trước khi cô dần dần tan biến vào một luồng sáng chói lòa, thanh thoát, đánh dấu sự giải thoát hoàn toàn của linh hồn cô khỏi những oán hận, đau khổ đã níu giữ cô lại giữa cõi trần suốt thời gian qua, để cô có thể an nghỉ vĩnh viễn, thanh thản bước sang một thế giới khác, nơi không còn sự phản bội, tàn nhẫn nào có thể chạm đến cô được nữa.
Vãn Nhi tỉnh giấc trong nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự bình yên, giải thoát, không còn là nỗi đau đớn, ám ảnh như trước đây. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới đang dần ló dạng, chiếu rọi những tia sáng ấm áp khắp thành phố, như một lời hứa hẹn về một tương lai mới, tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước.
Từ đó về sau, công ty khởi nghiệp mà Diệp Vãn Thư đã dày công xây dựng, dưới sự lãnh đạo tận tâm của Vãn Nhi, tiếp tục phát triển mạnh mẽ, trở thành một trong những doanh nghiệp công nghệ hàng đầu trong lĩnh vực của mình, một minh chứng sống động cho di sản, tầm nhìn mà Vãn Thư đã để lại, dù cuộc đời cô đã phải kết thúc quá sớm, đầy oan khuất bởi sự phản bội tàn nhẫn của những người mà cô từng tin tưởng nhất.
Câu chuyện về Diệp Vãn Thư, về hành trình đầy kịch tính, ly kỳ để tìm ra sự thật, đòi lại công lý cho một oan hồn không thể an nghỉ, dần dần trở thành một truyền thuyết đô thị được lưu truyền trong thành phố, một lời nhắc nhở sâu sắc về việc, dù công lý có thể bị trì hoãn, che giấu bởi quyền lực, tiền bạc trong một khoảng thời gian nhất định, nhưng cuối cùng, sự thật luôn tìm được cách để tỏa sáng, và những kẻ gây ra tội ác, dù tinh vi, xảo quyệt đến đâu, cũng không thể mãi mãi trốn tránh được sự trừng phạt xứng đáng cho những gì họ đã gây ra.