Tháng đầu tiên An Như Sương ở trong phủ, phủ Trấn Quốc thay đổi theo những cách ta không lường trước.
Không phải thay đổi lớn — không có ai đến sắp xếp lại toàn bộ như đổi ngôi nhà mới. Mà là những điều nhỏ, chầm chậm, như nước thấm vào đất.
Bữa ăn buổi tối không còn là ta một mình trong thư phòng nữa. Hắn hay đến gõ cửa vào giờ cơm — không phải vì muốn thân thiết, mà như thể hắn cho rằng ăn cơm chung là việc hợp lý nên làm. Ta không từ chối. Dần dần nó thành thói quen.
Hắn không nói nhiều trong bữa ăn. Ta cũng không. Nhưng cái im lặng đó khác với cái im lặng ta quen — không phải im lặng cô đơn, mà là im lặng của hai người đang ở cùng một chỗ và cả hai đều không thấy cần phải lấp đầy nó bằng lời.
Lão Phúc — sau vài ngày đầu nhìn hắn với vẻ mặt rất phức tạp — dần dần bắt đầu bẩm báo việc phủ với hắn nhiều hơn với ta. Không phải vì ta mất quyền, mà vì hắn xử lý nhanh hơn, gọn hơn, và lão Phúc là người thực tế — ai làm được việc thì lão theo người đó.
Đến cuối tháng, toàn bộ danh sách mười mấy điểm hắn liệt kê hôm đầu đã được xử lý xong.
Ta hỏi hắn học quản lý ở đâu. Hắn nói cha hắn dạy — ông An trước khi làm quan đã từng tự quản lý trang trại gia đình mấy trăm mẫu, bài học thực tế hơn sách vở nhiều.
Mỗi lần nhắc đến cha, giọng hắn luôn bình thản. Nhưng ta đã học cách đọc được thứ ẩn phía sau sự bình thản đó.
Đó là nhớ. Là thiếu. Là cái khoảng trống mà người ta học cách sống chung với nó khi không còn cách nào lấp đầy.
Một buổi chiều, ta bắt gặp hắn ngồi ở góc vườn, trong tay là một cuốn sách cũ, giở từng trang rất cẩn thận như sợ giấy rách. Ta đứng ở hành lang nhìn một lúc trước khi hắn ngước lên thấy ta.
"Sách của cha tôi." Hắn nói, giải thích không cần được hỏi. "Ông ấy ghi chú trong này. Về pháp luật, về vụ án, về cách phân biệt giả mạo trong văn thư quan phủ." Hắn đặt nhẹ cuốn sách xuống gối. "Ông ấy đã nghi ngờ từ lâu có người muốn hãm hại mình. Nhưng không kịp chuẩn bị đủ bằng chứng."
Ta bước vào vườn, ngồi xuống ghế đối diện hắn. "Vụ án của cha ngươi — ngươi định làm gì với bằng chứng thu thập được?"
"Dâng lên Ngự Sử Đài." Hắn nói. "Nhưng cần đủ mạnh để Vương Khắc Minh không thể dập tắt."
"Một mình ngươi không làm được."
Hắn nhìn ta. "Vâng."
Câu đó chỉ có một chữ. Nhưng trong ánh mắt hắn không có gì là cầu xin — chỉ là thừa nhận một thực tế.
Ta hiểu. Hắn không xin ta giúp. Hắn chỉ đang nói thật.
"Ta có vài người trong Ngự Sử Đài." Ta nói. "Người đáng tin."
Hắn im lặng một lúc. "Tướng quân..."
"Ta không làm việc này vì thương hại ngươi." Ta ngắt lời trước khi hắn nói gì thêm. "Ta làm vì Vương Khắc Minh đã dùng dược liệu giả khiến binh sĩ chết trận. Những người chết đó là quân của ta."
An Như Sương nhìn ta. Trong ánh mắt hắn — lần này không che giấu — là điều gì đó nặng và ấm cùng một lúc. Không phải biết ơn đơn thuần. Là thứ phức tạp hơn.
"Ta sẽ giúp ngươi." Ta đứng dậy. "Nhưng ngươi phải cho ta biết tất cả những gì ngươi đã thu thập được."
Hắn cũng đứng dậy, ôm cuốn sách cũ vào ngực. "Vâng."
Tối hôm đó họ ngồi trong thư phòng đến tận nửa đêm, trải giấy tờ khắp bàn, lên kế hoạch từng bước. Hắn nói, ta nghe, thỉnh thoảng ta bổ sung, hắn ghi lại.
Lần đầu tiên ta thấy hắn cười thật — không phải nụ cười khóe môi nhích khẽ quen thuộc, mà là cười rõ ra, khi ta đề xuất một cách tiếp cận hắn chưa nghĩ đến.
Cái cười đó sáng đến mức ta phải nhìn chỗ khác.