Sau sự kiện "vả mặt" chấn động tại buổi tiệc triều đình, danh tiếng, uy tín của Hàm Nguyệt trong kinh thành đã đạt đến một tầm cao mới, được nhiều người ca ngợi như một tấm gương sáng về trí tuệ, bản lĩnh của người phụ nữ trong chốn cung đình đầy toan tính, hiểm nguy. Nhưng điều khiến nàng cảm thấy hạnh phúc, mãn nguyện nhất, không phải là danh tiếng hay sự công nhận từ bên ngoài, mà chính là sự thay đổi rõ rệt trong mối quan hệ giữa nàng và Cố Dịch Thần.
Kể từ sau đêm ông chia sẻ về bí mật đau thương của quá khứ, Cố Dịch Thần đã dần dần trở nên cởi mở, gần gũi hơn rất nhiều với Hàm Nguyệt. Ông bắt đầu dành nhiều thời gian hơn ở bên nàng, cùng nàng dùng bữa, trò chuyện về những vấn đề trong cuộc sống, công việc, thậm chí đôi khi còn chủ động chia sẻ những kỷ niệm đẹp đẽ hiếm hoi từ thời niên thiếu mà ông chưa từng kể cho ai nghe.
Một buổi chiều đẹp trời, Cố Dịch Thần bất ngờ đề nghị đưa Hàm Nguyệt đi dạo trong khu vườn của Vương phủ, nơi những đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp không gian. "Ta nhớ, nàng từng nói, nàng rất thích hoa mẫu đơn phải không?" Ông hỏi, giọng ông có phần ngượng ngùng hiếm thấy.
"Vương gia còn nhớ cả chi tiết nhỏ như vậy sao?" Hàm Nguyệt hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên, xúc động trước sự quan tâm tinh tế này.
"Ta... ta chỉ tình cờ nhớ được thôi." Cố Dịch Thần đáp, có phần lúng túng, một biểu cảm hiếm hoi mà Hàm Nguyệt chưa từng thấy ở vị vương gia luôn giữ vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng này.
Cả hai cùng nhau dạo bước trong khu vườn, trò chuyện về những điều giản dị trong cuộc sống, và trong khoảnh khắc ấy, Hàm Nguyệt cảm nhận được một sự bình yên, hạnh phúc chân thật mà nàng chưa từng dám mơ tới khi lần đầu bước lên chiếc kiệu hoa trong ngày xuất giá đầy lạnh lẽo ấy.
"Hàm Nguyệt." Cố Dịch Thần bất chợt gọi tên nàng, lần đầu tiên kể từ ngày cưới, không còn dùng cách xưng hô trang trọng, xa cách như trước đây.
"Vương gia." Nàng đáp, tim nàng đập nhanh hơn trước sự thay đổi bất ngờ này.
"Ta muốn nói với nàng một điều." Ông nói, ánh mắt ông nhìn thẳng vào nàng, đầy sự chân thành, nghiêm túc chưa từng có. "Ban đầu, cuộc hôn nhân của chúng ta chỉ là một sự sắp đặt chính trị, ta đã không hề mong đợi gì nhiều, thậm chí còn có phần cự tuyệt, xa cách với nàng. Nhưng qua những gì đã xảy ra trong suốt nửa năm qua, ta nhận ra, nàng không chỉ là một người vợ tài giỏi, thông minh, mà còn là người đã dần dần chữa lành những vết thương lòng mà ta mang theo suốt mười lăm năm qua."
Hàm Nguyệt đứng lặng người, không dám tin vào những gì mình đang nghe thấy, trái tim nàng đập rộn ràng trong lồng ngực.
"Ta nghĩ, ta đã yêu nàng, Hàm Nguyệt." Cố Dịch Thần nói, giọng ông tuy có phần ngượng ngùng nhưng lại đầy sự chân thành, kiên định. "Không phải vì nghĩa vụ hôn nhân, không phải vì những gì nàng đã làm được cho phủ đệ, mà vì chính con người nàng — sự thông minh, lòng nhân hậu, sự kiên cường mà nàng đã thể hiện trong suốt thời gian qua."
Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má Hàm Nguyệt, nàng không kìm được cảm xúc trước lời tỏ tình chân thành, giản dị nhưng đầy sức nặng này. "Thần thiếp... thần thiếp cũng đã yêu vương gia từ lâu rồi, dù thần thiếp không dám hy vọng, tình cảm này sẽ được đáp lại."
Cố Dịch Thần, nghe được lời đáp trả đầy xúc động ấy, không kìm được, đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má nàng, một cử chỉ dịu dàng, ấm áp mà trước đây, ông chưa từng thể hiện với bất kỳ ai kể từ sau bi kịch năm xưa.
"Từ nay trở đi, ta hứa, sẽ luôn ở bên nàng, bảo vệ, yêu thương nàng bằng cả trái tim mình, không còn bất kỳ sự xa cách, lạnh lùng nào nữa." Ông nói, giọng ông đầy sự cam kết chân thành, sâu sắc.
Hai người đứng giữa khu vườn ngập tràn hương hoa mẫu đơn, ánh nắng chiều nhuộm vàng khung cảnh xung quanh, tạo nên một bức tranh lãng mạn, ấm áp, đánh dấu khoảnh khắc quan trọng khi tình yêu chân thành cuối cùng cũng đã nảy nở, đơm hoa kết trái từ một cuộc hôn nhân ban đầu chỉ là sự sắp đặt lạnh lùng của chính trị, gia tộc.
Tin tức về mối quan hệ ngày càng khăng khít, hạnh phúc giữa Tĩnh Vương và chính thất nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, trở thành một câu chuyện tình đẹp được nhiều người ngưỡng mộ, bàn tán với sự trân trọng, cảm phục sâu sắc, một minh chứng sống động cho việc, tình yêu chân thành hoàn toàn có thể nảy nở, phát triển từ những khởi đầu tưởng chừng như lạnh lẽo, thiếu vắng cảm xúc nhất.
Đêm đó, khi cả hai cùng nhau dùng bữa tối, Cố Dịch Thần bất chợt lấy ra một chiếc trâm cài tóc tinh xảo, được chạm khắc hình hoa mẫu đơn tinh tế. "Ta đã nhờ thợ kim hoàn giỏi nhất kinh thành làm riêng cho nàng, coi như một món quà đánh dấu cho tình cảm chân thành mà ta dành cho nàng."
Hàm Nguyệt nhận lấy món quà, không giấu được sự xúc động trước sự tinh tế, chu đáo của ông. "Thần thiếp sẽ trân trọng nó suốt đời, giống như cách thần thiếp trân trọng tình cảm mà chàng dành cho thần thiếp."
Cố Dịch Thần đích thân cài chiếc trâm lên mái tóc của nàng, ánh mắt ông tràn đầy sự dịu dàng, yêu thương mà trước đây, không ai từng nghĩ, vị vương gia lạnh lùng, nghiêm nghị ấy có thể thể hiện một cách trọn vẹn, chân thành đến vậy.
"Ta muốn hỏi nàng một điều." Ông nói, giọng ông có phần ngập ngừng hiếm thấy. "Nàng có oán trách ta, vì đã để nàng phải chờ đợi quá lâu mới có thể mở lòng đón nhận tình cảm của mình không?"
Hàm Nguyệt lắc đầu, mỉm cười dịu dàng. "Thần thiếp không hề oán trách chàng. Thần thiếp hiểu, những vết thương lòng sâu sắc như vậy cần có thời gian để chữa lành, và thần thiếp cảm thấy hạnh phúc vì đã có thể đồng hành cùng chàng trong suốt hành trình ấy, chứng kiến chàng dần dần tìm lại được niềm tin vào tình yêu, vào cuộc sống."
"Cảm ơn nàng, vì đã kiên nhẫn, vì đã không từ bỏ dù ta từng lạnh lùng, xa cách đến vậy." Cố Dịch Thần nói, ôm chặt lấy nàng trong vòng tay ấm áp, cả hai cùng nhau đứng lặng lẽ giữa khu vườn ngập tràn hương hoa, tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc hạnh phúc này, một khoảnh khắc mà cả hai đều biết, sẽ là khởi đầu cho một chương mới đầy ý nghĩa trong cuộc đời của cả hai người.