Ba tháng sau sự kiện giải cứu Tô gia, gia tộc họ Chu, dù đã phải chịu một số tổn thất về uy tín sau vụ việc phá hoại trang trại bị phanh phui, nhưng vẫn không từ bỏ ý định hạ bệ vị thế của Hàm Nguyệt, quyết định thực hiện một âm mưu táo bạo hơn — vu khống nàng lạm dụng quyền lực chính thất để trục lợi cá nhân từ hoạt động kinh doanh của Vương phủ, đồng thời cáo buộc nàng có hành vi tư thông với một thương nhân trong quá trình hợp tác kinh doanh, một cáo buộc vô cùng nghiêm trọng, có thể hủy hoại hoàn toàn danh dự, phẩm hạnh của một chính thất.
Cáo buộc này được đưa ra công khai tại một buổi tiệc lớn của triều đình, nơi Chu Uyển Vi, với sự hậu thuẫn của mẫu thân mình, đã chuẩn bị sẵn những "bằng chứng" giả mạo, bao gồm những bức thư từ được ngụy tạo tinh vi, cùng lời khai của một số nhân chứng đã bị mua chuộc.
"Chính thất nương nương của Tĩnh Vương phủ, dựa vào quyền lực của mình, đã có hành vi trục lợi bất chính, thậm chí còn tư thông với thương nhân bên ngoài, làm ô uế danh dự của cả Vương phủ!" Chu Uyển Vi tuyên bố trước toàn thể khách mời có mặt, giọng nàng ta đầy sự đắc ý, tự tin vào những bằng chứng đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Toàn bộ khách mời có mặt đều sững sờ, xôn xao bàn tán trước cáo buộc chấn động này. Cố Dịch Thần, đứng cạnh Hàm Nguyệt, gương mặt ông đầy sự giận dữ, nhưng cũng kịp thời kiềm chế để không phản ứng thái quá trước khi có đủ thông tin, bằng chứng cần thiết.
Hàm Nguyệt, dù trong lòng cũng không khỏi tức giận trước sự vu khống trắng trợn này, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng bước lên phía trước, ánh mắt nàng sắc bén nhìn thẳng vào Chu Uyển Vi. "Ngươi có thể trình bày cụ thể hơn về những bằng chứng mà ngươi vừa nhắc đến không?"
Chu Uyển Vi, không ngờ Hàm Nguyệt lại tỏ ra bình tĩnh đến vậy, có phần chững lại trong giây lát trước khi lấy lại được sự tự tin, ra hiệu cho một nữ tỳ mang đến những "bằng chứng" đã chuẩn bị sẵn — những bức thư được cho là trao đổi qua lại giữa Hàm Nguyệt và một thương nhân tên Lâm Đức Uy, nội dung ám chỉ một mối quan hệ tình cảm vượt quá giới hạn thông thường.
Hàm Nguyệt cầm lấy những bức thư, xem xét kỹ lưỡng trong giây lát, sau đó khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự tự tin, không hề nao núng. "Đây quả là những bức thư được ngụy tạo vô cùng tinh vi, nhưng tiếc rằng, người làm giả đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng."
Nàng quay sang, ra hiệu cho một nữ tỳ thân cận mang đến một tập tài liệu khác mà nàng đã chuẩn bị sẵn từ trước, dường như đã lường trước được khả năng sẽ có những âm mưu vu khống như vậy nhắm vào mình. "Đây là toàn bộ những bức thư từ chính thức, hợp pháp mà ta đã trao đổi với thương nhân Lâm Đức Uy trong suốt quá trình hợp tác kinh doanh, tất cả đều có dấu triện xác nhận của phủ, cùng chữ ký làm chứng của quản gia phủ. Mọi người có thể so sánh nét chữ, con dấu để nhận ra, những bức thư mà Nhị di nương vừa trình bày hoàn toàn là giả mạo, không hề khớp với chữ viết, con dấu chính thức của ta."
Nàng tiếp tục, giọng nàng đanh thép, không khoan nhượng. "Hơn nữa, ta cũng đã mời chính thương nhân Lâm Đức Uy có mặt tại đây hôm nay, để ông ấy có thể trực tiếp làm chứng, xác nhận rằng, mối quan hệ giữa chúng ta hoàn toàn chỉ là quan hệ hợp tác kinh doanh minh bạch, không hề có bất kỳ điều gì mờ ám như những gì Nhị di nương đã vu khống."
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề, bước ra từ đám đông khách mời, chính là thương nhân Lâm Đức Uy mà Hàm Nguyệt đã bí mật mời đến từ trước, đề phòng trước khả năng sẽ có những âm mưu vu khống như vậy xảy ra.
"Ta xin xác nhận, mối quan hệ giữa ta và chính thất nương nương hoàn toàn trong sáng, minh bạch, chỉ đơn thuần là quan hệ đối tác kinh doanh. Những bức thư mà Nhị di nương vừa trình bày trước đó, ta xin khẳng định, hoàn toàn không phải do ta viết, đây rõ ràng là hành vi giả mạo nghiêm trọng." Lâm Đức Uy tuyên bố dứt khoát trước toàn thể triều đình.
Sự thật được phơi bày một cách rõ ràng, thuyết phục này khiến Chu Uyển Vi cùng mẫu thân mình hoàn toàn mất đi mọi lợi thế, gương mặt cả hai đều tái mét trước nguy cơ bị vạch trần âm mưu vu khống trắng trợn ngay tại buổi tiệc quan trọng này.
"Ngươi... ngươi đã sớm biết trước âm mưu này sao?" Chu Uyển Vi lắp bắp, không thể tin nổi, mọi kế hoạch mà mẫu thân nàng ta đã dày công chuẩn bị lại có thể bị hóa giải một cách hoàn hảo đến vậy.
"Sau những gì đã xảy ra trong thời gian qua, ta không thể không đề phòng trước những âm mưu tương tự có thể tiếp diễn." Hàm Nguyệt đáp, ánh mắt nàng sắc bén nhìn thẳng vào Chu Uyển Vi, không hề có chút khoan nhượng. "Ngươi cùng mẫu thân ngươi đã cố tình vu khống, bôi nhọ danh dự của một chính thất trước toàn thể triều đình, đây là tội danh vô cùng nghiêm trọng, không thể xem nhẹ."
Cố Dịch Thần, chứng kiến toàn bộ diễn biến, giờ đây mới chính thức lên tiếng, giọng ông đầy sự uy nghiêm, phẫn nộ. "Hành vi vu khống, hãm hại danh dự chính thất của bản vương là tội đại nghịch, không thể dung thứ. Ta sẽ đích thân tấu trình lên Hoàng thượng, yêu cầu xử lý nghiêm khắc những kẻ đã tham gia vào âm mưu đê hèn này."
Trước sức ép từ cả Cố Dịch Thần lẫn những bằng chứng không thể chối cãi, Chu Cảnh Hòa buộc phải quỳ xuống, xin lỗi công khai trước toàn thể triều đình, đồng thời chấp nhận để con gái mình, Chu Uyển Vi, phải chịu hình phạt thích đáng vì hành vi vu khống nghiêm trọng này, còn Đại di nương Chu Uyển Vi cũng chính thức bị phế truất khỏi Vương phủ, không còn được tiếp tục ở lại sau hành vi tàn nhẫn, đê hèn mà nàng ta đã gây ra.
Sự kiện "vả mặt" đầy hả hê, thuyết phục này không chỉ giúp Hàm Nguyệt hoàn toàn minh oan cho bản thân trước những cáo buộc vô căn cứ, mà còn củng cố vững chắc hơn nữa vị thế, uy tín của nàng trong triều đình cũng như trong lòng Cố Dịch Thần, người giờ đây đã hoàn toàn tin tưởng, ngưỡng mộ trí tuệ, bản lĩnh phi thường của người vợ mà ông đã dần dần đem lòng yêu thương sâu sắc.
Sau buổi tiệc, khi trở về phủ, Cố Dịch Thần đích thân đưa Hàm Nguyệt về phòng, một cử chỉ ân cần mà ông chưa từng thể hiện trước đây. "Nàng đã khiến ta phải kinh ngạc không ít lần rồi, Hàm Nguyệt. Ta thực sự may mắn khi có được một người vợ tài trí, bản lĩnh như nàng."
"Đa tạ vương gia đã luôn tin tưởng, ủng hộ thần thiếp trong những thời khắc khó khăn." Hàm Nguyệt đáp, ánh mắt nàng đầy sự ấm áp khi nhìn ông.
Tin tức về sự kiện vả mặt chấn động này nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, khiến danh tiếng của Hàm Nguyệt càng thêm vang dội, được nhiều gia tộc quyền quý khác coi là tấm gương về trí tuệ, bản lĩnh đáng để học hỏi, đồng thời cũng là lời cảnh báo rõ ràng cho bất kỳ ai có ý định coi thường hay âm mưu hãm hại vị chính thất thông minh, sắc sảo này trong tương lai.
Vài ngày sau sự kiện ấy, nhiều phu nhân, tiểu thư từ các gia tộc quyền quý khác trong kinh thành bắt đầu chủ động tìm đến Vương phủ, mong muốn được kết giao, học hỏi thêm từ Hàm Nguyệt về cách quản lý gia nghiệp, cũng như những kinh nghiệm kinh doanh quý báu mà nàng đã tích lũy được. Một số người thậm chí còn xin nàng tư vấn về những vấn đề riêng tư trong gia đình họ, tin tưởng vào sự khôn ngoan, công tâm của nàng.
"Nương nương thực sự đã trở thành một tấm gương sáng cho phụ nữ trong kinh thành." Một vị phu nhân lớn tuổi nhận xét trong một buổi trà đàm được tổ chức tại Vương phủ, không giấu được sự ngưỡng mộ chân thành.
Sự công nhận rộng rãi này, dù mang lại nhiều vinh dự, nhưng cũng không khiến Hàm Nguyệt trở nên kiêu ngạo hay xa cách, nàng vẫn luôn giữ được sự khiêm tốn, chân thành vốn có, tiếp tục dành thời gian lắng nghe, giúp đỡ những người tìm đến mình một cách tận tâm, chu đáo, củng cố thêm hình ảnh một chính thất vừa tài giỏi, vừa nhân hậu, xứng đáng với sự kính trọng mà mọi người dành cho nàng.