Một năm sau ngày tình yêu giữa Hàm Nguyệt và Cố Dịch Thần chính thức được xác nhận, cuộc điều tra về vụ thảm án năm xưa cũng đã có những bước tiến quan trọng. Với sự hỗ trợ tận tâm của Hàm Nguyệt, cùng những manh mối quý giá mà nàng đã thu thập được qua mạng lưới quan hệ thương nhân rộng khắp, Cố Dịch Thần cuối cùng cũng tìm ra được bằng chứng xác thực, chứng minh, chính Triệu Cảnh Hoằng — khi đó còn là một vị đại thần đầy quyền lực trong triều đình, hiện đã ẩn danh sống ở một vùng đất xa xôi dưới một thân phận khác — chính là kẻ chủ mưu đứng sau vụ thảm án đẫm máu đã cướp đi những người thân yêu nhất của ông.
Với bằng chứng đầy đủ, thuyết phục, Cố Dịch Thần đã đích thân trình tấu lên Hoàng thượng, yêu cầu công lý được thực thi cho những nạn nhân vô tội đã phải chịu oan khuất suốt mười sáu năm dài đằng đẵng. Triệu Cảnh Hoằng, sau khi bị bắt giữ, đã phải cúi đầu nhận tội trước những bằng chứng không thể chối cãi, chính thức khép lại một trong những bí ẩn đau thương nhất trong cuộc đời Cố Dịch Thần.
"Cuối cùng, mẫu thân, Nhược Hi, cùng nghĩa phụ, đều đã có thể an nghỉ, biết rằng, công lý đã được thực thi." Cố Dịch Thần nói, đứng trước phần mộ của những người thân yêu đã khuất, ánh mắt ông đầy sự nhẹ nhõm, giải thoát sau nhiều năm dài mang theo gánh nặng thù hận, đau khổ.
Hàm Nguyệt đứng bên cạnh, nắm chặt tay ông, chia sẻ trọn vẹn niềm hạnh phúc, sự giải thoát này cùng ông. "Chàng đã làm được rồi, đã hoàn thành được tâm nguyện mà chàng đã ấp ủ suốt bao năm qua."
Sau khi vụ việc được giải quyết trọn vẹn, Cố Dịch Thần dường như đã hoàn toàn buông bỏ được những gánh nặng tâm lý từ quá khứ, trở nên cởi mở, ấm áp hơn rất nhiều trong cuộc sống hàng ngày, không chỉ với Hàm Nguyệt, mà còn với tất cả những người xung quanh, từ gia nhân trong phủ, đến những đồng liêu trong triều đình.
Cuộc sống của cả hai người ngày càng trở nên viên mãn, hạnh phúc hơn với sự ra đời của đứa con đầu lòng — một bé trai kháu khỉnh, mang những nét đáng yêu kết hợp hài hòa giữa cả cha lẫn mẹ. Cố Dịch Thần, dù bận rộn với công việc triều chính, quân sự, vẫn luôn dành thời gian quý báu để chăm sóc, vui đùa cùng con trai, thể hiện một khía cạnh dịu dàng, ấm áp mà không nhiều người từng nghĩ, vị tướng quân lạnh lùng, uy nghiêm ấy có thể sở hữu.
"Nhìn chàng chơi đùa cùng con, thần thiếp không thể tin được, đây chính là người đàn ông lạnh lùng, xa cách mà thần thiếp đã gặp trong ngày xuất giá năm nào." Hàm Nguyệt nói, mỉm cười hạnh phúc khi chứng kiến cảnh Cố Dịch Thần đang nhẹ nhàng bế đứa con trai nhỏ, ánh mắt ông tràn đầy tình yêu thương, trìu mến.
"Đó là nhờ có nàng, đã kiên nhẫn, chân thành sưởi ấm trái tim băng giá của ta, giúp ta học được cách yêu thương, tin tưởng trở lại." Cố Dịch Thần đáp, ánh mắt ông nhìn Hàm Nguyệt đầy sự biết ơn, trìu mến sâu sắc.
Trang trại mà Hàm Nguyệt đã dày công xây dựng cũng tiếp tục phát triển mạnh mẽ, trở thành một trong những nguồn cung cấp nông sản chất lượng hàng đầu cho cả kinh thành, đồng thời cũng mở rộng thêm nhiều hoạt động kinh doanh khác, mang lại nguồn thu nhập dồi dào, ổn định cho Vương phủ, đồng thời tạo ra công ăn việc làm cho hàng nghìn người dân trong khu vực.
Về phần những kẻ từng có ý đồ hãm hại Hàm Nguyệt trong quá khứ, gia tộc họ Chu, sau khi bị phanh phui âm mưu vu khống, đã phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc từ triều đình, uy tín, quyền lực suy giảm đáng kể, không còn khả năng gây ra bất kỳ rắc rối nào nghiêm trọng nữa. Lý Uyển Nhi, sau khi bị tước bỏ quyền quản lý nội vụ, cũng dần dần nhận ra sai lầm của bản thân, thay đổi thái độ, trở nên khiêm tốn, chăm chỉ hơn, được Hàm Nguyệt độ lượng cho cơ hội chuộc lỗi, tiếp tục ở lại phủ với vai trò khiêm tốn hơn nhiều so với trước đây.
Nhũ mẫu Trần thị, người đã đồng hành cùng Hàm Nguyệt từ những ngày đầu tiên đầy khó khăn, giờ đây cũng được sống những năm tháng an nhàn, hạnh phúc tại Vương phủ, thường xuyên bế ẵm, chăm sóc cho đứa cháu nhỏ mà bà coi như máu mủ ruột thịt của chính mình. "Tiểu thư đã làm được rồi, đã tìm được hạnh phúc thực sự mà lão nô luôn mong mỏi cho người." Bà nói trong nước mắt hạnh phúc mỗi khi nhìn lại chặng đường mà Hàm Nguyệt đã đi qua.
Một buổi tối mùa xuân ấm áp, khi cả gia đình nhỏ cùng nhau quây quần trong khu vườn ngập tràn hương hoa, ngắm nhìn ánh trăng tròn đầy trên bầu trời đêm, Hàm Nguyệt tựa đầu vào vai Cố Dịch Thần, cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc viên mãn của cuộc sống hiện tại.
"Chàng có bao giờ nghĩ, cuộc hôn nhân được sắp đặt vì mục đích chính trị của chúng ta, lại có thể đơm hoa kết trái thành một tình yêu chân thành, sâu sắc đến vậy không?" Nàng hỏi, giọng nàng đầy sự dịu dàng, hạnh phúc.
"Ban đầu, ta chưa từng dám mơ tới điều đó." Cố Dịch Thần đáp, vòng tay ôm chặt lấy nàng cùng đứa con nhỏ đang say giấc trong lòng mẹ. "Nhưng giờ đây, ta tin rằng, đây chính là món quà quý giá nhất mà số phận đã ban tặng cho ta, sau tất cả những đau khổ, mất mát mà ta đã phải trải qua trong quá khứ."
Câu chuyện về Tĩnh Vương Cố Dịch Thần cùng chính thất Tô Hàm Nguyệt, từ một cuộc hôn nhân chính trị lạnh lùng, dần dần trở thành một trong những giai thoại tình yêu đẹp đẽ, cảm động nhất được lưu truyền rộng rãi trong dân gian, một minh chứng sống động cho niềm tin rằng, dù khởi đầu có gian nan, lạnh lẽo đến đâu, chỉ cần có đủ sự chân thành, kiên nhẫn, thấu hiểu lẫn nhau, tình yêu đích thực vẫn luôn có cơ hội nảy nở, đơm hoa kết trái, mang đến hạnh phúc viên mãn cho những ai thực sự xứng đáng.