Sự thành công của Hàm Nguyệt trong việc quản lý nội vụ cùng phát triển kinh tế cho Vương phủ, dù mang đến nhiều lợi ích thiết thực, nhưng cũng không tránh khỏi việc khơi dậy sự đố kỵ, ghen ghét từ một số người trong triều đình, đặc biệt là từ phía gia tộc của Đại di nương cũ — Chu Uyển Vi, người từng có tham vọng đưa con trai mình trở thành thế tử kế thừa tước vị của Cố Dịch Thần, nhưng kế hoạch ấy đã bị đe dọa nghiêm trọng kể từ khi Hàm Nguyệt được gả vào làm chính thất.
Một buổi sáng, khi Hàm Nguyệt đang chuẩn bị đến trang trại ngoại thành để kiểm tra tình hình sản xuất, một vị khách bất ngờ đến thăm phủ — phu nhân của Tể tướng Chu Cảnh Hòa, cũng chính là mẫu thân của Chu Uyển Vi, mang theo vẻ mặt đầy toan tính, giả tạo dưới lớp vỏ bọc thân thiện.
"Nghe nói, chính thất nương nương gần đây rất bận rộn với việc kinh doanh, ta đặc biệt đến thăm để chúc mừng." Chu phu nhân nói, nụ cười trên môi bà ta không giấu được sự giả tạo, khách sáo.
Hàm Nguyệt, dù nhận ra ngay ý đồ không mấy tốt đẹp đằng sau chuyến viếng thăm bất ngờ này, vẫn giữ thái độ lịch sự, tiếp đón chu đáo. "Đa tạ phu nhân đã quan tâm, chỉ là thần thiếp cố gắng làm tốt trách nhiệm của mình thôi."
Trong cuộc trò chuyện, Chu phu nhân khéo léo lồng ghép nhiều lời bóng gió, ám chỉ về việc, một chính thất xuất thân thương nhân như Hàm Nguyệt, dù có tài kinh doanh giỏi đến đâu, cũng khó có thể sánh được với những gia tộc quyền quý có truyền thống lâu đời trong việc quản lý, điều hành một vương phủ lớn như thế này.
"Ta nghe nói, con gái ta, Uyển Vi, tuy hiện tại chỉ là thứ thiếp, nhưng xuất thân từ gia tộc Tể tướng, từ nhỏ đã được dạy dỗ kỹ lưỡng về lễ nghi, cách quản lý gia đình quý tộc. Có lẽ, nếu chính thất nương nương cần thêm sự hỗ trợ, Uyển Vi hoàn toàn có thể đảm nhận thêm một số công việc quan trọng hơn trong phủ." Chu phu nhân nói, ý đồ muốn dần dần giành lại quyền lực cho con gái mình đã lộ rõ qua từng lời nói.
Hàm Nguyệt khẽ mỉm cười, không hề tỏ ra tức giận hay bối rối trước những lời bóng gió đầy toan tính ấy. "Đa tạ phu nhân đã có lòng, nhưng thần thiếp nghĩ, hiện tại, mọi công việc trong phủ đều đang được vận hành ổn thỏa, hiệu quả. Nếu Uyển Vi thực sự có tài năng, năng lực, thần thiếp tin rằng, sẽ có nhiều cơ hội phù hợp khác để nàng ấy có thể phát huy trong tương lai."
Câu trả lời khéo léo nhưng cũng đầy sự kiên quyết ấy khiến Chu phu nhân không thể tiếp tục gây áp lực trực tiếp, đành phải rời đi trong sự bất mãn, nhưng bà ta cũng không từ bỏ ý định, âm thầm lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo nhằm hạ bệ vị trí của Hàm Nguyệt.
Vài ngày sau, một sự việc nghiêm trọng đã xảy ra tại trang trại ngoại thành — một lô hàng nông sản lớn, chuẩn bị được vận chuyển đến kinh thành để giao cho các thương nhân đối tác, đột nhiên bị phát hiện có dấu hiệu bị nhiễm độc, khiến toàn bộ kế hoạch kinh doanh có nguy cơ đổ vỡ, đồng thời cũng đe dọa nghiêm trọng đến uy tín, danh dự của Vương phủ nếu tin tức này bị lan truyền rộng rãi.
"Đây chắc chắn không phải là tai nạn ngẫu nhiên." Hàm Nguyệt nhận định sau khi kiểm tra kỹ lưỡng hiện trường, phát hiện những dấu vết cho thấy, đã có kẻ cố tình phá hoại, trộn chất độc vào lô hàng nông sản này với mục đích hãm hại, làm mất uy tín của nàng.
Nàng ngay lập tức triệu tập toàn bộ nhân công tại trang trại, tiến hành điều tra kỹ lưỡng, đồng thời cũng phái người âm thầm theo dõi những động thái bất thường trong khu vực xung quanh trang trại trong những ngày gần đây. Qua quá trình điều tra tỉ mỉ, kiên nhẫn, cuối cùng, Hàm Nguyệt cũng phát hiện ra manh mối quan trọng — một người quản lý mới được tuyển dụng gần đây tại trang trại, có biểu hiện đáng ngờ, thường xuyên có những cuộc gặp gỡ bí mật với một người lạ mặt vào ban đêm.
"Ngươi hãy khai thật, ai đã sai khiến ngươi làm chuyện này?" Hàm Nguyệt hỏi trực tiếp, sau khi đã có đầy đủ bằng chứng để đối chất với người quản lý đáng ngờ ấy.
Trước những bằng chứng không thể chối cãi, người quản lý cuối cùng cũng phải cúi đầu thú nhận, tiết lộ, chính hắn đã được một người tự xưng là quản gia của phủ Tể tướng mua chuộc, hứa hẹn một khoản tiền lớn để phá hoại lô hàng nông sản, nhằm làm mất uy tín, gây khó khăn cho công việc kinh doanh của chính thất nương nương.
Với bằng chứng xác thực trong tay, Hàm Nguyệt quyết định không im lặng bỏ qua sự việc này, mà chọn cách công khai vạch trần âm mưu tại một buổi tiệc lớn được tổ chức ngay sau đó tại Vương phủ, nơi có sự tham dự của nhiều quan lại, quý tộc trong triều đình, bao gồm cả gia tộc họ Chu.
"Hôm nay, ta muốn công khai một sự việc quan trọng liên quan đến hoạt động kinh doanh của phủ." Hàm Nguyệt tuyên bố trước toàn thể khách mời, giọng nàng đầy sự uy nghiêm, quyết đoán. Nàng trình bày chi tiết về âm mưu phá hoại lô hàng nông sản, cùng với những bằng chứng cụ thể đã thu thập được, bao gồm cả lời khai của người quản lý bị mua chuộc.
Khi Hàm Nguyệt nhắc đến việc, kẻ chủ mưu đứng sau vụ việc này có liên quan trực tiếp đến phủ Tể tướng, toàn bộ khách mời có mặt đều sững sờ, quay sang nhìn về phía Chu Cảnh Hòa cùng phu nhân của ông ta với ánh mắt đầy sự nghi ngờ, dò xét.
"Đây hoàn toàn là vu khống vô căn cứ!" Chu phu nhân đứng bật dậy, cố gắng phản bác, nhưng giọng bà ta đã không còn giữ được sự tự tin như trước.
"Ta không hề nhắc đến bất kỳ tên tuổi cụ thể nào, chỉ đơn thuần trình bày sự thật dựa trên bằng chứng đã thu thập được." Hàm Nguyệt đáp trả một cách khéo léo, không trực tiếp buộc tội nhưng cũng đủ để khiến mọi người có mặt tự suy luận ra được kẻ đứng sau âm mưu này. "Nếu phu nhân cảm thấy bị oan uổng, ta sẵn lòng để cơ quan chức năng tiến hành điều tra làm rõ, minh bạch mọi chuyện."
Lời đề nghị đầy tự tin, không hề nao núng ấy khiến Chu phu nhân cùng cả gia tộc họ Chu rơi vào tình thế vô cùng khó xử, không dám tiếp tục gây áp lực hay phản bác thêm, vì lo sợ, nếu vụ việc thực sự được điều tra kỹ lưỡng, sẽ càng làm lộ rõ hơn nữa những bằng chứng bất lợi cho họ.
Sự việc này, dù gây ra không ít căng thẳng, nhưng cuối cùng cũng giúp củng cố thêm vị thế, uy tín của Hàm Nguyệt trong triều đình cũng như trong Vương phủ, khi mọi người đều chứng kiến được bản lĩnh, sự thông minh, quyết đoán của nàng trước những âm mưu, thủ đoạn đê hèn từ những kẻ tiểu nhân đố kỵ.
Sau buổi tiệc, Hàm Nguyệt trở về phòng, cảm thấy có phần mệt mỏi sau một ngày căng thẳng đối phó với âm mưu vu khống. Nhưng khi nàng vừa ngồi xuống, một nữ tỳ thân cận bước vào, mang theo một khay trà nóng cùng một chiếc khăn ấm. "Nương nương, đây là do vương gia sai người mang đến, người dặn nương nương nên nghỉ ngơi sớm sau một ngày vất vả."
Cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt nhưng ấm áp ấy khiến Hàm Nguyệt không khỏi cảm động, nhận ra, dù Cố Dịch Thần vẫn chưa trực tiếp bày tỏ tình cảm của mình một cách rõ ràng, nhưng những hành động âm thầm, tinh tế như vậy đã dần dần tiết lộ, trái tim băng giá của ông đang dần dần được sưởi ấm bởi sự hiện diện của nàng trong cuộc đời ông.
"Xin chuyển lời cảm ơn của ta đến vương gia." Nàng nói với nữ tỳ, một nụ cười ấm áp nở trên môi khi nghĩ về sự quan tâm thầm lặng nhưng chân thành ấy.
Sáng hôm sau, Hàm Nguyệt quyết định đến thăm gia tộc họ Tô, muốn đích thân xác nhận rằng phụ thân mình không bị ảnh hưởng bởi vụ việc vu khống vừa qua, đồng thời cũng muốn củng cố thêm tinh thần cho gia đình trước những âm mưu có thể còn tiếp diễn trong tương lai. "Cha, con nghĩ, chúng ta cần phải cẩn trọng hơn nữa trong các giao dịch kinh doanh sắp tới, tránh để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể bị lợi dụng."
Tô Vạn Thành gật đầu đồng ý, cảm kích trước sự chu đáo, cẩn trọng của con gái. "Con nói phải, cha sẽ cho người rà soát lại toàn bộ sổ sách, đảm bảo mọi thứ đều minh bạch, hợp pháp."
Trên đường trở về Vương phủ, Hàm Nguyệt không khỏi suy ngẫm về những thử thách mà nàng đã và đang phải đối mặt kể từ ngày bước chân vào chốn quyền quý này. Nàng nhận ra, dù đã đạt được nhiều thành tựu đáng kể, nhưng con đường phía trước vẫn còn không ít chông gai, đặc biệt là khi những thế lực đối địch như gia tộc họ Chu vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ ý định gây khó dễ cho nàng.
"Dù thế nào, ta cũng sẽ không lùi bước." Nàng thầm nhủ, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định, quyết tâm mạnh mẽ như những ngày đầu tiên bước chân vào Vương phủ.