Một tháng sau khi tiếp quản công việc quản lý nội vụ, Hàm Nguyệt nhận thấy, dù đã chấn chỉnh được nhiều khoản chi tiêu lãng phí, bất minh, nhưng ngân khố của Vương phủ vẫn đang trong tình trạng eo hẹp đáng lo ngại, một phần do những khoản nợ nần từ nhiều năm trước để lại, một phần do nguồn thu nhập của phủ chủ yếu chỉ dựa vào bổng lộc triều đình, không có thêm nguồn thu nào khác đáng kể.
Với kinh nghiệm nhiều năm tiếp xúc, học hỏi từ công việc kinh doanh của gia tộc họ Tô trước khi sa sút, Hàm Nguyệt nhận ra, đây chính là cơ hội để nàng có thể phát huy sở trường của mình, đồng thời cũng là cách để chứng minh giá trị thực sự mà nàng có thể mang lại cho Vương phủ, không chỉ đơn thuần là một chính thất được gả đến vì mục đích chính trị.
Nàng dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng về tình hình kinh tế, thương mại trong khu vực kinh thành, nhận thấy, có một tiềm năng lớn chưa được khai thác — Vương phủ sở hữu một vùng đất rộng lớn ở ngoại thành, hiện đang bị bỏ hoang, không được sử dụng hiệu quả. Nếu có thể tận dụng để phát triển thành một trang trại quy mô lớn, kết hợp trồng trọt, chăn nuôi, cùng với việc thiết lập một hệ thống buôn bán, phân phối nông sản hiệu quả, đây có thể trở thành một nguồn thu nhập ổn định, đáng kể cho phủ.
"Nếu muốn thực hiện kế hoạch này, ta cần phải có sự đồng ý, hỗ trợ từ vương gia." Hàm Nguyệt thầm nghĩ, quyết định tìm cơ hội thích hợp để trình bày kế hoạch của mình.
Cơ hội ấy đến sớm hơn nàng dự tính, khi một buổi tối, Cố Dịch Thần triệu tập nàng đến thư phòng, muốn thảo luận về tình hình tài chính của phủ sau khi nhận được báo cáo sơ bộ từ quản gia về những thay đổi mà Hàm Nguyệt đã thực hiện trong công tác quản lý nội vụ.
"Ta nghe nói, nàng đã phát hiện, xử lý một số vấn đề bất minh trong sổ sách chi tiêu của phủ." Cố Dịch Thần nói, giọng ông vẫn giữ sự nghiêm nghị nhưng không còn hoàn toàn lạnh lùng như trước đây.
"Đúng vậy, thần thiếp đã cố gắng chấn chỉnh lại những khoản chi tiêu không hợp lý, nhưng thần thiếp cũng nhận thấy, vấn đề căn bản của phủ không chỉ nằm ở việc kiểm soát chi tiêu, mà còn cần phải tìm cách gia tăng thêm nguồn thu nhập bền vững." Hàm Nguyệt đáp, nhận thấy đây chính là thời điểm thích hợp để trình bày kế hoạch của mình.
Nàng trình bày chi tiết về ý tưởng phát triển trang trại tại vùng đất ngoại thành, kèm theo những phân tích cụ thể về tiềm năng lợi nhuận, các bước triển khai cần thiết, cùng những rủi ro có thể gặp phải và phương án ứng phó tương ứng. Sự chuyên nghiệp, tỉ mỉ trong cách trình bày của nàng khiến Cố Dịch Thần không khỏi ngạc nhiên, dần dần bị thuyết phục bởi tính khả thi, hợp lý của kế hoạch.
"Nàng đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng về vấn đề này." Ông nhận xét, ánh mắt ông đầy sự đánh giá cao hiếm hoi. "Được, ta sẽ giao cho nàng toàn quyền quyết định, triển khai kế hoạch này. Nếu cần thêm nguồn lực, nhân sự hỗ trợ, cứ báo cho quản gia sắp xếp."
Nhận được sự tin tưởng, ủng hộ này, Hàm Nguyệt không giấu được sự phấn khích, ngay lập tức bắt tay vào triển khai kế hoạch một cách khẩn trương, hiệu quả. Nàng đích thân đến khảo sát vùng đất ngoại thành, thuê mướn những nông dân có kinh nghiệm, đồng thời áp dụng những kỹ thuật canh tác tiên tiến mà nàng đã học hỏi được qua nhiều năm tiếp xúc với giới thương nhân, nông dân trong quá trình kinh doanh của gia tộc họ Tô trước đây.
Trong quá trình triển khai, Hàm Nguyệt cũng không ngần ngại đích thân xắn tay áo, cùng làm việc với những người nông dân, một hành động khiến không ít người trong phủ, đặc biệt là những kẻ vẫn còn giữ định kiến về xuất thân thương nhân của nàng, phải thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận.
"Chính thất nương nương thật sự rất khác biệt so với những gì ta từng nghĩ về giới quý tộc." Một người nông dân già chia sẻ với đồng nghiệp của mình khi chứng kiến Hàm Nguyệt không ngại bùn đất, tận tay hướng dẫn kỹ thuật gieo trồng mới cho họ.
Chỉ sau ba tháng triển khai, trang trại đã bắt đầu cho những kết quả tích cực đầu tiên, với sản lượng nông sản dồi dào, chất lượng cao, được thị trường đón nhận nồng nhiệt. Hàm Nguyệt cũng khéo léo thiết lập mối quan hệ hợp tác với một số thương nhân uy tín trong kinh thành, đảm bảo đầu ra ổn định, giá cả hợp lý cho sản phẩm từ trang trại.
Nguồn thu nhập mới này không chỉ giúp cải thiện đáng kể tình hình tài chính của Vương phủ, mà còn tạo ra công ăn việc làm ổn định cho hàng trăm nông dân nghèo khó trong khu vực, góp phần nâng cao đời sống của họ, đồng thời cũng củng cố thêm danh tiếng, uy tín của Vương phủ trong mắt bách tính.
Tin tức về sự thành công của trang trại nhanh chóng lan truyền khắp kinh thành, thậm chí đến tai của Hoàng thượng, người đã đích thân khen ngợi sáng kiến này trong một buổi thiết triều, coi đây là một mô hình đáng để các gia tộc quý tộc khác học hỏi, áp dụng nhằm góp phần phát triển kinh tế, cải thiện đời sống bách tính.
"Không ngờ, chính thất của Tĩnh Vương lại có tài năng kinh doanh xuất sắc đến vậy." Nhiều quan lại trong triều đình bàn tán, không giấu được sự khâm phục trước những gì Hàm Nguyệt đã đạt được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Cố Dịch Thần, khi nghe được những lời khen ngợi này từ chính Hoàng thượng cùng các đại thần trong triều, cũng không khỏi cảm thấy một sự tự hào khó tả dành cho người vợ mà ông đã từng xem nhẹ, coi thường trong những ngày đầu của cuộc hôn nhân chính trị lạnh nhạt này.
Một buổi tối, khi cả hai cùng dùng bữa tối hiếm hoi bên nhau — một thói quen mới mà Hàm Nguyệt đã kiên trì duy trì suốt nhiều tuần qua, dù ban đầu Cố Dịch Thần thường xuyên vắng mặt vì bận rộn công việc — ông bất chợt lên tiếng, giọng ông đầy sự chân thành hiếm có. "Nàng đã làm rất tốt, ta không nghĩ, quyết định gả nàng vào phủ lại có thể mang đến nhiều thay đổi tích cực đến vậy."
Lời khen ngợi giản dị nhưng chân thành ấy khiến trái tim Hàm Nguyệt không khỏi rung động nhẹ nhàng, dù nàng vẫn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Đa tạ vương gia đã tin tưởng, ủng hộ thần thiếp. Thần thiếp chỉ đang cố gắng làm tốt trách nhiệm của mình với tư cách chính thất của phủ."
Bữa tối hôm đó, dù vẫn còn đó sự khách sáo, giữ khoảng cách nhất định giữa hai người, nhưng không khí đã trở nên ấm áp, gần gũi hơn nhiều so với những ngày đầu tiên đầy lạnh nhạt, xa cách, một dấu hiệu tích cực cho thấy, bức tường băng giá mà Cố Dịch Thần đã dựng lên suốt nhiều năm qua, đang dần dần được sưởi ấm, tan chảy bởi sự chân thành, tài năng của người vợ mà số phận đã sắp đặt để ông gắn bó suốt cuộc đời còn lại.
Sau bữa tối, khi Hàm Nguyệt trở về phòng, nàng viết một bức thư dài gửi về cho phụ thân, kể lại những gì đã đạt được trong suốt bốn tháng qua tại Vương phủ, không giấu được niềm tự hào trong từng câu chữ. "Cha, con đã bắt đầu tìm được chỗ đứng của mình tại nơi đây, không chỉ đơn thuần dựa vào danh phận chính thất, mà bằng chính năng lực, sự nỗ lực của bản thân."
Tô Vạn Thành, khi nhận được bức thư ấy, không giấu được sự xúc động, tự hào về cô con gái mà ông đã phải đau lòng gả đi vì hoàn cảnh gia đình khó khăn. Ông viết thư hồi đáp, gửi gắm những lời động viên, khích lệ chân thành, đồng thời cũng bày tỏ mong muốn, một ngày nào đó, gia tộc họ Tô có thể phục hồi được vị thế, danh tiếng như xưa, nhờ vào sự giúp đỡ, hỗ trợ gián tiếp từ những thành công mà Hàm Nguyệt đang gặt hái được tại Vương phủ.
Trong lúc đó, sự thành công vang dội của trang trại cũng thu hút sự chú ý của nhiều thương nhân, quý tộc khác trong kinh thành, một số người thậm chí còn tìm đến Vương phủ, mong muốn được hợp tác kinh doanh cùng Hàm Nguyệt trong những dự án mới. Nàng cẩn trọng xem xét từng lời đề nghị, chỉ chấp nhận hợp tác với những đối tác thực sự đáng tin cậy, có tiếng tăm tốt trong giới thương nhân, để tránh những rủi ro không đáng có có thể ảnh hưởng đến uy tín của Vương phủ.
"Nàng có tầm nhìn kinh doanh thực sự xuất sắc." Cố Dịch Thần nhận xét trong một buổi tối, khi ông tình cờ chứng kiến Hàm Nguyệt đang cẩn thận phân tích, so sánh các đề nghị hợp tác khác nhau, chỉ ra một cách sắc bén những rủi ro tiềm ẩn trong một số đề xuất tưởng chừng như hấp dẫn nhưng lại thiếu tính bền vững.
"Thần thiếp chỉ đang cố gắng đảm bảo, mọi quyết định kinh doanh đều mang lại lợi ích lâu dài, bền vững cho phủ, thay vì chỉ chạy theo những lợi nhuận trước mắt." Hàm Nguyệt đáp, tiếp tục công việc của mình với sự tập trung cao độ.
Với sự phát triển không ngừng của các hoạt động kinh doanh dưới sự quản lý tài tình của Hàm Nguyệt, Vương phủ dần dần trở thành một trong những thế lực kinh tế đáng nể trong kinh thành, không chỉ dựa vào quyền lực chính trị, quân sự của Cố Dịch Thần, mà còn nhờ vào nền tảng tài chính vững mạnh mà chính thất của ông đã dày công xây dựng nên.