Sau sự kiện xử lý Lý Uyển Nhi, vị thế của Hàm Nguyệt trong Vương phủ dần dần được củng cố vững chắc hơn, nhưng nàng vẫn chưa có bất kỳ cơ hội nào để thực sự trò chuyện, tiếp xúc gần gũi với Cố Dịch Thần, người vẫn luôn bận rộn với công việc triều chính, quân sự, hiếm khi trở về phủ trước nửa đêm, và mỗi khi có mặt, cũng luôn giữ một khoảng cách lạnh lùng, xa cách với nàng.
Một đêm, khi Hàm Nguyệt đang trên đường trở về phòng sau khi hoàn tất công việc kiểm tra sổ sách cuối ngày, nàng tình cờ đi ngang qua thư phòng của Cố Dịch Thần, nơi ánh đèn vẫn còn sáng dù đã khuya. Qua khe cửa hé mở, nàng thoáng thấy ông đang ngồi một mình, tay cầm một bức chân dung cũ kỹ, ánh mắt ông đầy sự đau đớn, tiếc nuối sâu sắc mà nàng chưa từng thấy trước đây trên gương mặt luôn lạnh lùng, vô cảm ấy.
Tò mò, nhưng cũng không muốn quá đường đột, Hàm Nguyệt khẽ gõ cửa. "Vương gia, đã khuya rồi, người vẫn chưa nghỉ ngơi sao?"
Cố Dịch Thần giật mình, vội vàng cất bức chân dung vào trong ngăn kéo, gương mặt ông trở lại vẻ lạnh lùng, xa cách quen thuộc. "Có việc gì sao?"
"Thần thiếp chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy đèn trong thư phòng vẫn còn sáng nên ghé qua hỏi thăm thôi." Hàm Nguyệt đáp, giọng nàng nhẹ nhàng, không hề có ý dò xét hay tọc mạch.
"Không có gì, ngươi cứ về phòng nghỉ ngơi đi." Cố Dịch Thần nói, giọng ông vẫn giữ sự lạnh nhạt thường thấy, nhưng Hàm Nguyệt vẫn có thể cảm nhận được, đằng sau vẻ ngoài ấy, là một nỗi đau đớn sâu sắc đang bị kìm nén.
Thay vì rời đi ngay lập tức như những gì ông mong đợi, Hàm Nguyệt lại bước vào trong, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào ông với một sự chân thành hiếm có. "Vương gia, thần thiếp biết, có lẽ, người không muốn chia sẻ những chuyện riêng tư với một người vợ mà người vẫn còn xa lạ như thần thiếp. Nhưng thần thiếp muốn người biết rằng, nếu người có bất kỳ điều gì muộn phiền, thần thiếp luôn sẵn lòng lắng nghe, dù có thể không giúp được gì nhiều."
Lời nói chân thành ấy khiến Cố Dịch Thần khựng lại trong giây lát, ánh mắt ông thoáng qua một sự ngạc nhiên trước sự quan tâm không hề giả tạo này. Đã rất lâu rồi, kể từ sau bi kịch năm xưa, không có ai, kể cả những người thân cận nhất, dám chủ động hỏi han về những vết thương lòng mà ông vẫn luôn cố gắng che giấu, chôn chặt trong tâm khảm.
"Ngươi không cần phải bận tâm đến những chuyện này." Ông đáp, giọng ông có phần gay gắt hơn, như một cơ chế phòng vệ tự nhiên trước sự quan tâm bất ngờ mà ông chưa sẵn sàng đón nhận.
Hàm Nguyệt không hề tỏ ra tổn thương hay nản lòng trước thái độ lạnh lùng ấy, chỉ khẽ gật đầu, cúi người hành lễ trước khi rời đi. "Thần thiếp hiểu, vậy thần thiếp xin phép lui trước. Nếu vương gia cần bất kỳ điều gì, xin cứ cho người gọi thần thiếp."
Sau khi Hàm Nguyệt rời đi, Cố Dịch Thần ngồi lặng người trong thư phòng, lấy lại bức chân dung cũ kỹ từ ngăn kéo, ánh mắt ông đầy sự hoài niệm đau đớn. Đó là bức chân dung của Lâm Nhược Hi, vị hôn thê thời niên thiếu của ông, người đã cùng mẫu thân ông bị sát hại tàn nhẫn trong vụ thảm án đẫm máu do gian thần Triệu Cảnh Hoằng gây ra mười lăm năm về trước, khi ông mới chỉ mười bảy tuổi.
Vụ thảm án ấy, xuất phát từ một âm mưu tranh giành quyền lực trong triều đình, đã cướp đi không chỉ mẫu thân, vị hôn thê của ông, mà còn cả người cha nuôi đã dạy dỗ ông từ nhỏ. Kể từ đó, Cố Dịch Thần dồn toàn bộ tâm huyết vào con đường binh nghiệp, chinh chiến nơi sa trường để tìm quên đi nỗi đau, đồng thời cũng âm thầm điều tra, tìm kiếm bằng chứng để có thể vạch trần, trừng trị kẻ đã gây ra thảm kịch cho gia đình mình, dù cho đến nay, manh mối vẫn còn vô cùng mờ nhạt, khó nắm bắt.
"Nhược Hi, nếu nàng vẫn còn sống, có lẽ, cuộc đời ta đã không trở nên cô độc, lạnh lẽo như thế này." Ông thì thầm với bức chân dung, ánh mắt ông đầy sự tiếc nuối, đau đớn khôn nguôi.
Trong những ngày tiếp theo, dù Cố Dịch Thần vẫn giữ khoảng cách nhất định với Hàm Nguyệt, nhưng ông cũng không thể phủ nhận, sự hiện diện của nàng trong phủ đã mang đến một sự thay đổi tích cực đáng kể — không khí trong phủ trở nên hài hòa, có trật tự hơn nhiều, những gia nhân trung thực được đối xử công bằng hơn, trong khi những kẻ có ý đồ xấu dần dần bị loại bỏ hoặc phải thu mình lại, không dám lộng hành như trước.
Một buổi chiều, khi Cố Dịch Thần trở về phủ sớm hơn thường lệ, ông tình cờ chứng kiến cảnh Hàm Nguyệt đang tận tình chăm sóc cho một lão bộc bị ốm nặng trong phủ, đích thân pha chế thuốc thang, kiên nhẫn túc trực bên giường bệnh dù đã là tiểu thư danh giá, chính thất của cả Vương phủ.
"Nàng biết y thuật sao?" Ông hỏi, giọng ông có phần ngạc nhiên khi chứng kiến cảnh tượng này, đứng quan sát từ xa mà không lên tiếng ngay.
Hàm Nguyệt ngẩng lên, hơi bất ngờ trước sự xuất hiện của ông, nhưng vẫn tiếp tục công việc của mình. "Thần thiếp từng theo học y thuật cơ bản từ một vị lang y quen biết của gia tộc khi còn nhỏ, tuy không tinh thông sâu sắc, nhưng cũng đủ để xử lý những bệnh tình thông thường."
Cố Dịch Thần tiến lại gần hơn, quan sát kỹ lưỡng cách Hàm Nguyệt bắt mạch, kê đơn cho lão bộc, nhận thấy, dù nàng khiêm tốn nói rằng mình không tinh thông, nhưng những động tác, kiến thức mà nàng thể hiện lại vô cùng thành thục, chuyên nghiệp, không hề thua kém những vị lang y có nhiều năm kinh nghiệm.
"Tại sao nàng lại tự mình chăm sóc cho một lão bộc bình thường như vậy? Đây vốn dĩ không phải trách nhiệm của một chính thất." Ông hỏi, dù trong lòng, ông cũng không thể phủ nhận, sự quan tâm chân thành mà nàng dành cho những người xung quanh, bất kể địa vị, thân phận, đã khiến ông có một cái nhìn khác về người vợ mà ông vẫn luôn giữ khoảng cách.
"Thần thiếp nghĩ, dù là ai, khi lâm bệnh, cũng đều xứng đáng được chăm sóc chu đáo, tận tình. Hơn nữa, lão bộc này đã phục vụ trong phủ nhiều năm, tận tụy, trung thành, thần thiếp không nỡ nhìn ông ấy phải chịu đựng bệnh tật mà không có ai quan tâm, chăm sóc đúng mức." Hàm Nguyệt đáp, giọng nàng chân thành, không hề có chút toan tính hay giả tạo nào.
Câu trả lời ấy, đơn giản nhưng chân thành, khiến Cố Dịch Thần không khỏi cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà ông đã lâu không còn được trải nghiệm kể từ sau bi kịch năm xưa. Ông đứng lặng người trong giây lát, ánh mắt ông dõi theo bóng dáng Hàm Nguyệt đang tận tâm chăm sóc cho lão bộc, một hình ảnh giản dị nhưng lại chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong trái tim băng giá của ông, nơi mà từ lâu, ông đã tưởng rằng, sẽ không bao giờ còn có thể cảm nhận được sự ấm áp của tình người nữa.
Vài ngày sau, khi lão bộc đã hoàn toàn bình phục nhờ sự chăm sóc tận tình của Hàm Nguyệt, tin tức về lòng nhân hậu của vị chính thất mới nhanh chóng lan truyền khắp phủ, khiến không ít gia nhân, nô bộc khác cũng dần dần thay đổi cách nhìn nhận về nàng, từ sự dè dặt, nghi ngờ ban đầu chuyển sang một sự kính trọng, yêu mến chân thành.
"Chính thất nương nương không chỉ tài giỏi trong việc quản lý, mà còn có tấm lòng nhân hậu hiếm có." Một nữ tỳ già chia sẻ với đồng nghiệp của mình trong lúc làm việc, không giấu được sự cảm kích.
Cố Dịch Thần, dù vẫn giữ một khoảng cách nhất định trong giao tiếp hàng ngày với Hàm Nguyệt, nhưng cũng bắt đầu âm thầm quan sát, tìm hiểu thêm về người vợ mà ông đã từng nghĩ, chỉ đơn thuần là một sự sắp đặt chính trị vô nghĩa. Ông nhận ra, đằng sau vẻ ngoài thông minh, sắc sảo trong công việc, Hàm Nguyệt còn sở hữu một trái tim ấm áp, nhân hậu, luôn quan tâm đến những người xung quanh một cách chân thành, không vụ lợi — những phẩm chất mà ông đã không còn tin rằng có thể tồn tại trọn vẹn ở bất kỳ ai kể từ sau bi kịch đã cướp đi những người thân yêu nhất của mình.
Một buổi tối, khi tình cờ đi ngang qua khu bếp của phủ, Cố Dịch Thần nghe được cuộc trò chuyện giữa hai nữ tỳ đang bàn tán về Hàm Nguyệt. "Ngươi có biết không, hôm qua nương nương còn tự tay may cho đứa con nhỏ của bác làm vườn một bộ quần áo ấm, vì thấy đứa bé phải mặc đồ rách vào mùa đông lạnh giá."
"Đúng vậy, nương nương thật sự khác biệt so với những gì ta từng nghĩ về giới quý tộc. Người luôn quan tâm đến những người thấp kém như chúng ta, không hề tỏ ra kiêu ngạo, xa cách." Người kia đáp lại, giọng đầy sự cảm kích chân thành.
Nghe được những lời tâm sự chân thật ấy, không phải là những lời khen ngợi được dàn dựng trước mặt ông, Cố Dịch Thần càng thêm tin tưởng vào sự chân thành trong tính cách của Hàm Nguyệt. Ông đứng lặng người trong bóng tối một lúc lâu, suy ngẫm về những gì mình vừa nghe được, cảm nhận được, có lẽ, đã đến lúc ông cần phải mở lòng hơn nữa với người vợ đã dần dần chiếm được sự tin tưởng, tôn trọng của không chỉ riêng ông, mà của cả toàn thể Vương phủ.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, ông lấy bức chân dung cũ của Lâm Nhược Hi ra ngắm nhìn một lần nữa, nhưng lần này, trong lòng ông không còn chỉ có nỗi đau, sự tiếc nuối đơn thuần, mà còn xen lẫn một cảm xúc phức tạp khác — dường như, hình ảnh của Hàm Nguyệt, với sự ấm áp, chân thành mà nàng thể hiện mỗi ngày, đang dần dần chiếm một vị trí riêng biệt trong trái tim ông, không hề mâu thuẫn hay xung đột với những ký ức đau thương của quá khứ, mà như một sự tiếp nối, một cơ hội mới để ông có thể học cách yêu thương, tin tưởng trở lại.