Buổi sáng đầu tiên với vai trò chính thất, Hàm Nguyệt triệu tập toàn bộ quản gia, nữ tỳ trong phủ đến đại sảnh để chính thức nhận bàn giao công việc quản lý nội vụ. Nhưng ngay khi nàng vừa ngồi vào vị trí chủ tọa, một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, ăn mặc lộng lẫy đã tiến vào, không hề có ý định hành lễ theo đúng quy tắc mà một thiếp thất cần phải tuân thủ trước chính thất.
"Đây chính là Nhị di nương Lý Uyển Nhi, người đã ở bên vương gia từ trước khi phu nhân được gả đến." Quản gia lớn tuổi giới thiệu, giọng ông có phần dè dặt, không dám đắc tội với bất kỳ bên nào trong tình huống nhạy cảm này.
Lý Uyển Nhi khẽ nhếch mép cười, ánh mắt nàng ta đầy sự khinh miệt khi nhìn Hàm Nguyệt từ đầu đến chân. "Nghe nói, tỷ tỷ xuất thân từ một gia đình thương nhân, chắc hẳn không quen thuộc lắm với những quy củ, lễ nghi trong vương phủ quyền quý như thế này. Muội nghĩ, có lẽ, muội nên tiếp tục phụ giúp quản lý công việc nội vụ như trước đây, để tránh xảy ra sơ suất không đáng có."
Lời nói ấy, tuy có vẻ nhã nhặn bề ngoài, nhưng lại ẩn chứa một sự khiêu khích, thách thức trắng trợn đối với vị thế chính thất của Hàm Nguyệt. Toàn bộ đám gia nhân, nữ tỳ có mặt đều nín thở, tò mò chờ đợi xem, vị chính thất mới này sẽ phản ứng ra sao trước sự thách thức công khai này.
Hàm Nguyệt, không hề tỏ ra tức giận hay bối rối, chỉ khẽ mỉm cười, giọng nàng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, uy nghiêm cần thiết của một chính thất. "Nhị di nương nói phải, ta quả thực chưa quen thuộc với quy củ nơi đây. Nhưng ta nghĩ, di nương chắc cũng hiểu rõ, theo lễ nghi gia tộc, việc quản lý nội vụ vốn dĩ là trách nhiệm, quyền hạn của chính thất, không phải của thiếp thất, dù thiếp thất có thâm niên lâu năm đến đâu."
Nàng ngừng lại một chút, ánh mắt nàng quét qua toàn bộ đám đông đang có mặt, giọng nàng trở nên nghiêm nghị hơn. "Nhưng ta cũng không muốn phủ nhận những đóng góp của di nương trong thời gian qua. Vậy thế này, ta sẽ cho di nương ba ngày để bàn giao đầy đủ sổ sách, tài khoản chi tiêu của phủ cho ta. Nếu trong quá trình bàn giao, mọi thứ đều minh bạch, rõ ràng, ta sẽ xem xét để di nương tiếp tục phụ trách một số công việc nhỏ, phù hợp với vị trí của mình."
Lời nói ấy, vừa thể hiện sự uy nghiêm, kiên quyết của một chính thất, vừa không quá gay gắt, tàn nhẫn, khiến Lý Uyển Nhi không thể tìm được cớ để phản bác công khai trước mặt đông đảo người chứng kiến. Nàng ta đành phải miễn cưỡng gật đầu, dù trong lòng đầy sự tức tối, bất mãn.
Ba ngày sau, khi Lý Uyển Nhi mang sổ sách đến bàn giao, Hàm Nguyệt dành trọn một buổi chiều để kiểm tra kỹ lưỡng từng khoản mục, và không ngoài dự đoán của nàng, phát hiện ra nhiều điểm bất minh, đáng ngờ trong các khoản chi tiêu — những khoản tiền lớn được ghi chép mập mờ, không rõ mục đích sử dụng, có dấu hiệu rõ ràng của việc biển thủ, trục lợi cá nhân.
"Di nương, ta phát hiện, trong sổ sách tháng trước, có một khoản chi lên đến năm trăm lượng bạc được ghi là dùng để mua sắm vải vóc, nhưng khi ta kiểm tra kho vải thực tế, số lượng vải mới nhập vào lại không tương xứng với số tiền đã chi. Di nương có thể giải thích rõ hơn về khoản chi này không?" Hàm Nguyệt hỏi trong buổi họp công khai trước toàn thể quản gia, gia nhân trong phủ, cố tình tạo ra một tình huống không thể né tránh, phải đối mặt trực tiếp.
Lý Uyển Nhi biến sắc mặt, cố gắng tìm cách chống chế. "Có lẽ... có lẽ do sơ suất trong quá trình ghi chép sổ sách thôi, ta sẽ cho người kiểm tra lại."
"Không cần thiết phải kiểm tra lại đâu, ta đã tự mình xác minh kỹ lưỡng rồi." Hàm Nguyệt đáp, giọng nàng đanh thép, không khoan nhượng. Nàng ra hiệu cho một nữ tỳ mang đến một tập tài liệu khác, trong đó có ghi chép chi tiết về những giao dịch mua bán vải vóc thực tế mà nàng đã âm thầm điều tra được thông qua mối quan hệ với một vài thương nhân quen biết từ gia tộc họ Tô. "Theo những gì ta tìm hiểu được, số vải thực tế được mua vào tháng trước chỉ trị giá khoảng hai trăm lượng bạc, có nghĩa là, có đến ba trăm lượng bạc đã bị thất thoát một cách bất minh, không rõ nguyên nhân."
Bằng chứng cụ thể, rõ ràng ấy khiến Lý Uyển Nhi không còn cách nào để chối cãi, gương mặt nàng ta tái mét, toàn thân run rẩy trước sự việc bị vạch trần công khai trước mặt tất cả mọi người. "Ta... ta xin nhận lỗi, có lẽ, ta đã vô tình để cho một số nha hoàn dưới quyền lợi dụng lòng tin, biển thủ một phần tiền bạc mà không hề hay biết."
"Dù là vô tình hay cố ý, di nương với vai trò quản lý nội vụ suốt thời gian qua, không thể tránh khỏi trách nhiệm để xảy ra tình trạng thất thoát tài sản nghiêm trọng như vậy." Hàm Nguyệt tuyên bố, giọng nàng vẫn giữ được sự uy nghiêm, công tâm cần thiết. "Từ nay, di nương sẽ không còn được tham gia vào bất kỳ công việc quản lý nội vụ nào của phủ nữa, đồng thời cần phải hoàn trả lại đầy đủ số tiền thất thoát trong thời gian di nương phụ trách."
Quyết định dứt khoát, công tâm này khiến toàn bộ đám gia nhân, quản gia có mặt không khỏi kinh ngạc trước sự sắc bén, quyết đoán của vị chính thất mới, đồng thời cũng thầm cảm phục trước cách xử lý vừa có lý, có tình, không hề tàn nhẫn quá mức nhưng cũng đủ để răn đe, thiết lập lại trật tự, kỷ cương trong phủ.
"Từ nay về sau, ai trong phủ này cũng cần phải nhớ rõ, ta sẽ quản lý công việc nội vụ một cách công bằng, minh bạch, không thiên vị bất kỳ ai, nhưng cũng sẽ không khoan nhượng trước bất kỳ hành vi gian dối, trục lợi cá nhân nào gây tổn hại đến lợi ích chung của cả phủ." Hàm Nguyệt tuyên bố trước toàn thể mọi người, giọng nàng đầy uy nghiêm nhưng cũng không kém phần ấm áp, chân thành.
Tin tức về sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp Vương phủ, khiến những kẻ trước đây từng có ý định coi thường, thách thức vị chính thất xuất thân thương nhân này phải dè chừng, cẩn trọng hơn rất nhiều. Đồng thời, sự công tâm, sắc bén mà Hàm Nguyệt thể hiện cũng dần dần thu phục được cảm tình, sự tin tưởng từ những gia nhân, quản gia trung thực, tận tụy, những người đã phải chịu đựng sự bất công dưới sự quản lý thiếu minh bạch trước đây.
Tối hôm đó, khi tin tức về sự việc lan đến tai Cố Dịch Thần, vị vương gia lạnh lùng hiếm khi quan tâm đến những chuyện vụn vặt trong hậu viện, cũng không khỏi ngạc nhiên trước cách xử lý sắc sảo, quyết đoán của người vợ mới cưới mà ông vẫn chưa từng thực sự để tâm đến.
"Vị chính thất mới này, xem ra không đơn giản như ta từng nghĩ." Ông thầm nhận định, dù ánh mắt ông vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm thường thấy, nhưng trong lòng, một sự tò mò nhỏ nhoi đã bắt đầu manh nha hình thành, một cảm xúc hiếm hoi mà ông chưa từng trải qua kể từ sau bi kịch đau thương đã cướp đi những người thân yêu nhất của mình nhiều năm về trước.
Trong khi đó, tại viện của mình, Lý Uyển Nhi ngồi một mình, tức tối đập vỡ một chiếc chén trà, không thể chấp nhận được thất bại cay đắng trước một chính thất mà nàng ta từng coi thường, khinh miệt ngay từ ngày đầu tiên. "Ả ta chỉ là con gái của một thương nhân sa sút, sao có thể xử lý mọi việc sắc sảo đến vậy?"
Nữ tỳ thân cận của nàng ta rón rén an ủi. "Di nương, chuyện đã xảy ra rồi, có lẽ chúng ta nên tạm thời nhẫn nhịn, chờ đợi thời cơ thích hợp hơn."
"Nhẫn nhịn ư? Ta đã quản lý nội vụ trong phủ này suốt năm năm qua, sao có thể dễ dàng để một kẻ mới đến cướp mất tất cả như vậy được!" Lý Uyển Nhi tức giận đáp, nhưng trong lòng, nàng ta cũng hiểu rõ, với những bằng chứng xác thực mà Hàm Nguyệt đã đưa ra, nàng ta không còn bất kỳ cơ hội nào để có thể phản kháng công khai mà không tự chuốc lấy thêm rắc rối, tổn hại danh dự.
Sự bất mãn âm ỉ này, dù tạm thời bị kìm nén, nhưng cũng báo hiệu trước, con đường phía trước của Hàm Nguyệt trong việc thiết lập, củng cố quyền lực tại Vương phủ vẫn còn nhiều thử thách, chông gai đang chờ đợi, khi những kẻ đã quen với đặc quyền, lợi ích cũ sẽ không dễ dàng từ bỏ mà không có sự phản kháng nhất định.
Trong những ngày tiếp theo, Hàm Nguyệt tiếp tục củng cố vị thế của mình bằng cách thiết lập một hệ thống quản lý minh bạch, rõ ràng cho toàn bộ hoạt động của phủ. Nàng cho thiết lập một cuốn sổ cái chung, nơi mọi khoản thu chi đều phải được ghi chép đầy đủ, có chữ ký xác nhận của ít nhất hai người để tránh tình trạng gian lận, biển thủ như đã từng xảy ra trước đây.
"Từ nay, mọi khoản chi tiêu trên năm mươi lượng bạc đều cần phải có sự phê duyệt trực tiếp từ ta." Nàng thông báo trong một buổi họp với toàn thể quản gia, chấp sự trong phủ. "Đồng thời, ta cũng sẽ tổ chức kiểm tra sổ sách định kỳ mỗi tháng một lần, để đảm bảo mọi thứ luôn minh bạch, rõ ràng."
Quy định mới này, dù ban đầu khiến một số người cảm thấy bị gò bó, nhưng cũng nhanh chóng nhận được sự ủng hộ từ đa số quản gia, chấp sự trung thực, những người đã quá mệt mỏi với tình trạng tham nhũng, bất minh kéo dài dưới sự quản lý trước đây. "Có quy định rõ ràng như vậy, chúng ta cũng yên tâm làm việc hơn nhiều, không sợ bị vu oan hay liên lụy vì những sai phạm của người khác." Một quản gia già chia sẻ với đồng nghiệp.
Ngoài việc thiết lập hệ thống quản lý minh bạch, Hàm Nguyệt cũng bắt đầu xây dựng mối quan hệ gần gũi hơn với đội ngũ gia nhân, nữ tỳ trong phủ, thường xuyên hỏi thăm về đời sống, hoàn cảnh gia đình của họ, thậm chí còn đích thân đến thăm hỏi khi có ai đó trong số họ gặp khó khăn, hoạn nạn. Sự quan tâm chân thành này dần dần giúp nàng giành được tình cảm, sự trung thành từ đông đảo gia nhân, tạo nên một nền tảng vững chắc cho quyền lực mà nàng đang xây dựng, không chỉ dựa trên sự sợ hãi hay ép buộc, mà trên sự tôn trọng, tin tưởng thực sự.