Sau sự kiện tại buổi tiệc, Cố Dịch Thần, người cũng có mặt chứng kiến toàn bộ diễn biến, không giấu được sự khâm phục sâu sắc trước bản lĩnh, trí tuệ mà Hàm Nguyệt đã thể hiện. Đêm đó, khi trở về phòng, ông chủ động tìm đến phòng của nàng, một hành động hiếm hoi kể từ ngày cưới đến nay.
"Nàng đã xử lý tình huống hôm nay rất khéo léo, vừa bảo vệ được uy tín của phủ, vừa không gây ra xung đột công khai quá gay gắt với phủ Tể tướng." Ông nhận xét, giọng ông đầy sự tán thưởng chân thành.
"Đa tạ vương gia đã ghi nhận. Thần thiếp chỉ đang cố gắng bảo vệ những gì thuộc về phủ, đồng thời cũng không muốn gây thêm thù oán không cần thiết trong triều đình." Hàm Nguyệt đáp, mời ông ngồi xuống, rót một tách trà nóng mời ông.
Trong không khí ấm áp, thân mật hiếm hoi ấy, Cố Dịch Thần bất chợt hỏi một câu hỏi mà ông chưa từng hỏi trước đây. "Nàng có bao giờ cảm thấy oán trách ta không? Vì đã gả nàng vào một cuộc hôn nhân chính trị lạnh lùng như thế này, không có tình yêu, chỉ toàn là những toan tính, đấu đá."
Hàm Nguyệt trầm ngâm một lúc trước khi đáp, ánh mắt nàng chân thành nhìn thẳng vào ông. "Ban đầu, thần thiếp cũng có phần buồn tủi, nhưng thần thiếp hiểu rõ, đây là hoàn cảnh mà cả hai chúng ta đều không có nhiều lựa chọn. Thần thiếp tin rằng, dù bắt đầu từ đâu, chỉ cần cả hai cùng nỗ lực, chân thành với nhau, chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng nên một cuộc sống ý nghĩa, hạnh phúc."
Câu trả lời đầy bao dung, thấu hiểu ấy khiến Cố Dịch Thần cảm thấy một sự xúc động khó tả. Ông trầm ngâm một lúc lâu, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội trước khi quyết định, đây chính là thời điểm thích hợp để ông có thể chia sẻ với nàng về bí mật đau thương mà ông đã chôn giấu suốt nhiều năm qua.
"Ta muốn kể cho nàng nghe về một chuyện đã xảy ra mười lăm năm trước." Ông nói, giọng ông trầm xuống, đầy sự nặng nề. Và rồi, lần đầu tiên kể từ sau bi kịch ấy, ông kể lại toàn bộ câu chuyện về vụ thảm án đã cướp đi mẫu thân, vị hôn thê Lâm Nhược Hi, cùng người cha nuôi của mình, về nỗi đau, sự cô độc mà ông đã phải mang theo suốt những năm tháng dài đằng đẵng sau đó.
Hàm Nguyệt lắng nghe với sự chăm chú, cảm thông sâu sắc, không ngắt lời, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay ông khi thấy giọng ông run rẩy vì xúc động ở những đoạn đau thương nhất. "Vương gia đã phải chịu đựng nỗi đau quá lớn. Thần thiếp thực sự rất tiếc vì những gì người đã phải trải qua."
"Suốt mười lăm năm qua, ta luôn tự nhủ, mình không còn xứng đáng, không còn khả năng để yêu thương ai nữa, vì mỗi khi ta thân thiết với ai đó, dường như, tai họa lại ập đến, cướp đi họ khỏi cuộc đời ta." Cố Dịch Thần chia sẻ, giọng ông đầy sự tự trách, đau khổ.
"Đó không phải là lỗi của người, vương gia." Hàm Nguyệt nói, giọng nàng đầy sự kiên định, chân thành. "Người không thể vì một bi kịch trong quá khứ mà tự giam cầm trái tim mình mãi mãi trong nỗi sợ hãi, cô độc. Thần thiếp tin rằng, những người thân yêu đã khuất của người, nếu có linh thiêng, cũng sẽ mong muốn người có thể tìm được hạnh phúc, bình yên trong cuộc sống hiện tại, thay vì mãi chìm đắm trong đau khổ."
Những lời nói ấy, dù giản dị nhưng lại chạm đến sâu thẳm trái tim băng giá của Cố Dịch Thần, khiến ông cảm nhận được một sự ấm áp, an ủi mà ông chưa từng trải nghiệm trọn vẹn như vậy kể từ sau bi kịch năm xưa. Ông ngước nhìn Hàm Nguyệt, ánh mắt ông đầy sự biết ơn sâu sắc.
"Cảm ơn nàng, vì đã lắng nghe, vì đã không xa lánh khi biết về quá khứ đầy tổn thương của ta." Ông nói, giọng ông chân thành hơn bao giờ hết.
"Vương gia không cần phải cảm ơn thần thiếp vì điều đó. Chúng ta là vợ chồng, chia sẻ, thấu hiểu lẫn nhau là điều nên làm." Hàm Nguyệt đáp, một nụ cười ấm áp nở trên môi nàng.
Trong lúc câu chuyện tiếp tục, Hàm Nguyệt cũng chia sẻ thêm về những nghi vấn mà nàng đã tình cờ phát hiện được trong quá trình quản lý sổ sách, giao dịch của phủ — một vài manh mối nhỏ liên quan đến những giao dịch tài chính bất thường của gia tộc họ Triệu, gia tộc của kẻ đã gây ra vụ thảm án năm xưa, mà nàng tin rằng, có thể liên quan đến âm mưu che giấu tội ác trong quá khứ.
"Nếu vương gia muốn, thần thiếp có thể giúp người điều tra sâu hơn về những manh mối này, tận dụng những mối quan hệ trong giới thương nhân mà thần thiếp đã xây dựng được." Nàng đề xuất, ánh mắt nàng đầy sự quyết tâm muốn giúp đỡ ông tìm ra công lý cho những người thân yêu đã khuất.
Cố Dịch Thần nhìn Hàm Nguyệt với ánh mắt đầy sự cảm kích, ngạc nhiên trước sự chu đáo, tận tâm mà nàng dành cho ông, dù mối quan hệ giữa họ mới chỉ bắt đầu được vài tháng ngắn ngủi. "Ta sẽ rất biết ơn nếu nàng có thể giúp đỡ ta trong việc này."
Từ đêm đó trở đi, mối quan hệ giữa Cố Dịch Thần và Hàm Nguyệt đã có một bước chuyển biến quan trọng, khi bức tường băng giá mà ông đã dựng lên suốt nhiều năm qua, cuối cùng cũng bắt đầu tan chảy trước sự chân thành, thấu hiểu sâu sắc của người vợ mà số phận đã sắp đặt để ông gắn bó, và cả hai bắt đầu cùng nhau hợp tác, không chỉ trong công việc quản lý phủ đệ, mà còn trong hành trình tìm kiếm công lý cho những bi kịch đau thương của quá khứ.
Trong những ngày tiếp theo, Cố Dịch Thần bắt đầu chủ động chia sẻ nhiều hơn với Hàm Nguyệt về công việc triều chính, quân sự mà trước đây, ông chưa từng thảo luận với bất kỳ ai trong gia đình. "Nàng nghĩ sao về tình hình biên ải phía Bắc gần đây? Ta nhận được báo cáo về những động thái đáng ngờ từ phía quân địch." Ông hỏi, ánh mắt ông đầy sự tin tưởng khi tìm kiếm ý kiến từ nàng.
Hàm Nguyệt, dù không phải là chuyên gia quân sự, nhưng với tư duy phân tích sắc bén được rèn luyện qua nhiều năm kinh doanh, cũng đưa ra được những góc nhìn thú vị, hữu ích về khía cạnh hậu cần, kinh tế có thể ảnh hưởng đến tình hình quân sự. "Thần thiếp nghĩ, nếu địch quân đang gặp khó khăn về nguồn cung lương thực, có lẽ, đây chính là thời điểm thích hợp để triều đình gia tăng áp lực kinh tế, cắt đứt các tuyến đường thương mại có thể hỗ trợ cho họ."
Cố Dịch Thần trầm ngâm suy nghĩ trước gợi ý bất ngờ nhưng sắc bén này, không giấu được sự ấn tượng trước tư duy chiến lược của người vợ mà ông ngày càng thêm tin tưởng, trân trọng. "Đây là một góc nhìn thú vị mà ta chưa từng nghĩ tới, ta sẽ trình bày với các tướng lĩnh khác trong buổi họp quân sự sắp tới."
Sự tin tưởng, hợp tác ngày càng sâu sắc này giữa hai người không chỉ củng cố thêm mối quan hệ tình cảm đang dần nảy nở, mà còn cho thấy, Hàm Nguyệt đã thực sự trở thành một người bạn đồng hành đáng tin cậy, không thể thiếu trong cả cuộc sống riêng tư lẫn công việc quan trọng của Cố Dịch Thần.
Vài ngày sau buổi họp quân sự, Cố Dịch Thần trở về phủ với tâm trạng phấn khởi hiếm thấy. "Đề xuất của nàng đã được các tướng lĩnh đánh giá rất cao, Hoàng thượng cũng đã chấp thuận triển khai chiến lược cắt đứt nguồn cung lương thực cho địch quân." Ông chia sẻ, không giấu được niềm tự hào khi nhắc đến đóng góp của vợ mình.
"Thần thiếp thật vui khi có thể góp một phần nhỏ bé vào việc bảo vệ đất nước." Hàm Nguyệt đáp, ánh mắt nàng sáng lên đầy hạnh phúc trước sự công nhận này.
Từ đó, Cố Dịch Thần bắt đầu có thói quen thường xuyên thảo luận với Hàm Nguyệt về nhiều vấn đề quan trọng khác trong công việc, không chỉ giới hạn ở khía cạnh quân sự, mà còn mở rộng sang cả những vấn đề chính trị, ngoại giao phức tạp mà ông đang phải đối mặt. Mối quan hệ giữa hai người, từ chỗ chỉ là những cuộc trò chuyện xã giao, khách sáo ban đầu, dần dần chuyển hóa thành một sự đồng hành, thấu hiểu sâu sắc, nơi cả hai đều tìm thấy ở đối phương một người bạn tri kỷ thực sự, có thể chia sẻ mọi khó khăn, thử thách trong cuộc sống.