Từ hôm đó, buổi sáng của Khải Minh bắt đầu sớm hơn mười lăm phút.
Không phải vì ai yêu cầu. Chỉ vì anh biết lúc sáu giờ bốn mươi lăm sẽ có tiếng gõ cửa hai cái nhẹ, và anh muốn cà phê đã sẵn sàng lúc đó.
Bảo Châu cũng biết lúc cô đến, anh đã mở cửa trước khi cô gõ xong — cô để ý điều này sau lần thứ ba và không hỏi, chỉ mỉm cười khi bước vào.
Buổi sáng của họ không theo kịch bản. Đôi khi chỉ mười phút — cô uống cà phê, họ nói chuyện ngắn về ngày hôm đó, rồi cô đi. Đôi khi ba mươi phút nếu cô không trực sớm và anh không có họp. Đôi khi — những ngày hiếm — cả tiếng, khi cô trực chiều và anh làm việc ở nhà.
Một sáng thứ Ba, trong khi Bảo Châu đang nhìn bản vẽ mới trên bàn anh — thói quen cô hình thành từ lần đầu thấy bản vẽ và không ngừng tò mò — cô hỏi: — Dự án này cho ai?
— Gia đình trẻ. Họ muốn nhà có phòng riêng cho con nhưng vẫn kết nối với không gian chung.
— Khó không?
— Không khó. Thú vị hơn. — Anh ngồi cạnh cô nhìn vào bản vẽ. — Anh hay thích những dự án có người thật ở trong đó. Không phải chỉ không gian đẹp mà không ai dùng.
— Anh thiết kế cho người, không phải cho ảnh chụp.
— Đúng vậy. — Anh nhìn cô. — Cô hiểu nhanh.
— Tôi làm nghề cũng vì người. Không phải vì bệnh mà vì người bị bệnh. Nghe giống nhau nhưng khác.
— Khác nhiều.
Họ ngồi nhìn bản vẽ cùng nhau trong vài phút — anh giải thích một vài chi tiết, cô hỏi, anh trả lời. Đây không phải lần đầu cô ngồi như vậy với anh, nhưng lần này anh để ý một điều: vai cô gần vai anh hơn bình thường, và không ai dịch ra.
Anh không dịch ra. Cô cũng không.
— Anh Minh, — cô nói, không rời mắt khỏi bản vẽ, — anh có hay để ý khoảng cách không?
— Khoảng cách trong bản vẽ hay khoảng cách giữa người?
— Người.
— Anh để ý. — Anh cũng không nhìn lên. — Cô hỏi vì sao?
— Vì tôi đang ngồi gần anh hơn bình thường và anh không dịch ra. Tôi muốn biết anh để ý không hay tôi đang tự diễn giải.
Câu đó thẳng thắn đến mức Khải Minh nhìn lên nhìn cô. Cô đang nhìn lại anh, mặt bình thản nhưng mắt không bình thản.
— Anh để ý, — anh nói. — Và anh không dịch ra vì không muốn.
— Oke, — cô nói, giọng nhẹ hơn một chút. — Tôi cũng không muốn.
Họ tiếp tục ngồi nhìn bản vẽ. Vai vẫn gần nhau. Không ai nói thêm gì về điều vừa xảy ra, vì không cần — nó đã được nói rồi, bằng đúng số chữ cần thiết.
Lúc Bảo Châu đứng dậy đi làm, cô chạm nhẹ vào vai anh khi đi qua — không dừng lại, không quay nhìn, chỉ là một điểm chạm nhỏ trong một giây.
Khải Minh ngồi im sau khi cô đi, nhìn bản vẽ trên bàn mà không thấy bản vẽ.
Anh nghĩ: thứ này bắt đầu từ lúc nào nhỉ?
Rồi anh nghĩ: có lẽ từ lúc có ly cà phê đầu tiên ở cửa hành lang.
Rồi anh ngừng suy nghĩ và làm việc tiếp, vì có một số thứ không cần phân tích thêm.