Tháng thứ tư, một tối cuối tuần, Bảo Châu gõ cửa anh lúc chín giờ tối với một chai rượu vang và vẻ mặt của người cần nói chuyện.
— Tôi không uống rượu một mình, — cô nói trước khi anh hỏi. — Anh có rảnh không?
— Rảnh.
Họ ngồi ở ban công căn 803, rượu vang đỏ, gió tháng Tư mát. Dưới kia thành phố lên đèn dần.
Bảo Châu không vào chủ đề ngay. Cô uống một ngụm, nhìn ra thành phố, rồi nói: — Hôm nay tôi mất một bệnh nhân.
Khải Minh không nói gì. Anh chờ.
— Không phải lần đầu. Tôi làm bác sĩ sáu năm rồi. Nhưng lần này... ông ấy nhớ tôi. Mỗi lần tôi vào phòng ông ấy hay hỏi tôi hôm nay ăn gì, uống gì. Ông ấy nói tôi trông gầy. — Cô cười nhẹ, cái cười không có vui. — Bệnh nhân lo cho bác sĩ.
— Cô nhớ ông ấy.
— Nhớ. — Cô uống thêm. — Tôi biết không được nhớ quá. Biết phải giữ khoảng cách chuyên môn. Nhưng đôi khi khó.
— Cô giữ khoảng cách được không nghĩa là cô không quan tâm. Là hai thứ khác nhau.
Bảo Châu quay sang nhìn anh. — Anh hay nói những câu đúng vào đúng lúc.
— Anh không hay nói. Anh chỉ nghe.
— Đó là điều hiếm hơn anh nghĩ.
Họ ngồi im một lúc. Thành phố bên dưới tiếp tục — đèn xe, tiếng còi xa, cuộc sống không dừng lại vì bất kỳ điều gì.
— Anh Minh, — cô nói, — tôi có thắc mắc muốn hỏi. Anh có thể không trả lời nếu không muốn.
— Hỏi đi.
— Tại sao anh tốt với tôi? — Cô nói thẳng. — Không phải tốt theo kiểu lịch sự hàng xóm. Tốt theo kiểu... quan tâm thật. Mang cháo, mang cơm, nghe tôi nói chuyện. Anh không làm vậy với hàng xóm nào khác — tôi hỏi chị Hoa, chị ấy nói anh lịch sự nhưng không gần gũi với ai trong tòa nhà.
Câu hỏi thẳng, cụ thể, có bằng chứng. Khải Minh không ngạc nhiên — cô là bác sĩ, cô hỏi kỹ trước khi kết luận.
Anh suy nghĩ thật trước khi trả lời. — Vì cô là người đầu tiên trong bốn năm anh sống ở đây mà anh muốn ngồi ăn sáng cùng.
Im lặng.
— Câu đó, — Bảo Châu nói chậm rãi, — nghe đơn giản nhưng không đơn giản.
— Không đơn giản. Anh nói thật.
Cô nhìn anh một lúc dài. Rồi nhìn ra thành phố. — Tôi dọn ra ở một mình vì muốn thử sống theo cách của mình, không phải theo cách gia đình sắp xếp. Tôi tưởng sẽ cô đơn hơn. Nhưng từ khi dọn vào đây, tôi ít cô đơn hơn trước — dù tôi đang ở một mình lần đầu tiên.
— Cô nói điều đó cho anh nghe hay cho mình nghe?
— Cho cả hai.
Họ ngồi đến gần mười một giờ. Chai rượu vang cạn một nửa. Thành phố bên dưới thưa dần.
Khi Bảo Châu đứng dậy về, cô dừng lại ở cửa ban công. — Anh Minh.
— Gì?
— Tôi cũng muốn ngồi ăn sáng cùng anh. Không chỉ chủ nhật.
Anh nhìn cô. Cô nhìn lại anh theo cái nhìn không cần giải thích thêm.
— Vậy thì mai anh pha cà phê sớm hơn, — anh nói.
— Vậy thì mai tôi gõ cửa trước bảy giờ, — cô đáp.