Chương 4: Chủ Nhật Và Chuyện Không Ai Lên Kế Hoạch
Cập nhật: 3/6/2026
Chủ nhật đầu tháng Tư, cả tòa nhà Bình Minh Court dường như ngủ nướng đến trưa.
Khải Minh không ngủ nướng — anh dậy lúc bảy giờ theo thói quen, pha cà phê, mang bản vẽ ra bàn. Nhưng sáng hôm đó anh không tập trung được, không rõ lý do.
Lúc chín giờ có tiếng gõ cửa.
Bảo Châu đứng ngoài, mặc đồ ở nhà, tóc xổ, tay cầm một cái chảo. — Anh biết nấu trứng không?
Khải Minh nhìn cái chảo. — Biết. Sao?
— Chảo nhà tôi bị dính. Tôi không quen dùng chảo mới. Chảo nhà anh có thể mượn không?
— Cô mang chảo của cô sang nhà tôi hỏi mượn chảo của tôi?
— Cô mang chảo của cô sang để trả lại cho anh sau khi mượn chảo của anh, vì tôi không muốn cầm tay không sang nhà người khác.
Logic đó vừa hợp lý vừa không hợp lý theo cách mà Khải Minh mất một giây mới xử lý xong.
— Vào đi, — anh mở cửa.
Bảo Châu bước vào căn 803 lần đầu tiên. Cô nhìn quanh theo cái cách mà anh nhận ra là cùng kiểu với cách anh nhìn nhà người khác — quan sát, không phán xét, chỉ thu thập thông tin.
— Nhà anh gọn hơn tôi tưởng, — cô nói.
— Tôi là kiến trúc sư. Không gian lộn xộn làm tôi khó chịu.
— Nhà tôi đang lộn xộn vì chưa dọn xong.
— Tôi biết. Tôi nghe tiếng đồ đạc dịch chuyển mỗi tối.
— Anh nghe thấy qua tường à?
— Tường xây năm chín mươi mốt. Cách âm không tốt lắm.
Cô đứng nhìn bản vẽ trên bàn. — Anh đang làm gì vậy?
— Thiết kế nhà cho khách hàng. Họ muốn phòng bếp mở nhưng không muốn mùi thức ăn vào phòng khách. Hai yêu cầu mâu thuẫn nhau.
— Thì làm cái gì đó ở giữa.
— Tôi biết. Vấn đề là "ở giữa" nằm chỗ nào.
Bảo Châu cúi xuống nhìn bản vẽ, chỉ vào một điểm. — Đây. Cái vách kính ở đây — nhìn thấy nhau nhưng mùi không qua được nếu làm đúng.
Khải Minh nhìn vào điểm cô chỉ. Rồi nhìn lại cô. — Cô học kiến trúc không?
— Không. Nhưng tôi sống với gia đình đông người trong nhà nhỏ mười mấy năm. Tôi biết vách nào cần, vách nào không.
Câu đó từ trải nghiệm thực tế, không từ lý thuyết — và nó chính xác theo cách mà Khải Minh phải thừa nhận trong thâm tâm là đúng hướng.
— Anh mượn ý tưởng của cô được không? — Anh hỏi thật.
— Miễn phí. Tôi không làm kiến trúc sư.
Anh đưa chảo cho cô. Cô cầm lấy, rồi nhìn bàn bếp anh. — Anh ăn sáng chưa?
— Chưa.
— Vậy tôi nấu trứng cho hai người. Tiền công ý tưởng.
— Cô không cần—
— Tôi muốn. — Cô đi vào bếp anh như người đã quen chỗ. — Anh có hành tây không?
Họ ăn sáng chủ nhật trong căn bếp nhỏ của Khải Minh — trứng chiên hành tây, bánh mì, cà phê. Không ai lên kế hoạch cho buổi sáng này. Không ai biết nó sẽ trở thành thứ cả hai nhớ đến lâu hơn nhiều buổi sáng khác.
— Anh hay làm gì chủ nhật? — Bảo Châu hỏi.
— Làm việc. Đọc sách. Đi bộ nếu thời tiết tốt.
— Một mình?
— Thường là vậy.
— Anh không thấy cô đơn không?
— Đôi khi. Cô thì sao?
Bảo Châu nhìn xuống ly cà phê. — Tôi hay bận quá nên không có thời gian thấy cô đơn. Nhưng những lúc không bận... thì có.
— Chủ nhật này cô có bận không?
— Không. Ngày hiếm gặp.
— Vậy thì đi bộ cùng anh không? Nếu cô muốn.
Cô nhìn anh. — Anh mời tôi đi bộ.
— Anh mời cô. Cô có thể từ chối.
— Tôi không từ chối. — Cô uống cà phê. — Nhưng anh phải để tôi rửa bát trước.