Tuần thứ ba, Khải Minh phát hiện ra Bảo Châu hay về nhà rất muộn.
Không phải anh cố để ý — anh chỉ làm việc đêm nhiều, và khi làm việc đêm thì anh nghe âm thanh hành lang theo phản xạ. Tiếng thang máy mở, tiếng bước chân, tiếng chìa khóa — anh quen với nhịp điệu của tòa nhà sau hai năm sống ở đây.
Tiếng bước chân của Bảo Châu về đêm khác với ban ngày. Ban ngày bước chắc, nhanh, có đích đến. Đêm muộn bước chậm hơn, nặng hơn theo kiểu của người đã dùng hết năng lượng trong ngày và đang chạy bằng quán tính.
Một tối thứ Năm, lúc mười một giờ, anh nghe tiếng bước chân đó và tiếng cô dừng lại ở cửa 804 — tiếng chìa khóa loay hoay lâu hơn thường lệ.
Anh mở cửa.
Bảo Châu đứng ở cửa nhà mình, chìa khóa trên tay, mặt mệt theo cái cách mà người không trong ngành y không nhận ra nhưng anh — vì đã sống cạnh một bác sĩ đủ tuần để bắt đầu nhận ra — thấy rõ: không phải mệt buồn ngủ, mà mệt sau một ngày phải giữ bình tĩnh trong khi mọi thứ xung quanh không bình tĩnh.
— Cô ổn không? — Anh hỏi.
— Ổn. Chỉ mệt. Hôm nay trực dài. — Cô nhìn anh. — Anh còn thức à?
— Làm việc. — Anh nhìn cô. — Cô ăn chưa?
— Ăn ở bệnh viện lúc bảy giờ tối.
— Bây giờ mười một giờ.
— Tôi biết. Nhưng tôi không đói lắm, chỉ muốn tắm rồi ngủ.
— Để anh lấy gì cho cô ăn trước. Tắm xong đói lại không ngủ được.
Cô nhìn anh với vẻ mặt của người không quen được quan tâm theo kiểu này — không phải quan tâm theo nghi thức, mà quan tâm thực tế, cụ thể, không hỏi ý kiến.
— Anh có gì?
— Cháo. Anh hay nấu nhiều.
— Anh nấu cháo lúc mười một giờ tối?
— Anh nấu từ chiều. Cháo để được qua đêm.
Năm phút sau anh đặt một hộp cháo trước cửa 804. Cô mở cửa nhận, vẫn mặc áo bệnh viện, tóc đã xổ ra.
— Tôi không biết anh tốt như thế này, — cô nói.
— Anh chỉ nấu nhiều và không muốn đổ đi.
— Anh giải thích theo kiểu làm nó không nghe như tốt bụng.
— Thì nó không hẳn là tốt bụng. Chỉ là hợp lý.
Cô nhìn anh một lúc. — Anh, tôi nghĩ "hợp lý" của anh trông rất giống "tốt bụng" của người bình thường.
Khải Minh không biết trả lời câu đó thế nào, nên anh không trả lời. — Cô vào đi. Ăn xong mới tắm, không thì bị hạ đường huyết.
— Anh đang cho tôi lời khuyên y tế.
— Anh đang nói lẽ thường thức. Cô là bác sĩ, cô biết tôi nói đúng.
Cô bật cười — tiếng cười mệt nhưng thật. — Đúng. Cảm ơn anh. Ngày mai tôi trả hộp.
— Không cần vội.
Anh về 803. Đứng trong bếp, nhìn nồi cháo còn lại, và nhận ra mình đã nấu nhiều hơn mình ăn được — điều mà bình thường anh không làm, vì anh nấu vừa đủ theo thói quen sống một mình.
Anh không tự hỏi tại sao hôm nay lại nấu nhiều hơn.
Hay đúng hơn là anh tự hỏi, và câu trả lời khiến anh quyết định không suy nghĩ thêm.