Mười ngày sau, bài báo của Ngô Phương Vy được đăng trên trang nhất tờ Chân Trời.
Tiêu đề: "Đường dây rửa tiền nghìn tỷ đằng sau vỏ bọc bất động sản — Hải Minh và bài học về minh bạch tài chính."
Bài báo dài bốn nghìn chữ, có đầy đủ bằng chứng, trích dẫn cụ thể và tên tuổi rõ ràng. Đến trưa hôm đó, bài đã được chia sẻ hơn năm mươi nghìn lần.
Phương ngồi ở bàn bếp của căn hộ 4B, nhìn vào màn hình điện thoại, và cảm thấy cái hỗn hợp quen thuộc của mỗi lần hoàn thành một bài điều tra lớn: mệt, nhẹ nhõm, và cái trống rỗng nhỏ khi thứ đã chiếm hết tâm trí bao lâu nay không còn cần đến nữa.
Tiếng gõ cửa.
Khải đứng ngoài cửa, tay cầm hai cốc cà phê. Nhìn vào mặt cô — đọc được ngay cái mệt và nhẹ nhõm — và đưa cốc ra.
"Đăng rồi?" Anh ta hỏi.
"Đăng rồi." Cô nhận cốc. "Vào đi."
Họ ngồi ở bàn bếp, cốc cà phê trên tay, không nói gì ngay.
"Người thuê anh phản hồi gì chưa?" Cô hỏi sau một lúc.
"Hài lòng." Anh ta uống cà phê. "Bài báo giúp tạo áp lực công luận — phần đó không phải việc của tôi nhưng quan trọng không kém."
Cô gật đầu. Nhìn ra cửa sổ — bên ngoài nắng đẹp, gió từ cảng thổi vào mang theo mùi muối biển.
"Khải." Cô lên tiếng.
"Hm?"
"Hôm nay em phải về Sài Gòn." Cô nói thẳng. "Tòa soạn triệu họp, có mấy việc cần xử lý trực tiếp."
Anh ta gật đầu. Im lặng.
"Nhưng em sẽ quay lại." Cô tiếp tục, nhìn thẳng vào anh ta. "Anh nói Hải Minh có nhiều thứ thú vị. Em muốn tiếp tục nghiên cứu."
Anh ta nhìn cô một lúc. "Bao lâu mới quay lại?"
"Hai tuần. Nhiều nhất ba tuần."
Anh ta uống cà phê. "Được."
"Anh có ở đây không?"
"Có." Ngắn gọn. Nhưng trong chữ đó là câu trả lời đầy đủ.
Phương nhìn anh ta — người đàn ông mà bốn tuần trước là hàng xóm đáng ngờ ở căn hộ 4A, người mà cô đã mất một tuần để tin đủ để nói tên thật, người mà bây giờ ngồi uống cà phê sáng với cô như thể đây là việc bình thường nhất thế giới.
"Lê Hữu Khải." Cô gọi tên đầy đủ của anh ta — lần đầu tiên.
Anh ta nhìn lên.
"Em sẽ gửi địa chỉ email thật của em trước khi về." Cô nói. "Không phải địa chỉ của Trần Linh. Địa chỉ của Ngô Phương Vy."
Anh ta im lặng một nhịp. "Tôi sẽ gửi lại số điện thoại thật của tôi. Không phải số sim phụ."
"Được." Cô đứng dậy, đi rửa cốc. "Và Khải."
"Hm?"
"Khi nào anh đến Sài Gòn, anh biết địa chỉ cần tìm không?"
Anh ta nhìn cô. "Tòa soạn Chân Trời?"
"Hoặc địa chỉ nhà em." Cô đặt cốc xuống, quay lại nhìn anh ta. "Hai lựa chọn."
Khải đứng dậy, mang cốc của mình ra rửa — đứng cạnh cô trong bếp nhỏ, hai người rửa cốc trong im lặng thoải mái theo cách chỉ có được sau nhiều tuần quen nhau.
"Địa chỉ nhà." Anh ta nói, không nhìn lên khỏi cốc.
Cô mỉm cười — khóe mắt cong lên trước miệng.
Hai tiếng sau, cô kéo vali ra khỏi căn hộ 4B. Khải đứng ở cửa phòng mình, tay trong túi, nhìn cô khóa cửa.
"Hai tuần." Cô nhắc.
"Hoặc ba." Anh ta sửa lại, giọng bình thản.
"Hai tuần." Cô khẳng định.
Anh ta gật đầu. Không nói thêm gì.
Cô kéo vali đến thang máy, bấm nút, chờ cửa mở. Trước khi bước vào, cô quay lại.
Anh ta vẫn đứng ở cửa phòng, nhìn cô.
"Khải." Cô gọi.
"Hm?"
"Lần đầu gặp anh ở cửa, anh nhìn em theo kiểu đang phân tích." Cô nhìn thẳng vào anh ta. "Bây giờ anh nhìn em khác rồi."
Anh ta im lặng một lúc. "Cô cũng vậy."
Cửa thang máy mở. Cô bước vào, bấm nút tầng một.
Cửa thang máy sắp đóng — Khải vẫn đứng đó, nhìn vào, và lần này không phải cái nhìn phân tích hay đánh giá.
Cô giơ tay lên nhẹ — vẫy, không phải kiểu tạm biệt trang trọng, chỉ là cử chỉ nhỏ của người sắp đi nhưng biết mình sẽ quay lại.
Anh ta giơ tay lên đáp lại.
Cửa thang máy đóng lại.
Khải đứng ở hành lang tầng bốn một mình, nhìn vào cánh cửa thang máy đã đóng, và trong đầu anh không còn chạy bất kỳ phân tích nào về người vừa đi.
Chỉ có một điều: hai tuần.
Anh quay vào phòng, ngồi xuống bàn làm việc, mở laptop. Trên màn hình có file báo cáo cần hoàn thành, có email cần trả lời, có công việc cần tiếp tục.
Anh nhìn vào màn hình.
Rồi anh mở một tab mới, tìm kiếm địa chỉ của tòa soạn Chân Trời ở Sài Gòn — không phải vì cần, mà vì có điều gì đó trong anh muốn biết khoảng cách từ Hải Minh đến đó là bao xa.
Ba tiếng bay.
Hoặc mười lăm tiếng xe.
Không xa lắm.
Anh đóng tab đó lại, quay về báo cáo cần hoàn thành.
Bên ngoài cửa sổ, Hải Minh đang sáng lên trong buổi trưa, tiếng cảng vọng lại, mùi biển theo gió vào phòng.
Căn hộ 4B bên cạnh im lặng — lần đầu tiên trong bốn tuần.
Nhưng lần này cái im lặng đó không cùng loại với cái im lặng của ba tháng trước khi phòng đó còn trống.
Lần này nó mang theo hai tuần — hoặc ba.
Và Lê Hữu Khải, người quen làm việc một mình trong im lặng, nhận ra rằng anh đang chờ đợi điều gì đó lần đầu tiên từ rất lâu.
Điều đó vừa lạ vừa không khó chịu chút nào.
— Hết —