Tháng năm, Vân Khải bắt đầu tự luyện.
Không phải vì Tố Vy bảo. Nàng không bảo nó làm gì cụ thể ngoài công việc vườn. Nhưng những buổi sáng lắng nghe đất, những chiều ngồi quan sát nàng chăm cây, những đêm nó nằm trong chái nhỏ gần vườn và nghe gió thổi qua lá đào — tất cả những thứ đó âm thầm tích lũy thành cái gì đó có thể gọi là nền tảng.
Một buổi tối, nó ngồi ở gốc Lão Khúc và lần đầu tiên cảm nhận được mạch linh khí trong cơ thể mình chảy đều và thông suốt — không cần ép, không cần dẫn, chỉ chảy như nước qua lòng suối quen đường.
Nó ngồi yên rất lâu, không dám động vì sợ mất. Rồi nhận ra rằng cái trạng thái đó không mất được — nó đã ở đây từ trước, chỉ là trước đây nó chưa biết cách nhìn thấy.
Sáng hôm sau, nó kể cho Tố Vy nghe.
Nàng nghe xong, gật đầu nhẹ, không làm to chuyện. "Tốt. Đó là khai mạch tự nhiên — hiếm hơn khai mạch cưỡng chế, nhưng bền hơn nhiều."
"Tiên cô biết điều đó sẽ xảy ra không?"
"Ta đoán có thể," nàng thừa nhận. "Linh căn của em phù hợp với cách học chậm. Cưỡng ép sẽ hỏng. Để yên thì tự mở."
Vân Khải nhìn nàng. Có cái gì đó trong câu đó — không phải chỉ về linh căn — mà nó cảm thấy nàng đang nói đến điều rộng hơn. Về nó. Về cách nàng đối xử với nó từ đầu: không thúc ép, không kiểm tra, không đặt kỳ vọng — chỉ tạo điều kiện rồi đứng sang một bên.
"Tiên cô biết từ đầu rằng con cần loại đó," nó nói, không phải câu hỏi.
Tố Vy cười — lần đầu tiên Vân Khải thấy nàng thật sự cười, không phải nụ cười lịch sự hay nụ cười mệt mỏi, mà cười theo kiểu người vừa nhớ ra điều gì đó ấm áp. "Ta biết em giống ta. Và ta biết cái loại ta cần gì." Nàng quay đi, tay chạm nhẹ vào cành Lão Khúc khi đi qua. "Bây giờ đi tưới cây đi. Chuyện lớn rồi cũng phải tưới cây."