Đêm thứ sáu, Minh tỉnh dậy lúc hai giờ sáng vì tiếng bước chân.
Không phải tiếng bước chân mạnh hay nhanh. Chỉ là tiếng của ai đó đi qua hành lang theo nhịp điệu đều đặn của người đang đi có mục đích, không lang thang. Từ cuối hành lang về phía phòng khách. Dừng lại. Rồi quay ngược lại.
Anh nằm im trong bóng tối sau mí mắt — ánh sáng nhạt của căn nhà vẫn ở đó khi anh mở mắt, nhưng anh giữ mắt nhắm — và lắng nghe.
Tiếng bước chân không dừng lại. Đi rồi về, đi rồi về, theo nhịp của người đang chờ thứ gì đó hoặc đang lo lắng quá mức để đứng yên.
Minh mở mắt ra, ngồi dậy.
Hành lang trống. Ánh sáng nhạt. Không ai.
Nhưng trên sàn gỗ — gỗ đã cũ, hay xước xát — anh nhìn thấy những vệt mờ. Không phải vệt bụi hay vệt bẩn. Vệt của đế giày, in xuống nhẹ theo cái cách của người đi đi lại lại nhiều lần trên cùng một đoạn đường.
— ○ —
Anh không ngủ lại được. Ngồi ở phòng khách cho đến sáng với cuốn nhật ký của cha trên đùi, đọc tiếp những trang chưa đọc.
Đêm qua ông Thành đi lại trong hành lang suốt từ nửa đêm đến gần sáng. Tôi ngồi ở phòng khách nhìn vào hành lang và thấy không thấy gì — không thấy ông — nhưng nghe tiếng bước chân và nhìn thấy sàn gỗ ẽo xuống theo nhịp bước của người nặng.
Tôi không sợ ông. Đã lâu rồi tôi không còn sợ ông nữa — hay đúng hơn, tôi hiểu ông đủ để không coi ông là mối đe dọa.
Ông đang chờ tin của Diệu.
Đêm bom rơi, ông đã gửi cô ấy đi trước khi căn nhà sập. Ông không biết cô ấy có đến nơi không. Và không ai — không ai trong suốt sáu mươi năm qua — quay lại nói với ông điều đó.
Tôi đã thử tìm. Không ra.
Minh đọc dòng cuối đó hai lần.
Cha anh đã thử tìm. Không ra.
Anh đặt nhật ký xuống, lấy điện thoại ra, và bắt đầu gõ vào ô tìm kiếm: "Diệu y tá bác sĩ Thành Hà Nội 1967".
Không có kết quả liên quan.
Anh thử lại: "trạm xá phố Trần Kế Hà Nội thời chiến".
Vẫn không có gì.
Anh ngồi nhìn màn hình điện thoại trong ánh sáng nhạt của căn nhà, nghĩ về người đàn ông đang đi lại trong hành lang và đã đi lại ở đó từ năm sáu mươi bảy.
Sáu mươi năm chờ tin của một người.
Minh không biết người đàn ông đó trông như thế nào trong những tháng năm cuối trước khi căn nhà sập — nhưng anh biết cảm giác chờ đợi tin tức của người mình lo lắng mà không có cách nào biết họ ổn không, và anh biết rằng sáu mươi năm của cảm giác đó đủ nặng để không tan đi khi người chờ đã chết.
Anh nhìn ra hành lang.
Trống. Yên tĩnh.
"Tôi sẽ tìm ra." Anh nói khẽ vào không khí. Không chắc có ai nghe. "Tôi hứa."
Trong hành lang, ánh sáng nhạt không thay đổi.
Nhưng tiếng bước chân không vang lên lại đêm hôm đó.