Sau một ngày nghỉ ngơi cần thiết để phục hồi hoàn toàn thể lực, tinh thần, Dịch Phàm quay trở lại phòng thí nghiệm, chuẩn bị cho chuyến du hành thời gian thứ hai, lần này hướng đến giai đoạn tám tháng trước, thời điểm Tiến sĩ Bạch Duy Kiệt đưa ra quyết định từ chức đầy bí ẩn khỏi Dự Án Nghịch Lưu.
"Lần này, tôi đã trang bị thêm cho anh một thiết bị theo dõi sinh trắc học tiên tiến, cho phép tôi giám sát chặt chẽ hơn tình trạng sức khỏe, an toàn của anh trong suốt chuyến đi." Tinh Nguyệt giải thích, gắn một thiết bị nhỏ, gần như vô hình lên cổ tay Dịch Phàm. "Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, chúng tôi sẽ có thể kích hoạt lệnh triệu hồi khẩn cấp, đưa anh trở về ngay lập tức."
Dịch Phàm gật đầu, cảm kích trước sự chuẩn bị chu đáo này. "Cảm ơn Tiến sĩ Hà. Tôi đã sẵn sàng."
Nhã, qua thiết bị kết nối thần kinh, cũng bổ sung thêm một số thông tin chiến thuật quan trọng. "Lần này, mục tiêu chính của chúng ta là quan sát các hoạt động của Tiến sĩ Bạch tại phòng thí nghiệm riêng của ông ta, cũng như bất kỳ cuộc gặp gỡ đáng ngờ nào với những nhân vật khác có thể liên quan đến âm mưu mà ông ta đang thực hiện."
Quá trình khởi động Nghịch Lưu Cơ diễn ra tương tự như lần trước, và chỉ trong chớp mắt, Dịch Phàm nhận ra mình đang đứng trong khuôn viên của Viện Nghiên cứu Lượng Tử, nhưng ở một thời điểm tám tháng trước, khi mọi thứ vẫn còn diễn ra bình thường, chưa có bất kỳ dấu hiệu nào của những vụ án mạng bí ẩn sắp xảy ra trong tương lai.
"Chúng ta đang ở đúng thời điểm mục tiêu." Nhã xác nhận. "Dựa trên hồ sơ nhân sự, Tiến sĩ Bạch thường làm việc muộn tại phòng thí nghiệm riêng của mình ở tầng ba của tòa nhà nghiên cứu phụ, cách vị trí hiện tại của anh khoảng hai trăm mét."
Dịch Phàm cẩn thận di chuyển qua khuôn viên viện nghiên cứu, cải trang thành một nhân viên bảo trì kỹ thuật với bộ đồng phục mà Tinh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn cho anh, giúp anh có thể di chuyển tự do trong khu vực mà không gây ra sự chú ý không cần thiết từ những nhân viên khác.
Khi tiếp cận được gần phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Bạch, Dịch Phàm nhận thấy ánh đèn vẫn còn sáng bên trong, dù đã là giờ khuya. Qua ô cửa kính nhỏ trên cửa, anh có thể thấy một người đàn ông trung niên, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, căng thẳng, đang làm việc miệt mài bên một hệ thống máy tính phức tạp.
"Đó chính là Tiến sĩ Bạch Duy Kiệt." Nhã xác nhận qua phân tích hình ảnh khuôn mặt. "Có vẻ như, ông ta đang thực hiện một số tính toán phức tạp liên quan đến lý thuyết lượng tử, dựa trên những gì tôi có thể quan sát được qua các thiết bị hiển thị trong phòng."
Dịch Phàm tìm một vị trí ẩn nấp kín đáo gần đó, kiên nhẫn chờ đợi, quan sát trong nhiều giờ liền khi Tiến sĩ Bạch tiếp tục công việc của mình. Đến gần nửa đêm, một sự kiện bất ngờ xảy ra — một người phụ nữ trẻ tuổi, mặc trang phục sang trọng, xuất hiện tại cửa phòng thí nghiệm, gõ cửa nhẹ nhàng trước khi bước vào.
"Tôi không nhận diện được người phụ nữ này trong cơ sở dữ liệu nhân sự của viện." Nhã thông báo, giọng cô đầy sự tò mò. "Có thể đây là một người ngoài, không thuộc về viện nghiên cứu."
Dịch Phàm tập trung quan sát cuộc trò chuyện đang diễn ra bên trong phòng thí nghiệm, dù không thể nghe rõ nội dung cụ thể qua lớp cửa kính cách âm. Nhưng qua ngôn ngữ cơ thể, biểu cảm gương mặt của cả hai người, anh có thể cảm nhận được một sự căng thẳng, bí mật nào đó đang được trao đổi.
"Tôi có thể kích hoạt một thiết bị nghe lén từ xa, dù điều này sẽ vi phạm một số nguyên tắc bảo mật thông thường, nhưng trong tình huống này, tôi nghĩ, lợi ích của việc thu thập thông tin quan trọng vượt xa rủi ro." Nhã đề xuất, giọng cô đầy sự cân nhắc đạo đức.
"Hãy làm đi." Dịch Phàm đồng ý ngay lập tức, nhận thức được tầm quan trọng của thông tin có thể thu thập được trong khoảnh khắc này.
Nhã nhanh chóng kích hoạt khả năng của mình, và chỉ trong vài giây, giọng nói của cả hai người bên trong phòng thí nghiệm bắt đầu vang lên rõ ràng trong tâm trí Dịch Phàm, được Nhã khuếch đại, lọc bỏ tạp âm một cách tài tình.
"...Ông không thể tiếp tục làm việc cho họ nữa, Duy Kiệt. Những gì họ đang lên kế hoạch, sử dụng công nghệ này cho mục đích quân sự, kiểm soát thông tin, sẽ gây ra hậu quả thảm khốc không thể cứu vãn." Giọng người phụ nữ vang lên, đầy sự khẩn thiết, lo lắng.
"Tôi biết, nhưng nếu tôi rời đi ngay bây giờ, họ sẽ nghi ngờ, và cả em cũng sẽ gặp nguy hiểm." Giọng Tiến sĩ Bạch đáp lại, đầy sự căng thẳng, giằng xé nội tâm.
Cuộc trò chuyện ấy khiến Dịch Phàm sững sờ, nhận ra, có lẽ, bức tranh toàn cảnh về vụ án phức tạp hơn nhiều so với những gì anh và đội ngũ điều tra đã hình dung ban đầu. "Có vẻ như Tiến sĩ Bạch không phải là kẻ chủ mưu, mà có thể chính ông ta cũng là một nạn nhân, hoặc một người đang cố gắng chống lại một âm mưu lớn hơn nào đó." Anh thì thầm với Nhã.
"Tôi đồng ý với nhận định của anh." Nhã đáp, giọng cô đầy sự nghiêm túc. "Có vẻ như, có một tổ chức nào đó, có thể chính là những người mà Giáo sư Lăng, Chu Vĩnh Khang cũng từng có liên quan, đang cố gắng kiểm soát, lạm dụng công nghệ du hành thời gian cho những mục đích đen tối, và Tiến sĩ Bạch có thể đang bị ép buộc tham gia vào kế hoạch này."
Cuộc trò chuyện bên trong phòng thí nghiệm tiếp tục diễn ra thêm một lúc nữa trước khi người phụ nữ rời đi trong vẻ mặt đầy lo lắng, để lại Tiến sĩ Bạch một mình với gương mặt trĩu nặng suy tư. Dịch Phàm nhận ra, đây chính là bước ngoặt quan trọng, cung cấp cho anh một góc nhìn hoàn toàn mới về bản chất thực sự của vụ án mà anh đang điều tra, một âm mưu phức tạp, sâu rộng hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng khi bắt đầu nhiệm vụ này.
"Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về người phụ nữ đó." Dịch Phàm nói với Nhã, quyết định theo dõi thêm để xác định danh tính của người phụ nữ bí ẩn vừa rời khỏi phòng thí nghiệm. "Cô ấy có vẻ như đang cố gắng cảnh báo Tiến sĩ Bạch, điều đó cho thấy, cô ấy có thể là một đồng minh tiềm năng, hoặc ít nhất là người không đồng tình với tổ chức đang ép buộc ông ta."
Anh cẩn thận bám theo người phụ nữ khi cô rời khỏi khuôn viên viện nghiên cứu, di chuyển đến một trạm xe buýt gần đó. Qua quan sát từ xa, Nhã tiến hành phân tích ngoại hình, cử chỉ của cô để tìm kiếm bất kỳ manh mối nào có thể giúp xác định danh tính. "Dựa trên trang phục, phong thái, tôi tin rằng, người phụ nữ này có thể có liên hệ với giới học thuật hoặc nghiên cứu khoa học, dù không có trong danh sách nhân viên chính thức của viện."
"Có thể cô ấy là người thân, hoặc bạn bè thân thiết của Tiến sĩ Bạch, biết được bí mật này thông qua mối quan hệ cá nhân." Dịch Phàm suy đoán, cố gắng tìm ra lời giải thích hợp lý nhất cho sự xuất hiện bí ẩn của người phụ nữ này.
Khi chiếc xe buýt đến, người phụ nữ bước lên, và Dịch Phàm, dù muốn tiếp tục theo dõi, cũng nhận ra giới hạn về thời gian, nguồn lực của mình trong chuyến du hành này. "Chúng ta không thể theo cô ấy đến cùng, nhưng ít nhất, chúng ta đã có thêm một manh mối quan trọng để điều tra khi trở về hiện tại."
"Tôi đã ghi lại đầy đủ hình ảnh của cô ấy, chúng ta có thể sử dụng công nghệ nhận diện khuôn mặt để xác định danh tính khi trở về." Nhã xác nhận, giọng cô đầy sự tự tin vào khả năng công nghệ mà mình sở hữu.