Sau khi chứng kiến cuộc trò chuyện đầy bí ẩn giữa Tiến sĩ Bạch Duy Kiệt và người phụ nữ lạ mặt, Dịch Phàm quyết định tiếp tục theo dõi, hy vọng có thể thu thập thêm manh mối quan trọng trước khi khung thời gian giới hạn của chuyến du hành kết thúc. Anh kiên nhẫn chờ đợi bên ngoài, quan sát khi Tiến sĩ Bạch cuối cùng cũng rời khỏi phòng thí nghiệm, gương mặt ông đầy vẻ mệt mỏi, u sầu.
"Chúng ta nên theo dõi ông ta, xem liệu ông ta có gặp gỡ thêm bất kỳ ai khác không." Dịch Phàm đề xuất, và Nhã đồng tình ngay lập tức.
Dịch Phàm cẩn thận bám theo Tiến sĩ Bạch từ một khoảng cách an toàn khi ông rời khỏi khuôn viên viện nghiên cứu, đi bộ đến một khu vực đỗ xe gần đó. Nhưng thay vì lên xe của mình và rời đi như dự đoán thông thường, Tiến sĩ Bạch lại đi bộ đến một góc khuất của bãi đỗ xe, nơi một chiếc xe đen sang trọng, cửa kính tối màu đang chờ sẵn.
"Đây có thể là cuộc gặp gỡ quan trọng mà chúng ta đang tìm kiếm." Nhã nhận định, giọng cô đầy sự tập trung cao độ. "Tôi sẽ cố gắng kích hoạt lại khả năng nghe lén từ xa, dù khoảng cách hiện tại có phần xa hơn, tín hiệu có thể không được rõ ràng như trước."
Dịch Phàm nín thở quan sát khi cửa sau của chiếc xe đen mở ra, và Tiến sĩ Bạch cúi người bước vào, cuộc trò chuyện bên trong xe hoàn toàn bị che khuất khỏi tầm mắt của Dịch Phàm, nhưng nhờ vào khả năng của Nhã, những đoạn hội thoại rời rạc bắt đầu vọng đến tâm trí anh.
"...tiến độ đang bị chậm trễ, chúng tôi cần ông đẩy nhanh việc phát triển module điều hướng chính xác hơn..." Một giọng nói nam trầm ấm, đầy quyền uy vang lên từ bên trong xe, một giọng nói hoàn toàn xa lạ mà Dịch Phàm chưa từng nghe qua trong bất kỳ hồ sơ nào mà anh đã nghiên cứu.
"...tôi đã nói rồi, việc này cần thời gian, không thể vội vàng được, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường..." Giọng Tiến sĩ Bạch đáp lại, đầy sự căng thẳng, mệt mỏi.
"...ông không có quyền từ chối, Duy Kiệt, ông đã nhận tiền của chúng tôi, đã ký kết thỏa thuận, giờ đây, ông chỉ có hai lựa chọn — tiếp tục hợp tác, hoặc chịu hậu quả tương tự như những kẻ khác đã dám phản bội tổ chức..." Giọng nói kia tiếp tục, mang theo một sự đe dọa trần trụi, lạnh lùng.
Cuộc trò chuyện ấy khiến Dịch Phàm cùng Nhã đều chấn động trước mức độ nghiêm trọng của những gì đang được tiết lộ. "Có vẻ như, đây chính là một tổ chức tội phạm có tổ chức, đang ép buộc các nhà khoa học phải phục vụ cho mục đích của họ, và bất kỳ ai dám phản kháng hoặc từ chối đều có nguy cơ trở thành nạn nhân tiếp theo." Nhã phân tích, giọng cô đầy sự lo ngại sâu sắc.
"Vậy có nghĩa là, Giáo sư Lăng, Chu Vĩnh Khang cũng có thể đã từng bị tổ chức này tiếp cận, ép buộc, và khi họ từ chối hợp tác hoặc đe dọa sẽ tiết lộ bí mật, tổ chức đã ra lệnh thủ tiêu họ để bịt đầu mối?" Dịch Phàm suy luận, ghép nối những mảnh thông tin rời rạc thành một bức tranh tổng thể đáng sợ hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng.
"Đây là một giả thuyết hợp lý, dựa trên những bằng chứng chúng ta đã thu thập được." Nhã xác nhận. "Nếu đúng như vậy, Tiến sĩ Bạch hiện đang ở trong tình thế cực kỳ nguy hiểm, bị ép buộc phải tiếp tục phát triển công nghệ cho tổ chức này dưới sự đe dọa đến tính mạng."
Sau khi cuộc trò chuyện trong xe kết thúc, Tiến sĩ Bạch bước ra với gương mặt tái nhợt, đầy sự sợ hãi, nhanh chóng rời khỏi khu vực đỗ xe trong trạng thái hoảng loạn kìm nén. Chiếc xe đen bí ẩn cũng lập tức khởi động, rời đi trước khi Dịch Phàm kịp ghi lại biển số xe hay bất kỳ đặc điểm nhận dạng nào khác có thể hữu ích cho cuộc điều tra.
"Chúng ta cần phải tìm cách bảo vệ Tiến sĩ Bạch, đồng thời thu thập thêm bằng chứng về tổ chức bí ẩn này trước khi quay trở về báo cáo." Dịch Phàm nói, cảm nhận được trách nhiệm ngày càng nặng nề của nhiệm vụ mà anh đang đảm nhận.
"Nhưng chúng ta cần phải nhớ rằng, đây là quá khứ, thanh tra Trần." Nhã nhắc nhở, giọng cô đầy sự thận trọng cần thiết. "Nếu chúng ta can thiệp trực tiếp để bảo vệ Tiến sĩ Bạch ngay bây giờ, chúng ta sẽ thay đổi đáng kể dòng thời gian, có thể dẫn đến những hậu quả không thể lường trước, bao gồm cả khả năng chúng ta sẽ không còn manh mối nào để lần theo trong tương lai nếu tổ chức bí ẩn kia thay đổi hoàn toàn kế hoạch của họ."
Dịch Phàm gật đầu, dù trong lòng đầy sự giằng xé giữa lý trí khoa học và bản năng bảo vệ con người vô tội. "Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
"Tôi nghĩ, chúng ta nên tập trung vào việc thu thập càng nhiều bằng chứng càng tốt về tổ chức này trong thời gian còn lại của chuyến du hành, sau đó mang những thông tin quý giá này trở về hiện tại, nơi chúng ta có thể tìm cách bảo vệ Tiến sĩ Bạch, hoặc ít nhất là những người có nguy cơ tương tự, thông qua các biện pháp hợp pháp, phù hợp với dòng thời gian hiện tại của chúng ta." Nhã đề xuất, một giải pháp cân bằng giữa trách nhiệm đạo đức và nguyên tắc khoa học nghiêm ngặt về việc không can thiệp quá mức vào quá khứ.
Dịch Phàm đồng ý với chiến lược này, dành những giờ còn lại của chuyến du hành để âm thầm theo dõi, thu thập thêm thông tin về những hoạt động đáng ngờ khác có thể liên quan đến tổ chức bí ẩn, trước khi thời gian giới hạn buộc anh phải kích hoạt Nghịch Lưu Cơ trở về hiện tại, mang theo một khối lượng thông tin đồ sộ nhưng cũng đầy rẫy những câu hỏi mới, phức tạp hơn về quy mô, bản chất thực sự của âm mưu mà anh đang phải đối mặt.
Trong những giờ cuối cùng trước khi trở về, Dịch Phàm quyết định quay lại khu vực gần phòng thí nghiệm của Tiến sĩ Bạch một lần nữa, hy vọng có thể quan sát thêm bất kỳ diễn biến nào khác có thể xảy ra sau cuộc gặp gỡ đầy căng thẳng vừa qua. Qua cửa sổ, anh thấy Tiến sĩ Bạch vẫn đang ngồi một mình, gương mặt ông đầy vẻ trầm tư, thỉnh thoảng đưa tay lên xoa trán như đang phải chịu đựng một áp lực tâm lý nặng nề.
"Tôi cảm thấy thương cảm cho ông ấy." Dịch Phàm thì thầm, không kìm được sự đồng cảm dành cho người đàn ông đang bị mắc kẹt giữa lằn ranh của đạo đức và sự sinh tồn. "Ông ấy rõ ràng không muốn tham gia vào âm mưu này, nhưng dường như không có lựa chọn nào khác."
"Đó chính là bi kịch thường thấy trong nhiều vụ án liên quan đến tổ chức tội phạm có hệ thống — những nạn nhân bị ép buộc, thường phải đối mặt với những lựa chọn đạo đức vô cùng khó khăn, giữa việc bảo vệ bản thân, người thân yêu, và việc giữ vững những nguyên tắc đạo đức của mình." Nhã nhận xét, giọng cô mang một sự thấu hiểu sâu sắc về tâm lý con người, điều mà Dịch Phàm không ngờ tới từ một trí tuệ nhân tạo.
"Khi chúng ta quay trở về, tôi muốn tìm cách để có thể giúp đỡ Tiến sĩ Bạch, không chỉ đơn thuần là bắt giữ ông ấy như một nghi phạm, mà là giải cứu ông ấy khỏi sự kiểm soát của tổ chức tội phạm này." Dịch Phàm nói, giọng anh đầy sự quyết tâm về mặt đạo đức, không chỉ đơn thuần là hoàn thành nhiệm vụ điều tra.
"Tôi tin rằng, đó là một mục tiêu đáng để chúng ta theo đuổi." Nhã đáp, giọng cô đầy sự đồng tình chân thành.