Khi Dịch Phàm trở về hiện tại, bước ra khỏi Nghịch Lưu Cơ với gương mặt đầy sự căng thẳng, mệt mỏi sau chuyến du hành đầy biến cố, Tiến sĩ Hà Tinh Nguyệt cùng đội ngũ kỹ thuật đã chờ sẵn để lắng nghe báo cáo chi tiết về những gì anh đã chứng kiến.
"Anh đã tận mắt nhìn thấy kẻ gây án?" Tinh Nguyệt hỏi, giọng cô đầy sự phấn khích lẫn lo lắng khi nghe Dịch Phàm thuật lại toàn bộ diễn biến, đặc biệt là về khả năng xuyên qua vật chất rắn của kẻ bí ẩn.
"Đúng vậy, nhưng tôi không thể nhìn rõ khuôn mặt hắn ta vì lớp mặt nạ công nghệ cao che kín." Dịch Phàm đáp, giọng anh vẫn còn phảng phất sự bàng hoàng trước những gì đã chứng kiến. "Nhưng điều khiến tôi lo lắng nhất chính là công nghệ mà hắn ta sử dụng dường như vượt trội hơn nhiều so với Nghịch Lưu Cơ của chúng ta."
Tinh Nguyệt trầm ngâm suy nghĩ, gương mặt cô đầy sự nghiêm trọng. "Nếu đúng như vậy, điều đó có nghĩa là, có một thế lực nào đó, có thể là một quốc gia đối địch, hoặc thậm chí một tổ chức tư nhân bí mật nào đó, đã phát triển được công nghệ du hành thời gian tiên tiến hơn cả chương trình nghiên cứu chính thức của chúng ta."
Nhã, thông qua hệ thống loa của phòng thí nghiệm, cũng góp phần vào cuộc thảo luận. "Tôi đã phân tích kỹ lưỡng dữ liệu năng lượng mà tôi thu thập được từ cổng dịch chuyển của kẻ bí ẩn. Có một số điểm tương đồng đáng chú ý với công nghệ nền tảng của Nghịch Lưu Cơ, gợi ý rằng, có thể kẻ này đã tiếp cận được với nghiên cứu gốc của Dự Án Nghịch Lưu, sau đó phát triển thêm để tạo ra một phiên bản tiên tiến hơn."
Thông tin này khiến Tinh Nguyệt sững người trong giây lát. "Điều đó có nghĩa là, có khả năng, kẻ gây án chính là một người trong nội bộ dự án của chúng ta, hoặc từng có quyền truy cập vào những nghiên cứu tuyệt mật này."
Dịch Phàm, với bản năng điều tra nhạy bén của mình, ngay lập tức nắm bắt được tầm quan trọng của manh mối này. "Chúng ta cần phải rà soát lại toàn bộ danh sách những người từng làm việc trong Dự Án Nghịch Lưu, đặc biệt là những ai đã rời khỏi dự án trong thời gian gần đây, hoặc có bất kỳ dấu hiệu bất mãn, mâu thuẫn nào với ban lãnh đạo."
Tinh Nguyệt gật đầu, ngay lập tức ra lệnh cho đội ngũ của mình bắt đầu quá trình rà soát hồ sơ nhân sự một cách kỹ lưỡng, cẩn trọng. Trong khi đó, Dịch Phàm dành thời gian nghỉ ngơi ngắn để phục hồi sau chuyến du hành đầy căng thẳng, đồng thời tiếp tục thảo luận với Nhã về những manh mối, giả thuyết mới đang dần hình thành trong tâm trí cả hai.
"Tôi nhận thấy, có một điểm chung đáng chú ý giữa ba nạn nhân của các vụ án mạng bí ẩn này." Nhã chia sẻ, giọng cô đầy sự phân tích sắc bén. "Cả Giáo sư Lăng, Chu Vĩnh Khang, và nạn nhân thứ ba mà chúng ta chưa điều tra, đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến những nghiên cứu về công nghệ lượng tử, dù ở những lĩnh vực khác nhau."
"Vậy có thể, đây không chỉ đơn thuần là những vụ án mạng ngẫu nhiên, mà là một chuỗi hành động có chủ đích, nhắm vào những người có liên quan đến một bí mật công nghệ cụ thể nào đó?" Dịch Phàm suy luận, đầu óc anh hoạt động không ngừng để ghép nối những mảnh thông tin rời rạc.
"Đó chính là giả thuyết mà tôi đang nghiêng về." Nhã xác nhận. "Có lẽ, kẻ gây án đang cố gắng loại bỏ những người có khả năng cản trở, hoặc phát hiện ra một âm mưu lớn hơn mà hắn ta đang theo đuổi, có thể liên quan đến việc kiểm soát độc quyền công nghệ du hành thời gian."
Vài giờ sau, Tinh Nguyệt quay trở lại với một danh sách rút gọn gồm năm cái tên, những cựu nhân viên của Dự Án Nghịch Lưu có dấu hiệu đáng ngờ nhất dựa trên các tiêu chí mà đội ngũ điều tra đã xác định. "Trong số này, có một cái tên đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi." Cô nói, chỉ vào một hồ sơ trên màn hình. "Tiến sĩ Bạch Duy Kiệt, cựu trưởng nhóm nghiên cứu năng lượng lượng tử, đã đột ngột từ chức cách đây tám tháng sau một cuộc tranh cãi gay gắt với Giáo sư Lăng về hướng đi đạo đức của dự án, cụ thể là về việc liệu công nghệ du hành thời gian có nên được sử dụng cho mục đích quân sự hay không."
Dịch Phàm cảm nhận được một linh cảm mạnh mẽ về manh mối này. "Chúng ta cần phải điều tra kỹ lưỡng về Tiến sĩ Bạch, tìm hiểu xem ông ta hiện đang ở đâu, làm gì kể từ khi rời khỏi dự án."
"Tôi đã bắt đầu tìm kiếm thông tin, nhưng có vẻ như, Tiến sĩ Bạch đã biến mất hoàn toàn khỏi mọi hệ thống theo dõi thông thường ngay sau khi rời khỏi dự án, không có bất kỳ dấu vết nào về nơi cư trú, hoạt động hiện tại của ông ta." Nhã báo cáo, giọng cô đầy sự lo ngại. "Đây là một dấu hiệu đáng ngờ, cho thấy ông ta có thể đang cố tình che giấu tung tích của mình, có lẽ với sự hỗ trợ của một công nghệ tiên tiến nào đó."
Thông tin này càng củng cố thêm nghi ngờ của cả đoàn điều tra rằng, Tiến sĩ Bạch Duy Kiệt có thể chính là kẻ đứng sau những vụ án mạng bí ẩn này, sử dụng kiến thức chuyên môn cùng khả năng tiếp cận công nghệ tiên tiến để thực hiện một kế hoạch nào đó mà động cơ thực sự vẫn còn là một ẩn số lớn.
"Chúng ta cần phải du hành trở lại quá khứ một lần nữa, lần này tập trung vào giai đoạn ngay trước khi Tiến sĩ Bạch rời khỏi dự án, để tìm hiểu rõ hơn về nguyên nhân thực sự dẫn đến quyết định của ông ta, cũng như bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ông ta đã bắt đầu phát triển công nghệ riêng của mình." Dịch Phàm đề xuất, ánh mắt anh đầy sự quyết tâm dù cơ thể vẫn còn mệt mỏi sau chuyến đi trước.
Tinh Nguyệt gật đầu đồng ý, dù không giấu được sự lo lắng về mức độ rủi ro ngày càng tăng cao của nhiệm vụ. "Được, nhưng lần này, chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng hơn nữa, đặc biệt là về các biện pháp an toàn, phòng ngừa trước khả năng đối đầu trực tiếp với một đối thủ sở hữu công nghệ vượt trội như vậy."
Trong lúc chờ đợi những khâu chuẩn bị kỹ thuật cần thiết được hoàn tất, Dịch Phàm tranh thủ dành thời gian nghỉ ngơi, đồng thời trò chuyện thêm với Vương Thành Hải về những diễn biến mới nhất của vụ án đang được điều tra song song ở hiện tại. "Chúng tôi đã tăng cường giám sát tất cả những nhân vật có tên trong danh sách nghi vấn mà Tiến sĩ Hà đã cung cấp, nhưng cho đến nay, chưa phát hiện được bất kỳ hoạt động đáng ngờ nào từ phía họ." Vương Thành Hải báo cáo, giọng ông đầy sự thận trọng nghề nghiệp.
"Có lẽ, kẻ chủ mưu thực sự đủ tinh vi để tránh gây ra bất kỳ dấu hiệu bất thường nào trong hiện tại, khi biết rằng, mình đang bị theo dõi." Dịch Phàm nhận định, đầu óc anh không ngừng phân tích những khả năng khác nhau. "Đó cũng là lý do tại sao, việc điều tra ngược về quá khứ lại trở nên quan trọng đến vậy — chúng ta có thể quan sát được những hành vi mà kẻ đó chưa kịp che giấu, khi hắn còn chưa biết rằng, mình sẽ trở thành đối tượng bị điều tra trong tương lai."
Nhã, lắng nghe cuộc trò chuyện qua hệ thống kết nối, cũng góp thêm ý kiến phân tích của mình. "Đây chính là một trong những lợi thế độc đáo nhất mà công nghệ du hành thời gian mang lại cho công tác điều tra — khả năng quan sát quá khứ với một góc nhìn khách quan, không bị ảnh hưởng bởi những nỗ lực che giấu, ngụy trang mà tội phạm thường áp dụng sau khi biết mình đang bị nghi ngờ."
Sau khi hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, Dịch Phàm một lần nữa bước vào Nghịch Lưu Cơ, sẵn sàng cho chuyến du hành đầy thử thách tiếp theo, mang theo hy vọng sẽ tìm ra được những mảnh ghép quan trọng còn thiếu trong bức tranh phức tạp của vụ án mà anh đang dồn toàn bộ tâm huyết để phá giải.