Dịch Phàm đứng bất động sau góc tường, tim anh đập thình thịch khi chứng kiến bóng người bí ẩn tiến đến gần cửa văn phòng của Chu Vĩnh Khang, tay kẻ đó cầm một thiết bị nhỏ, hình dạng kỳ lạ, hoàn toàn không giống bất kỳ loại vũ khí thông thường nào mà Dịch Phàm từng thấy trong suốt sự nghiệp điều tra tội phạm của mình.
"Đó là gì vậy?" Anh thì thầm hỏi Nhã, cố gắng giữ giọng nói nhỏ nhất có thể để không bị phát hiện.
"Dựa trên hình dạng, cấu trúc năng lượng mà tôi có thể quét được từ xa, tôi tin rằng, đó là một loại vũ khí sử dụng công nghệ lượng tử để tạo ra sát thương mà không để lại dấu vết vật lý thông thường, có thể giải thích cho việc không tìm thấy hung khí tại hiện trường trong báo cáo điều tra ban đầu." Nhã phân tích nhanh chóng, giọng cô đầy sự nghiêm túc khoa học dù tình huống đang cực kỳ căng thẳng.
Kẻ bí ẩn tiếp cận cửa văn phòng, và thay vì phá cửa hay tạo ra bất kỳ tiếng động nào, hắn ta đơn giản đặt tay lên bề mặt cửa, và một lần nữa, không gian xung quanh bàn tay ấy lại gợn sóng kỳ lạ, cho phép hắn ta xuyên qua cánh cửa như thể nó không hề tồn tại, một khả năng vượt xa những gì Dịch Phàm hiểu biết về công nghệ du hành thời gian mà Tinh Nguyệt đã giải thích cho anh.
"Hắn ta có khả năng xuyên qua vật chất rắn?" Dịch Phàm hỏi, giọng anh đầy sự kinh ngạc, lo lắng.
"Đây là một phát hiện vô cùng quan trọng." Nhã đáp, giọng cô căng thẳng. "Công nghệ mà kẻ này đang sử dụng có vẻ tiên tiến hơn nhiều so với Nghịch Lưu Cơ mà chúng ta đang sử dụng. Điều này gợi ý rằng, có thể có một thế lực nào đó, sở hữu công nghệ vượt trội hơn cả những gì chính phủ hiện tại đang nắm giữ."
Thông tin ấy khiến Dịch Phàm càng thêm lo lắng về quy mô, mức độ nguy hiểm thực sự của vụ án mà anh đang điều tra. Anh tiếp tục quan sát trong bất lực khi kẻ bí ẩn hoàn toàn biến mất qua cánh cửa, và chỉ vài giây sau, một tiếng động nhỏ, gần như không thể nghe thấy, vang lên từ bên trong văn phòng, tiếp theo là sự im lặng tuyệt đối đáng sợ.
"Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ." Dịch Phàm nói, bản năng bảo vệ mạng sống con người trong anh không thể tiếp tục kìm nén được nữa, dù biết rõ về nguyên tắc không can thiệp mà Nhã đã nhắc nhở.
"Thanh tra Trần, xin hãy bình tĩnh." Nhã đáp, giọng cô cũng đầy sự căng thẳng nhưng vẫn cố gắng duy trì sự tỉnh táo cần thiết. "Nếu chúng ta can thiệp ngay bây giờ, chúng ta có thể ngăn chặn được cái chết của Chu Vĩnh Khang trong dòng thời gian này, nhưng điều đó cũng có nghĩa là, chúng ta sẽ làm thay đổi đáng kể lịch sử mà chúng ta đã biết, có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường mà chúng ta chưa thể dự đoán được."
Dịch Phàm đứng chôn chân tại chỗ, giằng xé giữa bản năng đạo đức muốn cứu lấy một mạng người vô tội, và trách nhiệm khoa học, logic mà nhiệm vụ đòi hỏi anh phải tuân thủ. Trong khoảnh khắc do dự ấy, cánh cửa văn phòng bất ngờ mở ra từ bên trong theo cách thông thường, và kẻ bí ẩn bước ra, lần này di chuyển nhanh chóng hơn, như thể đang vội vã rời khỏi hiện trường trước khi bị phát hiện.
"Hắn ta đang rời đi!" Dịch Phàm thì thầm, quan sát kẻ bí ẩn di chuyển về phía cầu thang thoát hiểm ở đầu kia của hành lang, một lối đi hoàn toàn thông thường, không sử dụng công nghệ dịch chuyển kỳ lạ như lúc đến.
"Đây có thể là cơ hội để chúng ta thu thập thêm thông tin mà không cần can thiệp trực tiếp vào sự kiện chính." Nhã đề xuất nhanh chóng. "Nếu anh có thể theo dõi hắn ta một cách kín đáo, chúng ta có thể xác định được nơi hắn ta ẩn náu, hoặc ít nhất là phương thức di chuyển thông thường mà hắn sử dụng khi không dùng đến công nghệ dịch chuyển."
Dịch Phàm gật đầu, quyết định tạm gác lại nỗi day dứt về việc không thể cứu Chu Vĩnh Khang, tập trung vào nhiệm vụ quan trọng hơn là truy tìm dấu vết của kẻ gây án. Anh cẩn thận theo dõi từ xa khi kẻ bí ẩn di chuyển xuống cầu thang thoát hiểm, ra khỏi tòa nhà qua một lối cửa phụ ít người qua lại.
Bên ngoài, kẻ bí ẩn nhanh chóng hòa mình vào bóng tối của con hẻm gần đó, và trước khi Dịch Phàm có thể tiếp cận đủ gần để quan sát rõ ràng hơn, không gian xung quanh hắn ta một lần nữa gợn sóng kỳ lạ, và trong tích tắc, kẻ đó hoàn toàn biến mất, để lại Dịch Phàm đứng một mình trong con hẻm tối tăm, vắng lặng.
"Hắn ta đã dịch chuyển đi nơi khác." Nhã thông báo, giọng cô đầy sự thất vọng dù vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. "Nhưng tôi đã kịp ghi lại được một lượng lớn dữ liệu về cấu trúc năng lượng của cổng dịch chuyển mà hắn ta sử dụng. Điều này có thể giúp chúng ta trong việc truy tìm dấu vết sau này."
Dịch Phàm thở dài, cảm giác bất lực xen lẫn quyết tâm dâng trào trong lòng anh. "Chúng ta cần phải trở về báo cáo cho Tiến sĩ Hà về những gì chúng ta vừa chứng kiến. Đây rõ ràng là một vụ án phức tạp hơn nhiều so với những gì chúng ta ban đầu tưởng tượng."
"Đồng ý." Nhã đáp. "Nhưng trước khi trở về, tôi nghĩ, chúng ta nên tranh thủ thời gian còn lại để thu thập thêm một số bằng chứng vật lý tại hiện trường, có thể sẽ hữu ích cho cuộc điều tra chính thức khi chúng ta trở về thời điểm hiện tại."
Dịch Phàm đồng ý, và trong những giờ còn lại trước khi khung thời gian bảy mươi hai giờ giới hạn của chuyến du hành sắp hết hạn, anh cẩn thận quan sát thêm hiện trường, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ có thể trở thành manh mối quan trọng, trước khi tìm một địa điểm kín đáo để kích hoạt Nghịch Lưu Cơ đưa anh trở về thời điểm hiện tại, mang theo những thông tin quý giá nhưng cũng đầy rẫy những câu hỏi mới, phức tạp hơn về bản chất thực sự của vụ án mà anh đang phải đối mặt.
Trong lúc chờ đợi thời điểm thích hợp để kích hoạt thiết bị trở về, Dịch Phàm tranh thủ ghi chép lại toàn bộ những gì đã quan sát được vào một cuốn sổ tay nhỏ mà anh luôn mang theo, một thói quen nghề nghiệp cũ mà anh vẫn duy trì dù đã được trang bị công nghệ tiên tiến của Nhã hỗ trợ ghi nhớ. "Đôi khi, việc viết tay giúp tôi sắp xếp suy nghĩ rõ ràng hơn." Anh giải thích khi Nhã tỏ ra hơi ngạc nhiên trước hành động này.
"Đó là một cách tiếp cận thú vị." Nhã nhận xét, giọng cô mang một sự tò mò chân thành. "Dù tôi có khả năng lưu trữ, xử lý lượng thông tin khổng lồ, nhưng tôi nhận ra, cách con người tổ chức, diễn giải thông tin theo một quá trình chậm rãi, có chủ đích như vậy đôi khi lại mang đến những góc nhìn sâu sắc mà thuật toán của tôi khó có thể đạt được ngay lập tức."
Dịch Phàm mỉm cười trước nhận xét ấy, cảm thấy một sự gắn kết ngày càng sâu sắc hơn với người đồng đội trí tuệ nhân tạo của mình. "Có lẽ, đó chính là lý do tại sao sự hợp tác giữa con người và AI lại quan trọng đến vậy — mỗi bên đều có những điểm mạnh riêng biệt, bổ sung cho nhau."
Khi thời điểm thích hợp đã đến, Dịch Phàm tìm một con hẻm vắng vẻ, kích hoạt thiết bị du hành thời gian được tích hợp trong bộ đồng hồ đeo tay đặc biệt mà Tinh Nguyệt đã trang bị cho anh trước chuyến đi. Ánh sáng xanh lam quen thuộc lại bao trùm lấy anh, và trong tích tắc, thế giới xung quanh bắt đầu nhòe đi, chuẩn bị đưa anh trở về với hiện tại, mang theo những bí mật đầy nguy hiểm mà anh vừa khám phá được.