Dịch Phàm nhanh chóng định hướng lại bản thân trong môi trường xa lạ của quá khứ, cẩn thận di chuyển ra khỏi con hẻm tối tăm, hòa mình vào dòng người qua lại trên phố để tránh gây sự chú ý không cần thiết. Nhã, thông qua thiết bị kết nối thần kinh, liên tục cung cấp cho anh những thông tin quan trọng về bối cảnh thời gian mà anh đang hiện diện.
"Dựa trên dữ liệu tôi thu thập được, tòa nhà văn phòng của Chu Vĩnh Khang nằm cách vị trí hiện tại của anh khoảng năm trăm mét về phía đông bắc." Nhã hướng dẫn, giọng cô đều đặn, chuyên nghiệp. "Tôi khuyên anh nên tiếp cận từ phía công viên nhỏ đối diện, nơi có thể quan sát tòa nhà mà không bị phát hiện."
Dịch Phàm làm theo hướng dẫn, di chuyển đến vị trí quan sát thuận lợi, nơi anh có thể nhìn thấy rõ ràng lối vào chính của tòa nhà văn phòng nơi Chu Vĩnh Khang sẽ tử vong chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ tới. Anh ngồi xuống một băng ghế công viên, giả vờ như đang đọc một tờ báo mà anh đã kịp mua từ một sạp báo gần đó để hòa nhập tốt hơn với bối cảnh thời gian này.
"Tôi cần anh phải hết sức kiên nhẫn." Nhã nhắc nhở. "Chúng ta không biết chính xác thời điểm nào trong hai mươi bốn giờ tới, kẻ tình nghi sẽ xuất hiện. Có thể chúng ta sẽ phải quan sát trong nhiều giờ liên tục trước khi phát hiện được bất kỳ dấu hiệu bất thường nào."
Trong suốt vài giờ đồng hồ tiếp theo, Dịch Phàm kiên trì quan sát, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ về những người ra vào tòa nhà văn phòng, trong khi Nhã liên tục phân tích, đối chiếu với cơ sở dữ liệu về những nhân vật có liên quan đến Chu Vĩnh Khang mà đội ngũ điều tra đã thu thập được trước đó.
"Tôi nhận thấy một điều thú vị." Nhã bất chợt lên tiếng, giọng cô đầy sự chú ý cao độ. "Người đàn ông vừa bước vào tòa nhà, mặc bộ vest xám, có dáng đi hơi khập khiễng ở chân trái — dựa trên phân tích dữ liệu hình ảnh, tôi tin rằng, đây chính là Lâm Quốc Cường, cựu đối tác kinh doanh của Chu Vĩnh Khang, người đã có một cuộc tranh chấp pháp lý gay gắt với nạn nhân về quyền sở hữu trí tuệ liên quan đến một sáng chế công nghệ quan trọng."
Dịch Phàm ngay lập tức tập trung chú ý vào người đàn ông mà Nhã vừa chỉ ra, ghi nhớ kỹ lưỡng ngoại hình, trang phục của ông ta. "Đây có thể là nghi phạm chính không?"
"Còn quá sớm để kết luận." Nhã đáp, giữ vững sự thận trọng khoa học cần thiết. "Nhưng đây chắc chắn là một manh mối đáng để chúng ta theo dõi kỹ lưỡng hơn."
Khi trời bắt đầu tối, Dịch Phàm quyết định di chuyển đến gần tòa nhà hơn, tận dụng bóng tối để tiếp cận một cách kín đáo, cẩn thận quan sát qua những ô cửa sổ sáng đèn của văn phòng Chu Vĩnh Khang ở tầng mười hai. Qua ống nhòm nhỏ mà anh mang theo, anh có thể thấy Chu Vĩnh Khang đang ngồi làm việc một mình, hoàn toàn không hề hay biết về số phận bi thảm đang chờ đợi mình.
"Tôi phát hiện một dấu hiệu bất thường trong dữ liệu lượng tử tại khu vực gần tòa nhà." Nhã bất chợt thông báo, giọng cô đầy sự khẩn cấp. "Có vẻ như, một sự dịch chuyển thời gian nhỏ vừa xảy ra cách đây không lâu, rất gần vị trí hiện tại của anh."
Dịch Phàm căng thẳng quan sát xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể xác nhận phát hiện của Nhã. "Anh có thể xác định chính xác vị trí không?"
"Dựa trên cường độ tín hiệu, tôi tin rằng, sự dịch chuyển đã xảy ra bên trong tòa nhà, có thể ngay tại tầng mười hai, gần văn phòng của Chu Vĩnh Khang." Nhã đáp, giọng cô đầy sự lo lắng. "Thanh tra Trần, tôi nghĩ, kẻ gây án có thể đang chuẩn bị hành động sớm hơn dự kiến của chúng ta."
Nhận thức được mức độ khẩn cấp của tình huống, Dịch Phàm nhanh chóng tìm đường vào tòa nhà, sử dụng một lối vào phụ mà anh phát hiện được ở phía sau, cẩn thận tránh né hệ thống an ninh của tòa nhà trong thời đại này để không gây ra bất kỳ sự xáo trộn nào có thể ảnh hưởng đến dòng thời gian.
Khi anh tiếp cận được gần tầng mười hai thông qua cầu thang bộ, một cảnh tượng kỳ lạ đập vào mắt anh — một khoảng không gian nhỏ gần cửa văn phòng của Chu Vĩnh Khang đang lung linh, gợn sóng như thể không khí tại đó đang bị bóp méo bởi một lực lượng vô hình nào đó, một hiện tượng hoàn toàn không tự nhiên mà anh chưa từng chứng kiến trước đây.
"Đó chính là dấu hiệu của một cổng dịch chuyển thời gian đang mở ra." Nhã giải thích nhanh chóng, giọng cô đầy sự căng thẳng. "Ai đó đang chuẩn bị xuất hiện, hoặc đã xuất hiện tại vị trí đó thông qua công nghệ tương tự như Nghịch Lưu Cơ."
Dịch Phàm nín thở, ẩn mình sau một góc tường gần đó, quan sát cẩn thận khi khoảng không gian gợn sóng ấy dần ổn định lại, và từ đó, một bóng người bí ẩn, mặc trang phục đen tuyền che kín toàn bộ cơ thể, khuôn mặt được che giấu bởi một loại mặt nạ công nghệ cao, bước ra, di chuyển với sự tự tin, quen thuộc đáng kinh ngạc về không gian xung quanh, như thể đây không phải lần đầu tiên kẻ đó xuất hiện tại địa điểm, thời điểm này.
"Đó chính là kẻ chúng ta đang tìm kiếm." Nhã thì thầm trong tâm trí Dịch Phàm, giọng cô đầy sự thận trọng. "Nhưng thanh tra Trần, tôi cần nhắc nhở anh, tuyệt đối không được can thiệp trực tiếp vào lúc này. Chúng ta chỉ có thể quan sát, thu thập thêm thông tin, vì bất kỳ hành động can thiệp nào cũng có thể gây ra hậu quả không thể lường trước, đồng thời làm lộ danh tính của chúng ta trước khi chúng ta có đủ bằng chứng, sự chuẩn bị cần thiết để đối đầu trực tiếp."
Dịch Phàm nghiến chặt hàm, kìm nén bản năng nghề nghiệp muốn ngay lập tức ngăn chặn tội ác đang chuẩn bị xảy ra trước mắt mình, nhận thức rõ ràng về tầm quan trọng của việc tuân thủ nguyên tắc thận trọng mà Nhã đã đề ra. Anh tiếp tục quan sát trong im lặng khi bóng người bí ẩn ấy tiến đến gần cửa văn phòng của Chu Vĩnh Khang, chuẩn bị cho một hành động mà Dịch Phàm biết, sẽ dẫn đến cái chết bi thảm của nạn nhân chỉ trong ít phút tới.
Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, tâm trí Dịch Phàm không ngừng đấu tranh giữa lý trí và cảm xúc. Là một thanh tra cảnh sát, bản năng nghề nghiệp của anh luôn thôi thúc phải bảo vệ mạng sống con người bằng mọi giá, ngăn chặn tội ác trước khi nó kịp xảy ra. Nhưng đồng thời, anh cũng hiểu rõ, mình đang đứng trước một tình huống hoàn toàn khác biệt so với bất kỳ vụ án nào anh từng xử lý trước đây — đây không đơn thuần là việc ngăn chặn một tội phạm, mà còn là việc bảo vệ toàn vẹn của cả dòng chảy lịch sử.
"Tôi biết, điều này thật khó khăn." Nhã nói, giọng cô mang một sự đồng cảm sâu sắc hiếm hoi. "Nhưng hãy nhớ rằng, sứ mệnh của chúng ta không chỉ là cứu một mạng người, mà là ngăn chặn một mối đe dọa lớn hơn nhiều có thể gây hại cho vô số người khác trong tương lai. Đôi khi, để đạt được công lý lớn lao hơn, chúng ta phải chấp nhận những hy sinh đau đớn trong ngắn hạn."
Lời nói ấy, dù không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi day dứt trong lòng Dịch Phàm, cũng giúp anh phần nào lấy lại được sự tỉnh táo cần thiết để tiếp tục nhiệm vụ quan sát của mình. Anh siết chặt hai bàn tay, cố gắng kiểm soát nhịp thở, chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp diễn ra trước mắt.