Trong căn phòng tóm lược nhỏ được bố trí gần Nghịch Lưu Cơ, Tiến sĩ Hà Tinh Nguyệt cùng Nhã dành gần hai giờ đồng hồ để giải thích cặn kẽ cho Dịch Phàm về những nguyên tắc, giới hạn quan trọng của công nghệ du hành thời gian mà anh sắp sửa trải nghiệm.
"Điều đầu tiên anh cần hiểu rõ, đó là chúng ta không thể thay đổi quá khứ một cách tùy tiện." Tinh Nguyệt giải thích, chiếu lên màn hình lớn một sơ đồ phức tạp về lý thuyết đa vũ trụ mà đội ngũ nghiên cứu đã áp dụng để phát triển công nghệ này. "Theo lý thuyết mà chúng tôi đã kiểm chứng qua nhiều năm thử nghiệm, mỗi khi có sự can thiệp vào quá khứ, một nhánh thời gian mới sẽ được tạo ra, tách biệt khỏi dòng thời gian gốc, nhưng đồng thời, dòng thời gian gốc mà chúng ta đang sống vẫn tiếp tục tồn tại song song."
"Vậy có nghĩa là, nếu tôi quay về quá khứ và vô tình thay đổi điều gì đó, thế giới hiện tại của chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng?" Dịch Phàm hỏi, cố gắng nắm bắt được bản chất phức tạp của khái niệm khoa học này.
"Đúng và không đúng." Nhã xen vào, giọng cô kiên nhẫn giải thích thêm để làm rõ vấn đề. "Về mặt lý thuyết đa vũ trụ thuần túy, đúng là như vậy. Nhưng trong thực tế vận hành của Nghịch Lưu Cơ, chúng tôi phát hiện ra một hiện tượng gọi là 'cộng hưởng thời gian' — nếu sự can thiệp vào quá khứ đủ lớn, đủ quan trọng, nó có thể tạo ra những gợn sóng ảnh hưởng ngược trở lại dòng thời gian mà chúng ta xuất phát, gây ra những thay đổi nhỏ nhưng có thể tích lũy theo thời gian."
Điều này khiến Dịch Phàm càng thêm lo lắng về mức độ nguy hiểm, phức tạp của nhiệm vụ mà anh sắp phải đảm nhận. "Vậy làm sao chúng ta có thể biết được, liệu kẻ đang lạm dụng công nghệ du hành thời gian có đang tạo ra những 'gợn sóng' nguy hiểm ấy hay không?"
"Đó chính xác là lý do tại sao chúng tôi cần đến khả năng phân tích vượt trội của Nhã." Tinh Nguyệt đáp. "Nhã có khả năng giám sát, phát hiện những bất thường trong dữ liệu lịch sử, những điểm không nhất quán nhỏ nhất mà con người khó có thể nhận ra bằng mắt thường. Chính nhờ vào khả năng ấy, chúng tôi đã phát hiện ra ba vụ án mạng bí ẩn gần đây đều có chung một dấu hiệu bất thường trong cấu trúc lượng tử của hiện trường, một dấu hiệu chỉ có thể được tạo ra bởi sự can thiệp của công nghệ du hành thời gian."
Nhã tiếp tục giải thích chi tiết hơn về cơ chế phát hiện này. "Mỗi khi có sự dịch chuyển thời gian xảy ra, dù là do Nghịch Lưu Cơ chính thức hay bất kỳ thiết bị nào khác dựa trên nguyên lý tương tự, nó sẽ để lại một dấu vết lượng tử đặc trưng, giống như một loại 'dư âm' trong cấu trúc không thời gian tại địa điểm xảy ra sự kiện. Tôi đã phát triển một thuật toán có khả năng phát hiện những dư âm này, và đó chính là cách chúng ta xác định được, ba vụ án mạng gần đây đều liên quan đến việc sử dụng trái phép công nghệ du hành thời gian."
"Vậy kế hoạch của chúng ta là gì?" Dịch Phàm hỏi, sẵn sàng lắng nghe chi tiết về nhiệm vụ đầu tiên mà anh sẽ phải thực hiện.
Tinh Nguyệt chiếu lên màn hình thông tin chi tiết về vụ án đầu tiên trong ba vụ án mạng bí ẩn — một doanh nhân giàu có tên Chu Vĩnh Khang, được phát hiện đã chết trong văn phòng riêng của mình cách đây ba tuần, trong hoàn cảnh tương tự như vụ án của Giáo sư Lăng. "Chúng tôi muốn anh cùng Nhã du hành trở lại thời điểm hai mươi bốn giờ trước khi vụ án mạng đầu tiên này xảy ra, để quan sát, thu thập thông tin về những gì thực sự đã diễn ra, mà không can thiệp trực tiếp vào các sự kiện."
"Tại sao lại là vụ án đầu tiên, thay vì vụ án gần đây nhất liên quan đến Giáo sư Lăng?" Dịch Phàm hỏi, tò mò về logic đằng sau quyết định này.
"Bởi vì, dấu vết lượng tử tại hiện trường vụ án đầu tiên là rõ ràng nhất, ít bị nhiễu loạn nhất do thời gian đã trôi qua đủ lâu để các yếu tố môi trường ổn định trở lại." Nhã giải thích. "Điều này sẽ giúp chúng ta có cơ hội tốt nhất để xác định chính xác thời điểm, phương thức mà kẻ gây án đã sử dụng để xâm nhập, đồng thời tránh được nguy cơ tạo ra những nhiễu loạn thời gian không cần thiết nếu can thiệp vào một sự kiện quá gần với hiện tại."
Sau khi hoàn tất phần tóm lược kiến thức cơ bản, Tinh Nguyệt dẫn Dịch Phàm quay trở lại phòng thí nghiệm chính, nơi Nghịch Lưu Cơ đang chờ đợi, sẵn sàng cho chuyến du hành thời gian đầu tiên trong sự nghiệp điều tra đầy bất ngờ của anh. "Trước khi bắt đầu, tôi cần nhắc nhở anh về ba quy tắc an toàn tuyệt đối phải tuân thủ."
Cô giơ một ngón tay lên. "Thứ nhất, tuyệt đối không được tiếp xúc trực tiếp với bất kỳ phiên bản nào của chính bản thân anh trong quá khứ, nếu có. Điều này có thể gây ra những nghịch lý thời gian nguy hiểm không thể lường trước."
Ngón tay thứ hai. "Thứ hai, hạn chế tối đa mọi sự can thiệp vào các sự kiện đã xảy ra, trừ khi thực sự cần thiết để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn. Nhã sẽ luôn cảnh báo anh nếu bất kỳ hành động nào của anh có nguy cơ tạo ra 'cộng hưởng thời gian' nguy hiểm."
Ngón tay thứ ba. "Thứ ba, và quan trọng nhất, luôn phải trở về đúng thời điểm, địa điểm xuất phát trong khung thời gian tối đa bảy mươi hai giờ theo thời gian chủ quan của anh. Nếu vượt quá giới hạn này, Nghịch Lưu Cơ sẽ không còn khả năng đảm bảo đưa anh trở về an toàn."
Dịch Phàm gật đầu, ghi nhớ cẩn thận từng quy tắc mà Tinh Nguyệt vừa nêu ra, nhận thức rõ ràng về mức độ nghiêm trọng, nguy hiểm tiềm tàng của nhiệm vụ mà anh sắp thực hiện. "Tôi đã hiểu rõ. Chúng ta có thể bắt đầu chưa?"
"Còn một điều cuối cùng." Nhã nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Tôi muốn anh biết rằng, dù tôi là một trí tuệ nhân tạo, nhưng tôi cam kết sẽ luôn đặt sự an toàn của anh lên hàng đầu trong suốt hành trình chúng ta cùng nhau trải qua. Chúng ta sẽ là những đối tác thực sự, không chỉ đơn thuần là công cụ và người sử dụng."
Lời cam kết chân thành ấy, dù đến từ một thực thể trí tuệ nhân tạo, khiến Dịch Phàm cảm thấy một sự an tâm nhất định trước hành trình đầy bất định phía trước. "Cảm ơn Nhã. Tôi tin tưởng vào sự hợp tác của chúng ta."
Tinh Nguyệt ra hiệu cho các kỹ thuật viên bắt đầu quá trình khởi động Nghịch Lưu Cơ, và Dịch Phàm bước vào bên trong khoang trung tâm của cỗ máy hình cầu, nơi một chiếc ghế đặc biệt được thiết kế để ổn định cơ thể con người trong suốt quá trình dịch chuyển thời gian đang chờ đợi anh.
"Bắt đầu quá trình đồng bộ hóa lượng tử." Tinh Nguyệt thông báo qua hệ thống liên lạc, giọng cô đầy sự tập trung chuyên nghiệp khi các kỹ thuật viên bắt đầu kích hoạt hàng loạt hệ thống phức tạp xung quanh cỗ máy.
Ánh sáng xanh lam bên trong khoang trung tâm dần trở nên chói lòa hơn, bao trùm toàn bộ tầm nhìn của Dịch Phàm, và anh cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ, như thể toàn bộ cơ thể mình đang bị kéo dãn, xoắn vặn theo một cách không thể lý giải bằng bất kỳ quy luật vật lý thông thường nào mà anh từng biết đến.
"Đừng lo lắng, đây là cảm giác bình thường trong quá trình dịch chuyển." Giọng nói của Nhã vang lên trấn an trong tâm trí anh, ngay cả trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy. "Tôi vẫn ở đây cùng anh, thanh tra Trần. Chúng ta sắp đến nơi rồi."
Và rồi, trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, ánh sáng chói lòa biến mất, nhường chỗ cho một khung cảnh hoàn toàn khác — Dịch Phàm nhận ra mình đang đứng trong một con hẻm tối tăm, vắng vẻ, với những tòa nhà xung quanh mang phong cách kiến trúc có phần khác biệt so với những gì anh quen thuộc, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy, anh đã thực sự du hành trở về một thời điểm khác trong quá khứ.
"Chào mừng đến với ba tuần trước, thanh tra Trần." Nhã nói, giọng cô đầy sự phấn khích khoa học. "Chúng ta đã đến đúng thời điểm, địa điểm mục tiêu. Giờ đây, nhiệm vụ của chúng ta là tìm cách tiếp cận gần văn phòng của Chu Vĩnh Khang mà không thu hút sự chú ý không cần thiết, đồng thời quan sát kỹ lưỡng mọi diễn biến trong hai mươi bốn giờ tới."
Dịch Phàm đứng yên một lúc, để cho các giác quan của mình dần thích nghi với thực tại kỳ lạ mà anh vừa bước vào. Không khí xung quanh mang một mùi vị hơi khác biệt, có lẽ do sự khác nhau nhỏ trong mức độ ô nhiễm môi trường giữa hai thời điểm cách nhau ba tuần, một chi tiết nhỏ nhặt nhưng đủ để nhắc nhở anh rằng, đây không phải là một giấc mơ, mà là một thực tại hoàn toàn chân thực, dù kỳ lạ đến mức nào.
"Cảm giác thật kỳ lạ." Anh thì thầm, chủ yếu là nói với chính mình hơn là với Nhã. "Tôi đang đứng ở đây, nhưng đồng thời, một phiên bản khác của thế giới, ba tuần sau, vẫn đang tiếp diễn song song đâu đó."
"Đó chính là bản chất kỳ diệu, nhưng cũng đầy thách thức của công nghệ mà chúng ta đang sử dụng." Nhã đáp, giọng cô mang theo một sự đồng cảm hiếm hoi. "Nhiều nhà khoa học từng tham gia thử nghiệm Nghịch Lưu Cơ trước đây cũng đã trải qua cảm giác hoang mang, mất phương hướng tương tự trong những lần du hành đầu tiên. Điều quan trọng là anh cần phải giữ vững sự tập trung vào nhiệm vụ, không để bản thân bị cuốn theo những suy nghĩ triết học phức tạp về bản chất của thời gian, ít nhất là trong lúc này."
Dịch Phàm gật đầu, hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tập trung cần thiết. "Cô nói đúng. Hãy bắt đầu công việc thôi."
Anh bắt đầu di chuyển ra khỏi con hẻm, cẩn thận quan sát xung quanh để đảm bảo trang phục, phong thái của mình không gây ra bất kỳ sự chú ý bất thường nào giữa những người qua lại trên phố. Nhã, thông qua khả năng phân tích hình ảnh thời gian thực, liên tục cung cấp cho anh những thông tin hữu ích về bối cảnh xã hội, văn hóa của thời điểm này để giúp anh hòa nhập một cách tự nhiên nhất có thể.
"Rẽ trái ở góc phố tiếp theo, sau đó đi thẳng khoảng ba trăm mét, anh sẽ đến được khu vực gần tòa nhà văn phòng của Chu Vĩnh Khang." Nhã hướng dẫn, giọng cô đều đặn, chuyên nghiệp như một hệ thống định vị thông minh, nhưng vẫn giữ được sự ấm áp đặc trưng trong cách giao tiếp của mình.